Chương 97: Người bạn của các nữ Á nhân
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~19 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Sức sống của Người Được Chọn vô cùng mãnh liệt. Wudie phun ra một ngụm máu lớn, lăn lộn trên mặt đất mấy vòng, bộ váy áo xinh đẹp dính đầy vết máu, trông vô cùng thảm hại. Ngay sau đó, cô ả cắn răng vắt kiệt chút thần lực cuối cùng, hóa thành một luồng hắc ảnh rồi biến mất tại chỗ.
Field khá bất ngờ, trong bụng lại mở cờ mở hội. Dù chuyện này chẳng liên quan gì đến mình, nhưng cứ phải đứng nhìn Simon tàn sát sinh mệnh, thậm chí là ăn thịt người, nói chung là tởm lợm vãi chưởng. Tất nhiên, Á nhân chẳng phải đồng loại của hắn, huống hồ cô ả đã bị khế ước, hắn cũng chẳng rảnh rỗi sinh nông nổi mà đi bảo vệ cô ta.
Giờ cô nàng tai mèo tự chuồn được rồi, thế là happy ending cho tất cả.
Đỡ phải xem live-action Simon ăn thịt người, cứ coi như vừa được xem miễn phí một màn xiếc ảo thuật đặc sắc đi.
Cảm nhận được ánh mắt của Florney, Field lập tức bật mode diễn xuất, trưng ra vẻ mặt hoảng hốt và kinh ngạc tột độ: "Cô ta trốn thoát rồi sao? Liệu ả có quay lại ám sát nữa không?"
"Phong tỏa toàn bộ! Vệ binh, lập tức lục soát cho ta, bằng mọi giá phải tìm ra tên thích khách!" Florney ra lệnh xong liền lật mặt như lật bánh tráng, đổi sang dáng vẻ nũng nịu, dịu dàng mời mọc Field: "Ngài Nam tước thân mến, xin đừng căng thẳng, chúng ta đổi sang chỗ khác để tiếp tục bữa tiệc nhé."
Field thực sự chẳng còn tâm trạng nào mà ăn uống nữa: "Khụ khụ, cảm ơn ý tốt của hai người, chúng ta bàn thẳng vào chuyện chính đi."
"Đậu Vui Vẻ, hay như cách các ngài gọi là 'Viên thuốc vui vẻ', hiệu quả tương đối nhẹ nhàng. Còn Dầu Thần Phương Bắc, cũng như phiên bản giới hạn dành riêng cho ngài đây, hiệu quả mạnh mẽ hơn nhiều, chỉ cung cấp cho tầng lớp quý tộc cao quý." Sau khi thuyết trình chi tiết về loạt sản phẩm mang theo, Field cười nói: "Đây chính là thần dược do đích thân Nữ thần Tình Yêu báo mộng ban cho ta đấy. Ta tin rằng các vị sẽ không để tâm huyết của ta đổ sông đổ biển đâu nhỉ."
"Đương nhiên là không rồi. Châm ngôn của Gia tộc Maple Leaf chính là: Buông bỏ phòng bị, tất cả mọi người đều là anh em." Simon tự hào giới thiệu.
Mặc dù giữa đại sảnh vẫn còn nằm chình ình một đống thi thể, nhưng lúc gã thốt ra câu này, vẻ mặt lại cực kỳ nghiêm túc.
"Đợi ta test thử hiệu quả xong, chúng ta sẽ chốt giá sau." Simon cười hì hì bổ sung, "Trước lúc đó, xin mời ngài... ờm, cứ nghỉ ngơi một lát đi."
"Sẽ không lòi thêm tên thích khách nào nữa chứ?" Field nửa đùa nửa thật nói, "Ta đây làm gì có Người Được Chọn bá đạo nào bảo kê đâu."
"Yên tâm đi, con ả Á nhân đó đã mất khả năng chiến đấu rồi. Ta đảm bảo sẽ tóm cổ ả ra nhanh thôi." Florney vỗ ngực thề thốt. Ả giơ hai ngón tay lên, ra vẻ nghiêm túc nói: "Tất nhiên, nếu ngài sợ không có ai bảo vệ, ta có thể đích thân 'hầu hạ' ngài."
"Thôi xin kiếu."
Qua đêm với Florney á? Sợ là sáng hôm sau không còn mạng mà ngắm mặt trời mọc mất.
Một nhân loại mà lại sở hữu cả một đội vệ binh quái vật, không còn nghi ngờ gì nữa, ả ta chắc chắn có kỹ năng thao túng tâm trí. Còn mấy lời thề thốt lúc nãy á? Tám chín phần mười là văn vở lừa con nít.
Field lờ mờ đoán được ả đã dùng "phương thức" gì để thao túng đám quái vật kia rồi.
Căn phòng được sắp xếp cho Field nằm trên tầng hai. Căn phòng mang đậm phong cách Gothic xa hoa tột bậc, rèm lụa mỏng buông rủ thướt tha. Chỉ tính riêng mấy chậu thực vật quý hiếm, tiêu bản côn trùng và tranh sơn dầu trưng bày trong phòng, giá trị đã dư sức mua được mấy căn nhà đá của bình dân.
"Thưa ngài, mời ngài dùng tiệc tắm khỏa thân. Vụ ám sát vừa rồi hẳn đã khiến ngài đổ mồ hôi hột, chúng tôi vô cùng xin lỗi." Hai cô hầu gái bước vào.
Thật ra người thời Trung Cổ cũng biết tắm rửa đàng hoàng, bẩn thỉu chỉ là đám bình dân thôi, chẳng liên quan mấy đến giới quý tộc. Ví dụ như Nữ hoàng bệ hạ của Đế quốc Holy Griffin nổi tiếng là người nghiện tắm, ngày nào cũng phải tắm một lần, thậm chí đến cả ngày Thánh Nhật do Giáo hội quy định mà bà ấy cũng lôi nước ra tắm cho bằng được.
Chuyện này đã khiến Đức Giáo hoàng phải viết thư kháng nghị không biết bao nhiêu lần.
"Tắm khỏa thân á?"
Field ngượng ngùng gãi đầu. Cái gọi là "tắm khỏa thân" này, thực chất là một đám nam thanh nữ tú lột sạch đồ rồi nhảy chung vào một cái hồ tắm lộ thiên. Nói chung là tắm xong thì đàn ông sạch sẽ, còn phụ nữ có "sạch" hay không thì trời mới biết.
Tắm khỏa thân chính là một trong những thú vui tao nhã bậc nhất của giới quý tộc.
Cơ mà Field là người "đàng hoàng", sao có thể dung túng cho mấy trò đồi trụy này được.
"Khỏi đi, cứ chuẩn bị cho ta một cái bồn tắm lớn là được rồi." Field vươn vai một cái.
Rất nhanh sau đó, những khay bạc đựng đầy cánh hoa hồng và thảo dược được bưng lên, kèm theo những ly vàng sóng sánh rượu vang và đủ loại trái cây tươi ngon. Cùng lúc đó, một chiếc bồn tắm cỡ bự cũng được khiêng vào phòng.
Cánh hoa hồng và thảo dược được trút vào bồn, tỏa ra hương thơm ngào ngạt. Mấy cô hầu gái ngoan ngoãn trút bỏ nốt những mảnh vải "thừa thãi" trên người, lập tức một khung cảnh "núi non trùng điệp", "khe sâu thăm thẳm" hiện ra không sót một chi tiết nào.
"Thưa ngài, xin mời."
Đệch mợ, thế này thì mlem quá rồi.
Field day day trán. Đàn ông bình thường thì thằng nào mà cưỡng lại được cái đãi ngộ cấp bậc hoàng đế này cơ chứ. Thảo nào Lãnh địa Maple Leaf lại giàu nứt đố đổ vách như vậy, vô số quý tộc thà vung tay đốt sạch gia tài cũng phải dọn đến đây sống cho bằng được. Sức cám dỗ này ai mà đỡ nổi!
Nhưng, tuyệt đối không thể buông thả!
"Ta nhịn! Sau này tự lập hẳn một dàn Hầu gái Người Được Chọn, chẳng phải là ăn đứt đám này sao?"
Tự niệm chú trong đầu mấy chục lần, Field mới xua xua tay, lôi một cái cớ cực kỳ hợp tình hợp lý ra: "Các cô lui ra ngoài đi, ta chỉ quen dùng hầu gái thân cận của mình thôi, không cần các cô hầu hạ đâu."
Các cô hầu gái ngoan ngoãn lui ra, không quên khép cửa lại: "Vâng thưa ngài, nếu có nhu cầu xin ngài cứ gọi chúng tôi ạ."
Field thoải mái ngâm mình vào bồn tắm. Nhiệt độ nước ấm áp vừa phải khiến từng tấc da thịt trên người hắn đều được thả lỏng.
"Ở đây vui quá, chẳng buồn nhớ Lãnh địa Nightfall nữa rồi." Field lẩm bẩm chém gió một câu, nhưng thực chất trong đầu đang bận rộn lên bản vẽ quy hoạch, tính toán xem làm thế nào để xây dựng lãnh địa của mình vượt mặt cả sự phồn hoa của Lãnh địa Maple Leaf.
Tầm mười phút sau, Field vừa định đứng dậy lau người.
Một bóng đen đột nhiên từ trên trời giáng xuống.
"Tủm~" Rơi thẳng tắp vào bồn tắm của hắn.
"Đệch mợ, rơi đâu không rơi lại rơi ngay vào đây!" Field giật nảy mình, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Thanh trường kiếm Iris đã được chuẩn bị sẵn lập tức kích hoạt, kề sát vào cổ kẻ vừa rớt xuống: "Hehe, bé mèo con, ta biết ngay là cô sẽ đến tìm ta mà."
Á nhân tộc Mèo vốn rất sợ nước. Wudie hoảng loạn vùng vẫy định ngoi lên khỏi bồn tắm, nhưng một thanh trường kiếm màu bạc lạnh lẽo đã kề sát cổ, khiến cô ả nghệch mặt ra.
"Đây là... Thần khí? Tại sao ngươi không hề tỏ ra kinh ngạc chút nào? Sao ngươi biết ta sẽ đến đây?"
Field hừ lạnh một tiếng: "Cái loại đâm đầu vào chỗ chết mà không thèm trinh sát, đồ ngu ngốc bốc đồng mất não như cô, ta chỉ cần dùng ngón chân cái của hầu gái nhà ta để suy nghĩ cũng dư sức đoán được bước đi tiếp theo của cô rồi."
"Hả?"
Cô nàng tai mèo đang ướt sũng nước vẫn ngơ ngác không hiểu gì. Đôi mắt màu hồng đào nhìn chằm chằm vào Field, trên mặt viết đầy dấu chấm hỏi.
"Cả cái trang viên này, e là chỉ có mỗi phòng của ta là không có vệ binh và tai mắt thôi đúng không?" Field tự tin mỉm cười, "Thế nên ta đoán chắc chắn cô sẽ mò đến đây. Chỉ là không ngờ cô lại chơi lớn đến vậy, xem ra hôm nay ta không thoát được kiếp 'nam nữ tắm chung' rồi."
Việc Field đuổi hết đám hầu gái ra ngoài cũng là vì đã tính trước đến nước này.
Não bộ của Wudie lúc này đã hoàn toàn đình công: "Ngươi... sao ngươi biết ở đây không có vệ binh?"
"Nếu có vệ binh thì cô đã chẳng dám mò tới, và ta cũng sẽ biết được mình đang bị Simon giám sát. Còn nếu không có thì cô chắc chắn sẽ chui đầu vào đây, điều đó chứng tỏ Simon cũng khá tôn trọng và tin tưởng ta. Đã thông não chưa hả, cái đồ đầu mèo màu hồng kia? [note90697]" Field kiên nhẫn chờ Wudie load xong mớ logic này.
Đợi đến khi Field thấy ánh mắt của Wudie dần trở nên trong veo thông suốt, hắn mới chủ động thu lại thanh trường kiếm Iris: "Giới thiệu một chút nhé, ta là Field, Nam tước Lãnh địa Nightfall, giang hồ hay gọi ta bằng cái biệt danh thân thương: 'Người bạn của các nữ Á nhân'."
"Hừ, tên nhân loại đê tiện nhà ngươi, tưởng ta sẽ tin mấy lời quỷ kế đó sao?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn