Chương 95: Ám sát bất ngờ, Á nhân Mèo Hồng
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Field rơi vào hoang mang tột độ.
Rõ ràng có tới ba cái chân đang đá vào người mình, tuyệt đối không phải ảo giác.
Nhây vừa thôi chứ? Không biết bổn thiếu gia đây là thanh niên nghiêm túc à?
"Lẽ nào... là do lão biến thái Simon?"
Đồng tử Field chấn động. Hắn muốn lật khăn trải bàn lên ngó thử, nhưng làm thế thì lại mất mặt quý tộc quá, không đúng chuẩn mực trên bàn tiệc.
Cảm giác chạm vào chân... hình như không phải của đàn ông.
Hơn nữa chân Simon làm quái gì dài đến thế. Nếu gã mà duỗi chân xuyên qua được cái bàn này thì đi kèm 1-1 với Kobe Bryant được luôn rồi.
Field còn chưa kịp hiểu chuyện quái gì đang xảy ra, lại thêm một cái chân nữa đá tới.
"???"
Lẽ nào Florney là quái vật nhện Arachne?
Mặt Field đen lại. Không kìm nổi sự tò mò, hắn thử duỗi cả hai chân đá ngược về phía Florney.
"Ưm~" Florney khẽ rên một tiếng, phóng ánh mắt vừa hoang mang vừa tò mò nhìn hắn.
Biểu cảm này khiến Field đứng hình mất 5 giây, thầm nghĩ: Hóa ra nãy giờ không phải cô làm à? Quê độ thực sự, hóa ra kẻ biến thái lại chính là mình!
Simon hoàn toàn mù tịt về sóng gió dưới gầm bàn, gã vẫn đang mải mê tơ tưởng đến Đậu Vui Vẻ.
"Field này, ngài có thể nói rõ hơn về viên thuốc vui vẻ đó được không? Ta thực sự rất tò mò. Tiếc là hàng mẫu ta mua được từ mấy chốn ăn chơi đã bị Florney tịch thu mất rồi."
Chắc chắn Florney đem đi thử dược hiệu hoặc kiểm tra độc tính rồi. Field lặng lẽ gật gù. Nếu ả không nói hai lời mà cho Lãnh chúa uống thẳng luôn thì mới là chuyện lạ.
"Nói một cách đơn giản, nó có thể giúp ngài trở nên 'mình đồng da sắt', dũng mãnh vô song." Field nhướng mày.
"Ồ ồ ồ! Ta nghe mấy ả 'gà móng đỏ' kể rồi, đàn ông ở Lãnh địa Nightfall một người chấp mười, chiến cả tiếng đồng hồ không nghỉ, là những gã đàn ông mạnh mẽ nhất mà bọn họ từng gặp."
Khuôn mặt Simon tràn ngập sự thèm thuồng ghen tị.
Với tư cách là người bán hàng, Field tâng bốc Simon lên tận mây xanh: "Thế đã là gì. Nếu ngài có được thứ thần dược này, ngài sẽ còn mạnh mẽ hơn thế nữa. Cứ tha hồ mà tận hưởng khoái lạc đi."
"Ta đã vã lắm rồi, không đợi thêm được nữa."
Simon hận không thể xin ngay hai viên nốc thử tại chỗ.
"Ồ, dàn vũ cơ ta mua tới rồi kìa." Nhìn thấy một đám phụ nữ ăn mặc lộng lẫy xếp hàng bước vào đại sảnh, Simon cố nén cơn sốt ruột, lập tức vẫy gọi Field: "Ngài xem, đây là dàn vũ cơ Á nhân ta vừa tậu đấy, mắt nhìn người của ta đỉnh không! Ta vừa hay có thể dùng họ để test thử Đậu Vui Vẻ."
Field đưa mắt nhìn sang. Quả thực toàn là mỹ nữ. So với Người Được Chọn thì chắc chắn thua xa vài bậc, nhưng cũng thuộc hàng sắc nước hương trời, nhan sắc này dư sức làm hotgirl cõi mạng.
Có điều, biểu cảm của họ... hình như hơi căng thẳng quá, hay nói đúng hơn là sát khí quá nặng.
Các vũ cơ Á nhân đều nắm chặt tay, hoặc giấu nhẹm tay ra sau lưng, ánh mắt sắc lẹm chằm chằm nhìn về phía chỗ ngồi của hắn.
Chuông cảnh báo trong đầu reo lên inh ỏi. Tay Field theo bản năng đưa về phía chiếc cài áo Iris, nhưng ngay lập tức hắn thả lỏng người, lặng lẽ gắp một miếng thịt ma thú quý hiếm, thong thả thưởng thức món ngon khó tìm này.
Bọn họ không thể nào là sát thủ do Simon phái tới để ám sát mình được, thế thì có quái gì phải lo.
"Mau múa một bài đi, cái bài giống hôm trước ấy, vừa cởi đồ vừa lắc hông ấy." Simon cười hô hố, vừa nói vừa uốn éo làm mẫu, trông sung sướng tột độ. Gã liên tục vung vẩy hai cánh tay: "Múa mau lên nào."
"Bình tĩnh đi Simon. Xem ra ngài vừa mua phải mấy con mèo hoang không được ngoan ngoãn cho lắm rồi."
Florney đứng dậy, hơi rướn người về phía trước. Rõ ràng ả đã nhìn ra vấn đề, trong ánh mắt ngập tràn vẻ bạo ngược.
"Có chuyện gì vậy?"
Simon ngơ ngác đứng lên.
Khoan đã, sao vẫn có người đá vào chân mình thế này?
Field cạn lời. Người ta đứng dậy hết cả rồi, lấy đâu ra chân nữa? Hắn thực sự không kìm nén nổi sự tò mò, lập tức cúi gập người, lật tung khăn trải bàn lên nhìn. Ngay tắp lự, hắn chạm trán với một đôi mắt màu hồng đào.
"Đệt mợ! Cẩn thận!"
Ngay khoảnh khắc chạm mắt, tay Field giật thót. Một thanh chủy thủ trượt từ ống tay áo trái xuống lòng bàn tay. Thực lực Chiến Khí bậc một bùng nổ toàn diện, hắn lùi vọt về phía sau với tốc độ bàn thờ. Cùng lúc đó, tay phải đã nắm chặt chiếc cài áo Iris, sẵn sàng vào trạng thái chiến đấu bất cứ lúc nào.
Một tia sáng sắc lẹm xé gió xẹt qua, kèm theo tiếng nứt toác chói tai. Chiếc bàn ăn bằng gỗ thịt cao cấp bị chẻ đôi dễ như bỡn, toàn bộ sơn hào hải vị trên bàn bay tứ tung.
"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy!"
Simon sợ mất mật. Gã còn chưa kịp hét lên, một thanh chủy thủ tỏa ánh sáng trắng lạnh lẽo đã kề sát cổ gã.
Cùng lúc đó, đám vũ cơ Á nhân tộc Mèo đồng loạt rút chủy thủ, dao ăn hoặc kiếm đâm được giấu kín trong người ra.
"Phập~" Vài cô hầu gái hét lên thất thanh định bỏ chạy, nhưng đã bị các Á nhân tộc Mèo đuổi kịp và kết liễu.
"Đứng im, lũ con người bẩn thỉu!"
Cô nàng Á nhân tộc Mèo vừa nhảy ra từ gầm bàn chính là kẻ đang cầm chủy thủ khống chế Simon. Mái tóc dài màu hồng nhạt bay bay dù không có gió, trông vừa xinh đẹp lại vừa ngầu lòi.
"Đừng manh động." Field cất chủy thủ đi, giơ hai tay lên làm động tác xoa dịu, "Á nhân, có gì từ từ nói, đừng làm hại ngài ấy, chuyện gì cũng có thể thương lượng."
Cô nàng Á nhân tai mèo liếc nhìn Field, để lộ vẻ mặt khinh bỉ: "Tên con người đạo đức giả! Nói mau! Các người bắt cóc những đứa trẻ của tộc Á nhân Mèo Hồng chúng ta đi đâu rồi?"
"Á đù."
Khỏi cần nghĩ cũng biết, chắc kèo là nghiệp chướng do chính Simon gây ra. Field nhún vai. Mình khách sáo thế là đủ rồi, chả việc gì phải rước họa vào thân. Hắn nhìn sang Florney, thấy ả vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì. Sau đó, Field lại đưa mắt đánh giá thiếu nữ tai mèo trước mặt.
Mái tóc dài màu hồng đào xõa ngang lưng, bộ váy voan trắng điểm xuyết những dải ren tuyệt đẹp. Dưới lớp váy là đôi bàn chân trần trắng muốt không tì vết, hệt như một chú thỏ con. Chỉ cần nhìn lướt qua là biết ngay, cái bàn chân nhỏ nhắn nãy giờ gác lên người hắn chắc chắn 100% là của cô nàng miêu nữ trước mắt này.
Chiếc váy liền thân che giấu đi "hai luống bông" đang độ nảy nở. Vùng cổ và xương quai xanh toát lên vẻ thanh mảnh, quyến rũ, đúng chuẩn làn da trắng ngần, vóc dáng ngọc ngà.
Florney cười lạnh: "Đều bị đám quan lại quý tộc mua về làm trò tiêu khiển hết rồi. Cũng có đứa bị tống vào đấu trường để chém giết với bọn Gnoll[note90696] chết đói. Bây giờ có nói cho cô biết cũng vô ích thôi. Lũ người mèo yếu ớt chỉ có nước bị xé xác, bị bọn Gnoll nhai nuốt, rồi cuối cùng hóa thành đống phân mà thôi."
"Ngươi!" Đám Á nhân tộc Mèo xung quanh phẫn nộ tột độ, ai nấy đều bừng bừng ý chí quyết tử: "Wudie, chúng ta liều mạng với ả đi!"
"Mọi người, đừng kích động, trước tiên cứ bắt tên khốn Simon này đi đã." Cô nàng miêu nữ tên Wudie đang khống chế Simon rõ ràng là thủ lĩnh của nhóm.
Florney chẳng hề hoảng hốt, ả lười biếng tựa lưng vào cây cột bên cạnh, thậm chí còn quay sang xin lỗi Field: "Thật ngại quá, làm ngài sợ rồi. Là do hệ thống an ninh của chúng tôi có chút sơ suất. Thiếp thân không giỏi khoản trinh sát cho lắm, để lọt vài con bọ nhỏ lẻn vào mất rồi."
Khỏi phải nói, cô nàng miêu nữ này chắc chắn là Người Được Chọn.
Giữa các Người Được Chọn với nhau sẽ sinh ra một lớp khiên chắn che giấu, dù có chạm mặt cũng không thể nhận ra thân phận của đối phương, trừ phi sử dụng thần lực. Chắc cũng chỉ có Ashina với khả năng cảm nhận kinh người mới có thể dò ra Người Được Chọn phe địch thông qua những dấu vết nhỏ nhặt nhất.
Field mở Minimap lên check đi check lại mấy lần, xác nhận không hề có chấm xanh nào xuất hiện. Hắn đành tiếc nuối thở dài.
Thế mà lại bị ký khế ước mất rồi, nếu không thì mình đã hốt trọn ổ mang về.
Khoan đã, ai quy định bị ký khế ước rồi thì không được bắt đi chứ?
Field xoa xoa cằm.
Cơ mà, tình hình hiện tại không tiện manh động cho lắm.
Sau đó, Field gật đầu ra hiệu với Florney: "Tôi thì không sao, nhưng Nam tước nhà cô..."
"Ha ha, ta không sao đâu."
Simon trông hệt như một thằng đần, chẳng có vẻ gì là sợ hãi. Gã thậm chí còn nghiêng đầu, biến thái đến mức định liếm cô nàng miêu nữ, nhưng lập tức ăn trọn một cú tát trời giáng của cô ả, thế là ngoan ngoãn im re.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn