Chương 115: Cố nhân chưa từng gặp mặt
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vượt qua mấy lớp cổng sập, Field tiến vào bên trong pháo đài được canh phòng cẩn mật.
Lập tức có người tiến lên đón tiếp, nói rằng Reyn mời hắn đến ôn lại chuyện cũ.
"Chào buổi sáng, Đậu Vui... Nam tước Field." Reyn vốn định tuân theo lễ nghi, gọi danh hiệu trước, nhưng thấy mặt Field đen như đít nồi, lão vội vàng đổi giọng, "Ngài đến muộn rồi đấy, làm ta và Aisha đợi mỏi cả cổ."
Đợi ta? Aisha lại là ai nữa?
Trong đầu Field ngập tràn dấu chấm hỏi.
"Xin lỗi đại nhân, trên đường đi ta gặp phải chút rắc rối lớn. Nói ra có thể ngài không tin, nhưng ta đã bị một con Hắc Long tấn công!" Field dùng hai tay vẽ một vòng tròn lớn giữa không trung, khẽ lắc đầu, sau đó thở phào nhẹ nhõm, "Ta suýt chút nữa thì không thể tiếp tục cống hiến cho Đế quốc rồi. May mà thú cưỡi của ta đã cứu mạng ta, nhưng con ngựa chiến thì bị Hắc Long xơi tái mất rồi."
"Tệ thật đấy!"
Field bày ra vẻ mặt áy náy, trong mắt rơm rớm nước mắt, hơi cúi người về phía trước như chuẩn bị cúi chào: "Vì vậy... ta đã đến muộn hơn thời gian hẹn khá nhiều, ta rất xin lỗi."
"Ôi! Tạ ơn Nữ thần, may mà ngài không sao. Thế mà lại đụng độ con Hắc Long đó. Ta cũng có nghe nói về chuyện Hắc Long, nhưng tối qua nó đã bị Người Được Chọn của Gia tộc Nibelungen đuổi đi rồi. Ít nhất thì lúc về ngài không cần phải lo lắng nữa."
Reyn khoác vai Field, quay sang dặn dò tùy tùng: "Ra chuồng ngựa chọn một con ngựa chiến mang huyết mạch ma thú cho Field đi. Con màu đen đó cũng được đấy, lai với huyết mạch ma thú Vuốt Tử Thần[note91315], tốc độ cực đỉnh mà khả năng xung phong cũng mạnh mẽ."
Hào phóng thế! Ngựa chiến mang huyết mạch ma thú, bèo nhất cũng phải cả ngàn đồng vàng!
"Cảm ơn sự hào phóng của ngài."
Field hơi bị lú rồi, hắn không hiểu tại sao Reyn lại nhiệt tình đến vậy.
Tiếp đó, Reyn dùng ánh mắt thèm thuồng nhìn hắn chằm chằm từ đầu đến chân, sau đó còn liếm mép đầy vẻ mãn nguyện.
"Vãi lúa! Ánh mắt kiểu gì thế này."
Field theo bản năng lùi lại một bước. Lão già này không phải là gay đấy chứ!
"Haha, Field, ngài còn nhớ Aisha không?" Reyn huých cùi chỏ vào tay Field, sau đó nháy mắt ra hiệu với vẻ mặt tinh quái, cười hì hì nói, "Gợi ý cho ngài chút nhé, con bé là cháu gái ta đấy."
Chẳng có chút ấn tượng nào, trong ký ức của nguyên chủ cũng không có.
Thấy vẻ mặt hơi bối rối của Field, Reyn tỏ vẻ tiếc nuối: "Uổng công tiểu thư Aisha vẫn còn nhớ ngài. Phụ lòng một thiếu nữ không phải là việc mà một Kỵ sĩ nên làm đâu."
Field cạn lời: "Xin lỗi, phiền ngài đừng úp mở nữa."
"Aisha Volga Nibelungen, một trong những cô cháu gái của Bá tước, Người Được Chọn mới thăng cấp của gia tộc, cũng là bạn thanh mai trúc mã của ngài đấy. Còn nhớ hồi nhỏ không? Ngài lúc nào cũng lẽo đẽo chạy theo sau con bé, con bé còn gọi ngài là 'Sên Mũi To Đùng' cơ mà."
Mẹ kiếp!
'Sên Mũi To Đùng' cái mả mẹ nhà ông.
Mặc dù trong đầu vẫn trống rỗng, nhưng Field vẫn giả vờ như chợt nhớ ra: "Ồ, ta nhớ ra rồi, tiểu thư Aisha đáng yêu và quyến rũ."
"Đúng vậy, ta đưa ngài đi gặp con bé nhé, con bé nhắc đến ngài nhiều lần lắm đấy."
Dạo này sao thế nhỉ, số đào hoa nở rộ quá, mà lại toàn là Người Được Chọn nữa chứ. Field thực sự không đỡ nổi.
Rất nhanh sau đó, Field đã nhìn thấy Aisha với vẻ mặt "bị ép đi làm". Khuôn mặt tuyệt mỹ lúc này lại vô cùng u ám. Cô ngồi trên ghế, tay cầm tách trà một cách đoan trang, khoác trên mình bộ váy lụa dài màu xanh đen đan xen.
"Thấy cháu gái ta chưa? Một tiểu thư quý tộc thanh lịch và xinh đẹp. Ta nghĩ một Kỵ sĩ chân chính tuyệt đối sẽ không lùi bước trên tình trường đâu." Reyn ném cho Field một ánh mắt khích lệ, "Sức hấp dẫn của ngài chắc chắn là ăn đứt bọn họ!"
Field lại thấy chuyện này kỳ quặc vô cùng, sự nhiệt tình này sai sai ở đâu đó! Kể từ khi trở thành quý tộc, nhận thức của hắn về tầng lớp này càng ngày càng rõ ràng.
Đó là những việc không mang lại lợi ích thì bọn chúng gần như sẽ không bao giờ làm. Nếu có kẻ ngoại lệ, thì đó chính là hắn, Field.
Giới thiệu cho mình một Người Được Chọn sao? Không thể nào, mình đâu phải là Long Ngạo Thiên, chỉ cần vung tay một cái là người ta sợ hãi quỳ rạp xuống xin hàng.
"Lãnh chúa của cô ấy đâu." Field dò hỏi.
"Ờ, người ký khế ước với Aisha là chú hai của con bé, tức là Nam tước Baron, nhưng hôm nay ngài ấy không đến."
Reyn hiển nhiên không ngờ Field lại hỏi câu này. Đám thanh niên bình thường khi nhìn thấy nhan sắc khuynh nước khuynh thành của Người Được Chọn chẳng phải đều nên vội vàng sấn tới nịnh nọt, lấy lòng sao?
"Đừng nghĩ lung tung, nếu con bé tìm được người trong mộng thì có thể đổi người ký khế ước mà."
Người Được Chọn vốn dĩ sinh ra đã tôn trọng Lãnh chúa của mình và coi thường những kẻ khác. Lão già Reyn này lại xúi mình đi nịnh bợ một Người Được Chọn đã có chủ, thật là khó hiểu.
Khoan đã, không phải là mấy cái kịch bản loạn luân của giới quý tộc đấy chứ? Kết hôn cận huyết cũng nhiều lắm, suy cho cùng cũng là để bảo vệ sự thuần khiết của huyết mạch mà.
Sau đó có chửa rồi thì tìm đại một thằng đổ vỏ nào đó để gánh hậu quả.
Giống như ông anh cả của mình ấy, tòm tem với cả em vợ, mẹ vợ lẫn bà ngoại vợ, toàn là Carl kể cho mình nghe cả.
Field cười ha hả, trêu chọc: "Ồ~ Bọn họ không kết hôn sao? Ta rất mong đợi được tham dự bữa tiệc cưới đấy."
"Bịa đặt về một tiểu thư không phải là hành động của một Kỵ sĩ đâu. Việc ký khế ước là quyết định của gia tộc. Tiểu thư Aisha vẫn là một thiếu nữ trong trắng, hơn nữa còn chưa từng có kinh nghiệm yêu đương." Reyn tỏ vẻ bối rối, nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm túc.
Field ném cho lão một ánh mắt đầy nghi hoặc. Ông biết người ta trong trắng thế nào được, vạch ra kiểm tra rồi à?
"Ồ, vậy thì còn gì bằng. Ta thích nhất là được ở bên cạnh những tiểu thư xinh đẹp." Field nhướng mày, giả vờ tỏ vẻ vô cùng phấn khích, quay đầu bước về phía Aisha, nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười cợt nhả.
Trong thâm tâm, Field đã lờ mờ đoán ra được vở kịch của bọn họ.
Aisha đang bị bảy tám gã quý tộc bảnh bao, tự tin vây quanh. Những gã đàn ông kiêu ngạo này lúc này đang thi nhau kể mấy câu chuyện cười nhạt toẹt để chọc cô vui.
"Tại sao binh lính lúc nào cũng mang theo một cái ghế ra chiến trường? Bởi vì bọn họ muốn 'ngồi' trên chiến thắng!"
"Hahaha, câu chuyện cười này thú vị thật đấy."
"Ngài thật hài hước."
Đám đàn ông tung hô lẫn nhau, nhưng ánh mắt thì cứ dán chặt vào khuôn mặt tuyệt mỹ của Aisha.
Aisha thì miễn cưỡng nhếch mép cười gượng gạo, gân xanh trên mu bàn tay hơi nổi lên. Nếu không phải đang ở nơi công cộng, cô hận không thể vặn cổ toàn bộ lũ ruồi nhặng phiền phức này.
"Xin chào, tiểu thư Aisha, còn nhớ ta không?" Field bước tới, vẫy tay chào hỏi, dùng cái giọng điệu quý tộc mà chính hắn cũng thấy buồn nôn để nói, "Ta là Field đến từ Gia tộc Ross. Hôm nay cô quả thực là ngôi sao sáng nhất đấy."
"Tất nhiên là nhớ rồi." Aisha đứng dậy, nói lời xin lỗi với đám đàn ông xung quanh, rồi tự mình bước ra khỏi đám đông. Cô liếc nhìn Field, giấu đi sự chán ghét nơi đáy mắt, hai tay đặt ngay ngắn trước bụng, lạnh nhạt nói: "Đi thôi, ở đây ngột ngạt quá, chúng ta ra ngoài hóng gió chút."
Field lập tức cảm nhận được hàng chục ánh mắt không mấy thiện cảm phóng về phía mình.
Nhưng chẳng sao cả, có thể bắt chuyện với một Người Được Chọn đã có Lãnh chúa, đám đàn ông bảnh bao này toàn là lũ thùng rỗng kêu to. Hoặc là không hiểu gì về nội chính, hoặc là chẳng có bối cảnh gì, đang âm mưu bám víu vào con thuyền lớn của Gia tộc Nibelungen.
Còn mục đích của Field thì khác, hắn muốn lợi dụng thân phận của đối phương để kiếm chác chút lợi lộc.
Ít nhất thì trên chiến trường, tuyệt đối không thể để cháu gái của Bá tước phải xông lên tuyến đầu được.
Hai người bước ra khỏi pháo đài, ra ngoài hóng gió.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn