Chương 142: Trận quyết chiến dẹp loạn (2)
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Binh lính Lãnh địa Nightfall tuy không hiểu mô tê gì, nhưng những trận chiến liên miên những ngày qua đã rèn luyện cho họ sự phục tùng tuyệt đối.
Một loạt tiếng lẫy nỏ vang lên.
Giữa không trung bỗng nổ ra một màn sương máu, tiếp đó, bốn năm cái xác cắm đầy nỏ tiễn rơi phịch xuống đất.
Dược thủy Tàng hình sẽ mất tác dụng khi bị tấn công hoặc khi chủ động tấn công.
"Đáng ghét, bị phát hiện rồi." Người Được Chọn đang tàng hình kinh hãi, biết hành tung đã bại lộ, ả hung hăng lườm Field một cái, lập tức dẫn quân xung phong, "Mày chết đi cho tao!"
Cùng với đợt xung phong của kẻ địch, toàn bộ đội hộ tống đã hoàn toàn lộ diện.
"Người Được Chọn chưa ký khế ước đang giấu trong mấy cái rương kia, phải cướp lấy mới được." Field hoàn toàn không hề hoảng hốt, rút chiếc nỏ gỗ hồ đào bên hông ngựa ra, nhắm thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của đối phương, không chút do dự bóp cò. Mũi tên xé gió bay vút đi. Field cũng chẳng thèm nhìn xem có trúng hay không, gầm lên một tiếng, "Ở đây còn một Người Được Chọn của địch nữa này!"
Lời vừa dứt, từ trận doanh phe mình lập tức có hai bóng người lao ra, chặn đứng kẻ địch, tiến hành một cuộc hội đồng đầy chính nghĩa.
"Tuyệt quá."
Field mừng rỡ như điên, liếc nhìn xung quanh, lập tức hối thúc binh lính: "Cướp mấy cái rương kia cho ta, mau lên!"
"Xung phong!"
Binh lính Lãnh địa Nightfall gào thét lao lên chém giết.
"Thấy người có phần!"
"Chúng ta cũng lên cướp đi."
Quân liên minh xung quanh thấy vậy, mắt lập tức đỏ ngầu. Thấy đối phương hộ tống cẩn thận thế kia, thừa biết trong rương chắc chắn là đồ có giá trị, lòng tham nổi lên. Cướp bóc các kiểu, bất kể là quý tộc hay binh lính, ai mà chẳng thích. Mọi người lập tức bỏ mặc quân phản loạn, lao vào cuộc chiến tranh giành chiến lợi phẩm.
Hai trăm tên bộ binh đáng thương kia, cho dù có tinh nhuệ đến mấy cũng không thể chống đỡ nổi quân đội quý tộc từ bốn phương tám hướng bủa vây. Dù liều mạng chống cự, bọn chúng vẫn bị chém thành đống thịt vụn.
Field ỷ vào lợi thế của Minimap, dễ dàng tìm thấy chiếc rương chứa Người Được Chọn. Đám binh lính cũng cướp được ba chiếc rương gỗ lớn.
"Sao cứ như đang chơi Đấu Trường Chân Lý thế này." Field thấy không ít kẻ ôm rương chạy mất hút, bực bội chửi thề hai tiếng. Rõ ràng là mình phát hiện ra kẻ địch, chiến lợi phẩm kiểu gì cũng phải được chia phần lớn chứ, "Thôi bỏ đi, cướp được thứ giá trị nhất là được rồi. Nếu không với cái thói đời của đám quý tộc, ăn bao nhiêu khéo phải nôn ra bấy nhiêu."
Chiến trường quá hỗn loạn, muốn nuốt trọn toàn bộ chiến lợi phẩm là điều không thể. Thực ra, bản thân hắn cũng đang "hôi của" đấy chứ. Theo lý thuyết, toàn bộ chiến lợi phẩm trên chiến trường đều không được phép đụng vào, phải nộp lên trên, đợi Tổng đốc đích thân "kiểm kê" rồi mới được phân phát.
Chỉ trong một cái chớp mắt, đống rương đã bị chia chác sạch sẽ.
"Toàn là Ma dược, hahaha, phát tài rồi!" Có tên quý tộc mở rương ra, trợn tròn hai mắt. Chỉ thấy trong rương xếp từng lớp từng lớp Ma dược. Hắn còn chưa kịp vui mừng thì đột nhiên có người thò tay ra, cướp mất hai lọ.
"Mau mau mau, cướp cho ta."
"Cái đó là của tao."
"Tao không phục, dựa vào đâu mà tao liều mạng với quân phản loạn, còn tụi mày lại được hưởng lợi."
Mọi người lao vào tranh giành. Những quý tộc không cướp được thì ghen tị đến phát điên. Liếc thấy Field một mình ẵm trọn bốn phần, bọn chúng lập tức đỏ mắt, trực tiếp phái binh lính đến cướp.
"Đúng là vô liêm sỉ."
Field chửi thề một tiếng. Thấy đám quý tộc đã đỏ mắt không nhận người quen, hắn lập tức thu gom quân đội, quay đầu bỏ chạy. Ở lại đây chỉ có nước bị cướp sạch.
Cán cân chiến thắng nhanh chóng nghiêng về phía quân liên minh. Quân phản loạn bị đánh lui, lại rụt cổ vào trong thành. Quân liên minh tham lam đã sớm không còn tâm trí chiến đấu, bắt đầu tranh giành chiến lợi phẩm. Không chỉ vơ vét tài sản của quân phản loạn, bọn chúng thậm chí còn cướp bóc lẫn nhau. Cho dù Đội giám chiến đã chém đầu hơn chục kẻ răn đe, nhưng cũng chẳng ăn thua gì.
Field rút lui về doanh trại. Chướng ngại vật và quân đội đã chặn đứng đám quý tộc tham lam. Hắn vội vàng kiểm kê chiến lợi phẩm.
Kích động xoa xoa tay, Field cười hớn hở: "Cứ như đang mở hộp mù (blind box) ấy, sướng rơn."
Mở chiếc rương đầu tiên ra, từng lọ Ma dược lộng lẫy được xếp chồng lên nhau, ở giữa có lót bông để chống va đập.
Tiện tay lấy ra một lọ, trên thân lọ có ghi chữ "Ba" bằng ngôn ngữ của thế giới này.
"Vãi lúa, cất cánh rồi, Ma dược Chiến Khí bậc ba!" Field không thể tin nổi, tay run run vì kích động, "Nếu tất cả đều là Ma dược bậc ba, từ nay về sau ông đây ăn que cay [note91471], cắn một que vứt luôn cả bịch cho máu."
Sau khi kiểm tra xong chiếc rương, Field vui sướng phát hiện ra, quả thực tất cả đều là Ma dược bậc ba, giá trị không thể đong đếm được.
Vui mừng xong, Field xoa xoa cằm, lộ vẻ mặt oán hận: "Mấy cái rương bị cướp mất kia, không lẽ có Ma dược bậc bốn hay bậc năm sao? Không được, tự dưng thấy bực mình rồi, mối thù này phải ghi vào sổ đen mới được."
Hai chiếc rương còn lại thì chứa toàn Ma hạch.
Vì luôn ở Lãnh địa Nightfall nên Field gần như chưa từng tiếp xúc với ma thú. Ma hạch được lấy từ ma thú, thường dùng để chế tạo trang bị cao cấp, hoặc cho Pháp sư sử dụng.
Mặc dù hiện tại chưa dùng đến, nhưng đều là đồ có giá trị.
"Đồ ngon phải để dành ăn cuối cùng."
Field liếm mép, dùng một cây trường kích cạy chiếc rương cuối cùng ra.
Một thiếu nữ bị trói gô ném ở bên trong, miệng bị nhét một miếng vải lụa. Mái tóc màu xám tro mềm mại như lụa xõa dài đến tận eo, đôi mắt cũng màu xám tro. Vóc dáng thon thả, yêu kiều, làn da trắng ngần như ngọc. Đôi mắt ngấn lệ rưng rưng, hung hăng lườm Field một cái, rồi lập tức cúi gầm mặt xuống trông vô cùng đáng thương.
Người Được Chọn!
"Khẹc khẹc khẹc." Field phát ra điệu cười của trưởng lão Hồn Điện, nhưng ngay lập tức nhận ra mình hơi biến thái, liền đổi sang vẻ mặt ôn hòa, dịu dàng nói, "Đừng sợ, ta không cùng một giuộc với bọn chúng đâu. Bây giờ ta sẽ lấy miếng vải trong miệng cô ra, cô đừng có la hét nhé."
Thiếu nữ rụt rè nhìn hắn một lúc, sau đó gật đầu thật mạnh.
"Bốp~" một tiếng, Field rút miếng vải lụa ra.
"Khụ khụ~" Thiếu nữ ho khan hai tiếng, hít lấy hít để bầu không khí trong lành. Cô nàng vặn vẹo cơ thể mấy cái nhưng không thoát khỏi sợi dây thừng, bèn quay sang nhìn Field, "Xin ngài, đừng giết tôi, tôi... tôi..."
Thiếu nữ "tôi" nửa ngày trời mà chẳng tìm ra được lý do nào để không bị giết.
"Ta đâu có nói là sẽ giết cô." Field cười ha hả.
Im lặng một lát, thiếu nữ hỏi: "Đây là đâu?"
"Đây là Thành phố Nogaisk của Hành tỉnh Itaven." Thấy đối phương vẫn ngơ ngác, Field bổ sung thêm, "Đế quốc Holy Griffin."
"Hả? Thế mà lại đến tận đây rồi..."
Field liếc nhìn sợi dây thừng trên người cô nàng, khó hiểu hỏi: "Ơ? Cô không phải là Người Được Chọn sao, tại sao đến cả sợi dây thừng cũng không giãy đứt được."
"Ngài thì biết cái gì, tôi bị trúng độc tê liệt rồi. Với lại... tôi mới thức tỉnh chưa được bao lâu, còn chưa mạnh đâu." Thiếu nữ khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được đôi chút. Nghe Field hỏi vậy, cô nàng lúng túng, bối rối, "Khoan đã, sao ngài biết tôi là Người Được Chọn?"
Field xua tay: "Thấy cô bị áp giải riêng biệt, chắc là nhân vật quan trọng, nên ta đoán bừa thôi."
"Vậy ngài đoán đúng rồi đấy, mau cởi trói cho tôi đi." Thiếu nữ giống như một con sâu róm, không ngừng vặn vẹo, lăn lộn trên mặt đất. Chiếc váy dài màu tím bị sợi dây thừng kéo xếch lên, để lộ cặp đùi trắng nõn nà. Hai chú thỏ trắng cũng bị siết chặt tạo thành một đường cong vút, cao ngất. Cô nàng hét lên một tiếng kinh hãi, "Không được nhìn bậy bạ!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn