Chương 139: Báu vật của Arya
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Arya sáp lại gần Field, khiến hắn vô cùng kinh ngạc. Quen biết nhau bao nhiêu ngày rồi, đây là lần đầu tiên Arya chủ động sáp lại gần như vậy, mà lại còn gần đến thế nữa chứ.
Field hơi ngả người ra sau, trợn tròn hai mắt, không thể tin nổi hỏi: "Cô định làm gì thế? Không phải định bóp cổ ta đấy chứ, làm thế là phạm pháp đấy."
"Phụt~ Tôi đâu có xấu xa thế, ngài mau nhường sào huyệt của Cự Long ra đây."
"Ờ, sào huyệt của Cự Long, ý cô là khúc gỗ này á?"
Cái căn bệnh "chuunibyou" [note91445] khó hiểu của cô nàng khiến Field cạn lời. Hắn lập tức nhích sang một bên nhường nửa chỗ ngồi. Arya liền ngồi xuống, sau đó thẫn thờ nhìn đống lửa, thỉnh thoảng lại liếm láp vài ngụm cháo lúa mì.
Hơi ấm tỏa ra từ vòng eo bên cạnh khiến Field có cảm giác như đang tựa vào một chiếc gối ôm mềm mại, êm ái vô cùng.
Field vừa suy nghĩ mông lung, vừa múc cho mình một bát cháo lúa mì, thổi nhẹ cho nguội bớt rồi mới ăn.
Thấy Arya vẫn im lặng, Field nhạy bén nắm bắt được cảm xúc của cô nàng, dịu dàng hỏi han.
"Cô sao thế? Trông cô có vẻ không vui, có tâm sự gì thì cứ nói ra, mọi người cùng nhau bàn bạc."
"Cũng bình thường, tôi không sao."
Miệng thì nói vậy, nhưng Arya lại nhìn chằm chằm vào Field không chớp mắt.
Cảm xúc của phụ nữ đúng là khó nắm bắt. Field bị nhìn đến mức ngại ngùng, đành quay mặt nhìn đống lửa, thăm dò hỏi: "Có phải sự ra đi của Milani khiến cô cảm khái nhiều lắm đúng không?"
"Đúng vậy, cho dù là Người Được Chọn thì cũng có thể chết." Arya lặng lẽ gật đầu, ném thêm vài thanh củi vào đống lửa, "Tôi thì không sợ chết, nhưng tôi lo lắng mình không thể hoàn thành sứ mệnh."
Đúng thật, ta cũng lo thay cho cô đấy.
Field thầm gật đầu trong bụng. Bản thân mình sở hữu Người Được Chọn bậc hai mà còn chẳng dám mạnh miệng nói mấy câu như "giải cứu thế giới" hay "ngăn chặn tận thế". Cái cô nàng này với thực lực hiện tại mà trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc bảo vệ sinh linh các kiểu, sống thế này quả thực rất mệt mỏi.
"Đừng nói những lời như vậy, xin hãy trân trọng mạng sống của chính mình." Field rất bài xích hành vi không coi trọng mạng sống của Arya.
"Đừng ngắt lời tôi, chuyện đó..." Arya tỏ vẻ ấp úng, sau đó khuôn mặt đỏ bừng lên, "Ngài sáp lại gần đây chút đi."
Field "hửm" một tiếng, trợn tròn hai mắt, vội vàng húp một ngụm cháo lúa mì, chép miệng cẩn thận: "Trong này cũng đâu có bỏ thuốc gì đâu."
"Thuốc gì cơ?" Arya nghiêng đầu khó hiểu, sau đó hít sâu hai hơi, nhỏ giọng nói, "Chúng ta vào lều đi, tôi cho ngài xem 'đồ ngon', là thứ quý giá nhất của tôi đấy."
"Vãi lúa! Đồ ngon, là trò chơi mới à?"[note91446] Field hít sâu một ngụm khí lạnh. Hắn biết mà, lúc này trăng mờ gió lớn, người phụ nữ này định giở trò đồi bại với mình đây mà!
Nhìn không ra đấy nhé, cái cô nàng lúc nào cũng mang bộ mặt lạnh lùng kiêu ngạo này, mình còn chưa thèm đụng vào một cọng tóc của cô ta, thế mà cô ta đã vội vàng thế rồi. Quả nhiên, phụ nữ đều có sự tương phản.
Hehehe...
Nói xong, Arya uống cạn bát cháo lúa mì, vẫy vẫy tay với Field, sau đó lập tức chui tọt vào lều.
"Khụ khụ, thực ra ta là một người đứng đắn, thế mà lại dùng cái trò này để thử thách cán bộ lão thành."
Field bỏ luôn cả bát cháo, nhanh chóng lao vào lều. Hắn dáo dác nhìn quanh bên ngoài một vòng, xác nhận không có ai nhìn trộm rồi mới kéo rèm cửa lều lại.
"Sao ngài lại kéo rèm lại, tối quá." Arya dùng ma pháp thắp sáng ngọn nến, vẻ mặt khó hiểu.
"Cô làm mấy cái chuyện thú vị đó mà không đóng cửa à?" Field nhíu mày, "Nhưng thắp nến lên cũng được, chắc là cần dùng đến đấy."
"Tại sao phải đóng cửa, bình thường tôi toàn làm thẳng ngoài đồng hoang... Ây da, đây không phải là trọng tâm." Arya xua tay, phớt lờ vẻ mặt chấn động của Field, "Chuyện là thế này, khoảng thời gian ở chung với ngài, tôi cảm thấy rất... vui vẻ. Ngài không xấu xa như tôi tưởng tượng, mặc dù đúng là biến thái thật, tại sao lần trước ngài lại không mặc quần áo hả!"
"Đó không phải là trọng tâm, so với việc làm cái chuyện đó ngoài đồng hoang thì hành động của ta sao gọi là biến thái được?"
Arya hờn dỗi lườm hắn một cái: "Chính là biến thái! Nếu không thì xin hãy cho tôi một lời giải thích hợp lý đi."
Giải thích là, ta và Rosaria chơi cờ, thua liền 15 ván, sau đó thua sạch sành sanh quần áo! Chuyện rất bình thường có được không.
"Được rồi, ta chính là đồ biến thái." Field quả quyết thừa nhận, "Nhưng ta là một tên biến thái có nguyên tắc. Đáng nhắc tới là, có lẽ vài ngàn năm nữa, hành vi này của ta sẽ không còn bị coi là biến thái nữa đâu."
Arya nhận được câu trả lời vừa ý, khoanh tay trước ngực, gật đầu nói: "Tôi sắp phải rời xa ngài để đi tìm di tích của loài rồng rồi. Chuyến đi này sống chết khó lường, nên tôi muốn..."
Để lại một đứa con trước đã?
Trong đầu Field theo bản năng nảy ra mấy chữ đó.
"Nên tôi muốn tặng thứ quý giá nhất cho ngài, teng teng teng~ Tình hữu nghị của Cự Long!"
Arya làm như làm ảo thuật, biến ra một cuộn giấy da cừu.
"???"
Hóa ra cái thứ quý giá nhất mà cô nói lại là một tờ giấy sao? Field suýt thì xuất huyết não.
Nhận lấy cuộn giấy da cừu, trên đó vẽ hai hình người que khổng lồ, cùng với một đống đường nét lộn xộn.
Ma pháp? Bùa chú? Hay là thứ kỳ quái gì đó.
"Ngài xem này, đây là ngài, đây là tôi, còn có cả lá cờ Cún Con của ngài và quân đội Lãnh địa Nightfall nữa. Bức tranh này tôi vẽ ở Làng Suối Núi đấy." Arya hào hứng chỉ vào nội dung trên cuộn giấy da cừu, đặc biệt nhấn mạnh ý nghĩa của hai hình người que, "Khoảng thời gian này, tôi thực sự rất vui vẻ."
Ờ, thực ra đây là cờ Sói Đen, không phải cờ Cún Con.
Field nghẹn nửa ngày, cuối cùng vẫn không nói ra sự thật tàn nhẫn này.
"Hahahaha, Ashina chắc chắn sẽ tức điên lên cho xem." Rosaria trong Đại kiếm Bạo Thực cười đến mức suýt tắt thở.
"Ừm, vẽ đẹp lắm, có phong cách của đại danh họa Picasso đấy."
Field giơ ngón tay cái lên, dở khóc dở cười. Hóa ra cái chuyện thú vị ngoài đồng hoang mà cô nàng nói, là ra đồng hoang vẽ tranh à.
Mặc dù không biết Picasso là ai, nhưng Arya vẫn đắc ý hừ hừ một tiếng, hất tóc, chỉ vào cuộn giấy da cừu nói: "Tất nhiên rồi, ngài xem chi tiết trên lá cờ này, đến cả con dao phay mà Cún Con đang cầm tôi cũng vẽ rõ mồn một đấy."
Đó là Sói Đen đang cầm Đại kiếm Bạo Thực mà, cô nương!
Tiếng cười của Rosaria im bặt, cô nàng không cười nổi nữa, giọng điệu lạnh lẽo vang lên trong đầu Field: "Field thân yêu, ngài có muốn ăn thịt Long Duệ nướng không?"
"Ta nhận bức tranh của cô rồi, vô cùng cảm ơn, tiểu thư Arya."
Field cẩn thận cất cuộn giấy da cừu đi.
"Nghỉ ngơi sớm đi, Field, ngày mai còn phải đến Lãnh địa Tử tước nữa đấy." Arya nói xong liền thổi tắt nến, kéo rèm cửa lều ra. Đến cửa, cô nàng khựng lại một chút, ngoảnh đầu mỉm cười nói, "Chúc ngủ ngon, Lãnh chúa đại nhân."
"Ừm, chúc ngủ ngon."
Field cũng vẫy tay chào.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Ngày hôm sau, Reyn để lại một đội quân đóng quân và dọn dẹp xác sống, còn bản thân lão thì vội vã dẫn theo quân chủ lực tiến về Lãnh địa Tử tước.
Field thừa hiểu, Reyn đang rất cần chiến công để bù đắp cho sai lầm của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn