Chương 148: Thành phố Fulan
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Alison mặt không cảm xúc, thậm chí còn ngoảnh mặt đi, lộ vẻ khinh bỉ.
Ái chà, kiêu ngạo gớm nhỉ.
Đợi lát nữa anh Field đập cho một trận, bắt cô quỳ xuống hát bài "Chinh Phục" [note91478]cho mà xem.
Còn về phần Adrian, Field chỉ muốn nhanh chóng tiễn gã xuống địa ngục. Nói thêm một câu thừa thãi với gã cũng là tự hạ thấp bản thân.
"Xoẹt xẹt~" Không gian dao động, một cánh cổng dịch chuyển rực rỡ mở ra. Một thiếu nữ cao khoảng một mét sáu nhảy ra ngoài. Cô nàng đội chiếc mũ chóp nhọn màu đen đặc trưng của Pháp sư, mang vẻ mặt lười biếng. Đứng bên cạnh là một gã đàn ông lực lưỡng, vạm vỡ như Arnold Schwarzenegger.
"Chào hai ông anh của em." Thiếu nữ kéo dài giọng, cất tiếng chào.
"Janan?"
Field theo bản năng gọi tên cô nàng, đây là cô em gái cùng cha khác mẹ của hắn.
Năm người con của Gia tộc Ross đều là anh chị em cùng cha khác mẹ. Lão Bá tước mà ở Hoa Quốc thì tuyệt đối mang thuộc tính "khắc thê", mấy bà vợ của lão gần như cứ sinh con xong là qua đời.
Chỉ có bà mẹ kế hiện tại là sống dai nhất, lại còn khắc ngược lại lão Bá tước, vắt kiệt sức lực của lão.
Janan chỉnh lại vành mũ, ưỡn bộ ngực phẳng lỳ ra, nghiêng đầu ngạc nhiên: "Anh Field, anh mà cũng tham gia chiến tranh sao? Hồi trước đến con sâu anh còn chẳng dám giết cơ mà. Xem ra sau khi trưởng thành, anh đã tiến bộ rất nhiều, thật đáng mừng."
"Cái giọng điệu bà cụ non của em nghe đáng yêu phết đấy." Field bị cô nhóc chọc cười.
Cô em gái này là một trong số ít những người trong gia tộc đối xử khá tốt với hắn.
"Xin đừng dùng từ đáng yêu để miêu tả em." Thiếu nữ giậm chân, quay sang nói với Adrian bằng giọng điệu không chút cảm xúc, "Bỏ qua chuyện này đi, Adrian, lãnh địa của anh toang rồi."
"Hửm?" Adrian rõ ràng không hiểu ý cô nàng, cười khẩy một tiếng, "Mày mới toang ấy, con nhóc phiền phức."
"Thấy chưa, đó là lý do em lười nói chuyện với anh đấy." Janan bực bội đảo mắt, lật giở cuốn sách ma pháp trên tay một cách vô định, "Để Kỵ sĩ Quirion của Lãnh địa Fulan tự nói với anh vậy."
Field lập tức nhớ ra: "Quirion, Kỵ sĩ bậc năm đó sao?"
Gia tộc Ross tuy phân phong lãnh địa, nhưng sẽ bố trí một số lực lượng mạnh mẽ đóng quân. Thứ nhất là để bảo vệ lãnh thổ, thứ hai là để tăng cường sự kiểm soát của lão Bá tước đối với con cái.
Quirion tuy có thái ấp ở Lãnh địa Fulan, nhưng không chịu sự chỉ huy của Adrian. Điều này quả thực rất khó chịu.
"Chào buổi sáng, đại nhân." Quirion mang vẻ mặt ngưng trọng, "Trong những ngày chúng ta không có ở lãnh địa, nơi đó đã bị bọn bạo đồ tấn công."
"Hả? Cứt thật! Ngươi vừa nói cái gì."
"Lãnh địa Fulan đang bốc cháy. Ngoại trừ Thành phố Fulan, những nơi khác đều chìm trong biển lửa."
Mắt Adrian lập tức đỏ ngầu, như thể đã tích đầy nộ khí, gã gầm lên: "Ta đến đây chính là vì lo sợ quân phản loạn chọc thủng Itaven, tràn vào lãnh địa của ta. Nhưng chuyện này vẫn xảy ra, đó là lỗi của các người!"
"Tâm huyết của ta, tiêu tùng rồi." Đồng tử Alison cũng co giật liên hồi. Sự phồn vinh của lãnh địa có liên quan mật thiết đến Người Được Chọn. Lãnh địa mà toang thì Người Được Chọn thậm chí còn đau lòng hơn cả Lãnh chúa.
"Không chỉ có quân phản loạn, mà là rất nhiều thế lực. Có Á nhân bạo động, tù nhân và cả những thế lực không rõ danh tính. Ngài nên đích thân về xem thử." Giọng điệu của Quirion dịu đi đôi chút, nhưng thực lực bậc năm khiến gã không hề e sợ Adrian, "Ta bị gia tộc triệu tập đi trinh sát động thái của tộc Elf. Bọn Elf ở phía Tây Bắc đang thèm thuồng lãnh thổ của Đế quốc."
Kẻ thù truyền kiếp của Gia tộc Ross luôn là tộc Elf. Thế hệ nào cũng tích cực tham gia quân đội Đế quốc để chiến đấu với bọn chúng.
"Chết tiệt, chết tiệt!" Adrian chìm trong cơn thịnh nộ, gã cắn chặt răng, lồng ngực phập phồng liên hồi.
"Được rồi, dùng ma pháp dịch chuyển của em để quay về phòng thủ là xong, không mất nhiều thời gian đâu."
Janan giơ cuốn sách ma pháp màu xám tím của mình lên, trên đó viết vô số bùa chú huyền bí.
Field chứng kiến cảnh tượng này, khẽ thở dài một tiếng không ai hay biết. Kỵ sĩ bậc năm của Adrian quay về phòng thủ, em gái cũng ở đó, kế hoạch giải quyết triệt để Adrian của hắn đành phải hoãn lại một thời gian nữa.
Kế hoạch không theo kịp biến hóa, thật là phiền phức.
Vốn dĩ hắn định kéo Rosaria và Ashina nội ứng ngoại hợp, trực tiếp làm thịt Adrian, rồi đập nát bét Alison.
Đến nước này rồi, Field đành bất lực nói: "Ta cũng sẽ đến giúp một tay, vừa hay tiện đường về lãnh địa của mình."
Adrian hoàn toàn không thèm nhận tình, gầm lên: "Mày chỉ đến để xem trò cười thôi!"
Đoán trúng phóc rồi đấy.
"Khụ khụ, ta đã được huấn luyện chuyên nghiệp, bình thường sẽ không cười đâu, chủ yếu là tiện đường thôi." Field cười cợt nhả.
"Anh Field, anh vẫn tốt bụng như vậy. Nếu không nể tình người một nhà, em còn lười dịch chuyển đến đây ấy chứ." Janan bất lực lắc đầu, "Mọi người mau đi chuẩn bị đi, chúng ta xuất phát càng sớm càng tốt."
Mọi người đang dỡ lều, thu dọn hành lý thì Field chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
"Kỵ sĩ Laurent, ngài thất thần thế này, có chuyện gì xảy ra sao?" Thấy Laurent như người mất hồn, Field đã đoán được phần nào, "Là chuyện chiến công phải không."
"Đúng vậy, ta đã dâng lên Thần khí của gia tộc, món đồ duy nhất mà cha ta truyền lại trước khi chết. Nhưng Tổng đốc không hề thực hiện lời hứa của lão, ta chỉ muốn một thị trấn có vị trí tốt một chút thôi mà."
Một món Thần khí bậc một trị giá cả triệu đồng vàng, theo lý thuyết thì mua một thị trấn là chuyện dư sức. Lý do Field không đi mua thị trấn là vì thứ nhất, thế lực quý tộc xung quanh quá mạnh, bí mật của hắn sẽ không giữ được; thứ hai, tiềm năng phát triển của Lãnh địa Nightfall không hề kém cạnh những nơi khác, ít nhất cũng có thể bắt được Người Được Chọn hệ Hủ Bại.
"Hả?" Field ngớ người, nhất thời không biết nói gì, "Thế này thì... vô liêm sỉ quá."
Laurent bị lừa rồi, cứ như Dương Chí[note91479] phiên bản dị giới vậy.
Dù sao thì cũng dùng danh nghĩa chiến lợi phẩm để hối lộ, gã lại chẳng có bối cảnh gì, bị người ta nuốt mất cũng đành chịu.
"Đến Lãnh địa Nightfall đi, chắc chắn sẽ có đất dụng võ cho ngài."
"Cảm ơn sự hào phóng của ngài, nhưng ta không thể để cả gia tộc phải mạo hiểm được." Laurent cảm động rơm rớm nước mắt, nhưng gã vẫn lắc đầu, "Ta về quê lập nghiệp đây, có lẽ ba năm sau, ngài sẽ nghe thấy danh tiếng của ta."
"Ừm, ta rất mong đợi ngày đó." Field giơ ngón tay cái lên.
Sau khi tiễn biệt Laurent, quân đội Lãnh địa Nightfall cũng đã chuẩn bị xong xuôi.
"May mà Thành phố Fulan chưa bị công phá, điểm neo dịch chuyển vẫn còn, chúng ta xuất phát thôi!" Janan lấy từ trong túi xách ra một viên Ma hạch. Kèm theo đoạn chú ngữ phức tạp được ngâm xướng, một ma pháp trận khổng lồ màu xanh nước biển bao trùm lấy mọi người, "Ma pháp: Dịch Chuyển."
Chỉ cảm thấy tầm nhìn vặn vẹo một trận, khi mở mắt ra, bọn họ đã đến Thành phố Fulan.
Lọt vào tai là những tiếng cãi vã, chửi bới và khóc lóc ầm ĩ.
Field dẫn theo binh lính Lãnh địa Nightfall bước ra khỏi ma pháp trận.
Đường phố Fulan đã chật cứng những người tị nạn chạy vào thành. Bọn họ dựng lều bạt tạm bợ ngay trên đường. Phân và rác thải sinh hoạt chất thành núi. Phía xa còn có kẻ đang cướp bóc, bị đội trị an chạy tới lôi xềnh xệch đi như kéo một con chó chết.
"Nữ thần tại thượng, sao Thành phố Fulan lại ra nông nỗi này."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn