Chương 298: Chương 308: Lãnh địa Windride quá đỗi trù phú
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~17 phút đọc · Tạo 30/07/2026
"Oa, đó là quân đội của một vị Nam tước kìa, thú vị quá, cậu bảo đại ca thợ săn làng mình có đánh lại bọn họ không?"
"Bé mồm thôi, Nam tước là những kẻ rất đáng sợ đấy, là những người có thể dễ dàng giết chết cậu đấy."
"Nhưng ngài ấy đẹp trai quá đi mất, cậu nhìn dáng vẻ oai phong lẫm liệt của ngài ấy kìa, hức hức. Chắc hẳn ngài ấy chính là Nam tước Windride nhỉ? Nếu lọt vào mắt xanh của ngài ấy, tớ sẽ được dọn vào sống trong cung điện rồi."
Bên cạnh truyền đến tiếng xì xào bàn tán của mấy người lữ hành, nghe giọng điệu thì có vẻ không phải người bản địa.
Hình như ta vừa nghe thấy có người khen ta đẹp trai thì phải.
Hơi nghiêng người sang, Field nhìn thấy một nhóm ba người gồm hai nam một nữ. Bọn họ ăn mặc rách rưới, quần áo chắp vá chằng chịt, lưng đeo những chiếc ba lô to bự chảng, cậu thiếu niên đi đầu còn vác theo một con hươu.
Người phụ nữ trong nhóm vốn đang ríu rít nói chuyện, nhưng khi bị Field liếc nhìn một cái, cô ta lập tức lộ ra ánh mắt hoảng sợ, rụt rè cúi gằm mặt xuống, không dám ho he nửa lời.
Trông hệt như người nhà quê lần đầu lên tỉnh, cái vẻ rụt rè sợ sệt hiện rõ mồn một.
Field mỉm cười gật đầu với bọn họ.
Sau đó, đội quân chia làm hai ngả. Field dẫn theo kỵ binh tiến về lâu đài của Nam tước Windride, còn Newt dẫn theo binh lính đi tìm người nhà.
"Ngài ấy vừa cười với tớ kìa!"
Cô gái kích động đến mức cuống cuồng cả lên, hai người bên cạnh thì bày ra vẻ mặt cạn lời.
"Đừng có ngốc nữa, quý tộc chỉ cưới tiểu thư quý tộc thôi, đến con gái của thương nhân bọn họ còn chẳng thèm để mắt tới nữa là."
"Đúng đấy Nadia, đừng có chìm đắm trong mấy cái ảo tưởng viển vông nữa. Trước kia Đế quốc từng áp dụng quyền sơ dạ[note93415], nhưng sau đó lại hủy bỏ, cậu biết tại sao không?"
Nadia lắc đầu: "Không biết."
"Haha, bởi vì quý tộc không cho phép bản thân cao quý của bọn họ chạm vào lũ súc vật thấp hèn như chúng ta."
Hai cậu thiếu niên cười phá lên, cậu thiếu niên đi đầu an ủi: "Đi thôi, chúng ta bán con hươu này đi rồi khởi hành đến Đế đô[note93416]. Nghe nói ở đó vàng rải đầy đường, chỉ cần chịu khó chịu khổ thì chắc chắn sẽ tìm được công việc phù hợp."
Cô thiếu nữ cũng không hề tức giận vì những lời nói "tụt mood" của hai cậu bạn, ngược lại còn mỉm cười thừa nhận sự thật phũ phàng này.
Ở cái thế giới này, gần như tất cả những người bình thường đều nhận thức rõ vị trí của bản thân.
"Ây da, cứ để người ta ảo tưởng một chút không được sao?" Nadia xua tay, quay người lại, nở nụ cười tươi rói với hai người, "Thực ra tớ cũng chẳng thiết tha gì việc sống trong cung điện đâu, chỉ cần chúng ta kiếm đủ tiền ở Đế đô là có thể mua thật nhiều thức ăn cho làng rồi."
"Đến lúc đó... sẽ không còn đứa trẻ nào phải chết đói nữa, cũng chẳng còn ai phải đi gặm vỏ cây nữa."
Trong ánh mắt của ba người trẻ tuổi đồng loạt hiện lên vẻ bi thương. Cả làng chỉ còn lại ba đứa trẻ bọn họ, nhờ sự cưu mang của dân làng mới sống sót được, rồi chạy trốn đến Hành tỉnh High Castle tương đối trù phú này.
"Lộc cộc lộc cộc~" Tiếng vó ngựa gõ nhịp nhàng trên mặt đường lát đá xanh.
Bước vào trong thành, Field nhìn thấy những người dân lãnh địa với nụ cười rạng rỡ trên môi. Bọn họ rảo bước nhẹ nhàng, tay xách những giỏ đầy ắp trứng, hối hả ngược xuôi.
Một khung cảnh trù phú, thanh bình hiện ra trước mắt. Trên mặt người dân nào cũng ửng hồng khỏe mạnh, rõ ràng là không phải lo cái ăn cái mặc.
Chỉ là... trên phiên bản Minimap mới cập nhật, số lượng dân làng hình như hơi bị đông quá thì phải.
Field đầy ẩn ý nói: "Người dân ở đây sống tốt thật đấy, lâu lắm rồi ta mới thấy một lãnh địa trù phú thế này."
Tên lính dẫn đường của lãnh địa Windride liếc nhìn Field với vẻ mặt kỳ quái, sau đó quay sang mắng chửi đám dân làng xung quanh: "Cút ra chỗ khác, lũ chó săn của Viper, không thấy Nam tước đại nhân tôn kính đang đến sao? Cút hết đi cho khuất mắt."
Lúc này đám dân làng xung quanh mới hậm hực lùi lại.
Lâu đài của Nam tước Busby xịn sò hơn lâu đài của Nam tước Mountain Monkey mấy bậc.
Trên lâu đài còn có tháp canh và một cỗ máy bắn nỏ, kết hợp với tường thành bao quanh bên ngoài, kẻ địch muốn công phá chắc chắn phải tốn không ít sức lực.
"Xin chào, Ngài Field tôn kính."
Busby được một đội lính gác vây quanh, đứng trước cửa cầu treo của lâu đài, dùng giọng điệu ôn hòa chào hỏi: "Lâu rồi không gặp, quân đội của ngài có vẻ đã mở rộng quy mô không ít nhỉ."
Ánh mắt Busby vô tình hay cố ý lướt qua những ngọn kỵ thương sáng loáng và lớp áo choàng đen kịt của đám kỵ binh, khiến gã luôn có cảm giác lạnh toát sống lưng, như thể đang bị một con sói đói nhắm trúng vậy.
"Chào buổi sáng, Ngài Busby, mở rộng quy mô kỵ binh là chuyện bình thường thôi. Ta nghe nói có những kẻ bất hảo dám dị nghị về sự cai trị tuyệt đối đúng đắn của Nữ hoàng, nên ta đang tập hợp quân đội, chuẩn bị hưởng ứng lệnh triệu tập của Nữ hoàng bệ hạ."
"Ta tin rằng ngài sẽ lập được chiến công hiển hách, mời vào, vào lâu đài của ta ngồi chơi một lát."
Busby đưa tay ra, bày ra tư thế mời vào.
Xét về nhan sắc, ngoại hình của Busby vô cùng tuấn tú, mang cả nét âm nhu lẫn cương nghị, khiến người ta khó mà sinh ra ác cảm.
Bước vào lâu đài, Field vừa ngồi xuống đã có hầu gái bưng trà nước lên.
"Busby, còn nhớ trước đây ta từng mua một lô nô lệ không?" Chậm rãi nói xong, Field còn chưa kịp nói tiếp câu sau.
Busby đã nhíu mày nói: "Xin lỗi, lãnh địa Windride hiện tại đang rất thiếu nhân lực, chúng ta cũng đang phải nhập khẩu nô lệ, thực sự không thể cung cấp cho ngài được."
Nói xong, gã còn bổ sung thêm: "À ừm, là do quy mô đàn Wind Falcon mở rộng, lãnh địa cần một lượng lớn nhân lực."
"Ta đến đây không phải vì chuyện đó, ta chỉ muốn chuộc lại người nhà của binh lính thôi, giá cả không thành vấn đề."
Field cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh nói: "Số lượng không nhiều đâu, cùng lắm cũng chỉ vài chục người thôi."
"Hả? Ờ... thứ lỗi cho ta nói thẳng, không cần thiết phải làm vậy đâu, đều là lũ tiện dân cả thôi." Ban đầu có chút hoảng hốt, nhưng Busby nhanh chóng che đậy lại, dùng tư thế tao nhã như một vị luật sư nói, "Người nhà của nô lệ cũng là nô lệ, nên trong quá trình sử dụng khó tránh khỏi hao hụt, ngài hiểu mà..."
Trái tim Field dần chùng xuống.
Mới có mấy tháng trôi qua, đám nô lệ cùng đợt với Newt phải chết bao nhiêu người thì Busby mới thốt ra được những lời như vậy.
"Nói chuyện gì vui vẻ đi, chuyện của lũ tiện dân căn bản không cần phải bận tâm." Busby dang hai tay ra, "Bàn về chuyện săn bắn thì sao? Hoặc là mỹ nữ của Hành tỉnh High Castle chẳng hạn."
"Hừm, cứ nói đi."
Mặt khác, tại cửa hàng thịt.
Ba người trẻ tuổi từng cùng Field vào thành lúc trước đang vui vẻ bước vào trong quán.
Cậu thiếu niên Taz vác con hươu trên lưng, bô bô nói: "Ông chủ, tôi muốn bán con hươu này..."
"Thằng ngu đằng trước, tránh ra một bên, tránh ra một bên."
Hai tên dân làng vạm vỡ cùng nhau khiêng một cái rương gỗ lớn, chen chúc vào cửa hàng thịt.
"Vâng, vô cùng xin lỗi." Taz định lùi lại nhường chỗ, nhưng không cẩn thận để con hươu đực trên lưng va phải cái rương gỗ.
Hai tên dân làng đứng không vững, làm cái rương gỗ rơi phịch xuống đất.
Tấm ván gỗ bung ra, để lộ một người phụ nữ trần truồng không mảnh vải che thân. Trên người cô ta đầy mồ hôi và những thứ không tiện miêu tả chi tiết, rõ ràng là đang trong trạng thái hôn mê.
"Là người!"
Đồng tử ba người co rụt lại, cả người run lên vì kinh hãi. Taz lập tức bước tới, cúi người định kiểm tra.
Taz còn chưa kịp nhìn rõ đã bị một tên dân làng cản lại.
"Thằng ranh này mày nhìn cái gì!"
Tên dân làng quát tháo xong, lập tức rút con dao chặt thịt bên hông ra, chém thẳng về phía Taz.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn