Chương 277: Chương 287: Rối Tượng Đá
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
"Đệt mợ, thông minh thế, có cả AI cơ à."
Field kinh ngạc: "Công nghệ chế tạo rối mà đạt đến cảnh giới này thì bá đạo quá rồi đấy, lập trình ma pháp à? Hay là machine learning hệ rối?"
Đây cũng là lý do người ở thế giới này quá phụ thuộc vào ma pháp mà từ chối khoa học công nghệ. Bởi vì ma pháp, bà nội nó, quá đỗi diệu kỳ.
"Đương nhiên là thông minh rồi. Để chế tạo rối, cần phải nhân lúc con người còn tỉnh táo, trực tiếp bóc tách linh hồn ra, sau đó tiêm vào trong con rối." Rosaria cười u ám, liếm khóe môi giải thích: "Trông chúng chỉ là một đống đá, nhưng lõi bên trong lại là linh hồn người sống bị luyện hóa, hơn nữa quá trình bóc tách linh hồn cực kỳ đau đớn."
"Thì ra là vậy, thảo nào... nghe hiểu được tiếng người."
Field sởn gai ốc. Vốn định vứt chúng ở lâu đài nhà mình để giữ cửa, nghĩ lại thôi dẹp đi.
"Đừng lo thưa ngài Field, chúng sẽ không phản bội đâu. Nếu ngài mà có công nghệ làm cho rối phản bội, e là vị Người Được Chọn được mệnh danh là Đại Tông Sư Rối kia sẽ đích thân đến bái phỏng ngài, cam tâm tình nguyện làm đồ chơi... à nhầm, làm Người Được Chọn của ngài đấy."
"Ồ? Cô nói thế, tự dưng ta lại thấy rung rinh là sao nhỉ." Field không còn thành kiến nữa, thử ra lệnh: "Các ngươi, đi dọn dẹp xác thối xung quanh cung điện Lãnh chúa đi."
"Tuân lệnh."
Những con rối đá đáp lời ngắn gọn, sải bước lớn ra khỏi cung điện Lãnh chúa, trực tiếp đấm bẹp dí những con xác thối dọc đường thành đống thịt nát.
"Tối nay cứ để đám rối dọn dẹp xác thối đi."
Sắp xếp xong chiến lợi phẩm, Field vươn vai một cái, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, ngáp dài: "Hôm nay cũng muộn rồi, mọi người nghỉ ngơi cho khỏe đi, cho các cô nghỉ phép một ngày đấy. Ngày kia chúng ta dọn dẹp sạch sẽ thành Starry Night, sau đó còn phải tổ chức đại hội biểu dương nữa, bận rộn quá đi mất."
"Vâng vâng, cảm ơn ngài Field."
Mọi người cũng mệt lử rồi. Điên cuồng tiêu diệt xác thối là một bài kiểm tra khắc nghiệt cho cả thể xác lẫn tinh thần.
Trở về pháo đài Starry Night, Field chẳng muốn làm gì cả, ngả lưng xuống giường, cầm cuốn Sương Mù Xám Và Cái Chết mà cậu từng đọc được một trang lên. Đây là một cuốn sách dạng du ký do học giả Lucas của Đế quốc biên soạn.
Field không đọc theo thứ tự mà lật bừa vài trang.
"Ngày 16 tháng 1 năm Song Tử 148, quân đội của chúng tôi băng qua Lãnh địa Tử tước, tiến sâu hơn vào Hành tỉnh Phương Bắc - Lãnh địa Bá tước Elk. Đây từng là phong địa của Bá tước Elk, ngài ấy từng nuôi ba ngàn con nai sừng tấm. Những sinh linh cao quý và đáng yêu ấy, giờ đây chỉ muốn gặm nát hai cái đầu của tôi."
"Lạy Nữ thần, trong Lãnh địa Bá tước đâu đâu cũng là những sinh vật đang phi nước đại. Nai sừng tấm Hủ Bại đang lao tới, trọng kỵ binh của Bá tước cũng đang lao tới! Ngay ngày đầu tiên đặt chân vào Lãnh địa Bá tước, chúng tôi đã phải hứng chịu đợt xung phong của gần năm ngàn kỵ binh!"
"Chỉ vừa chạm mặt, Quân đoàn 12 do Brulens chỉ huy đã tan tác, xác chết la liệt khắp nơi! Tôi đã cố gắng góp ý rằng, dùng tư duy chiến tranh truyền thống để đối đầu với Sinh vật Hủ Bại là không khả thi. Nhưng vị Thống soái vẫn khăng khăng cho rằng, chiến thuật 'trảm thủ' thủ lĩnh Hủ Bại mới là cách giải quyết triệt để. Tôi biết con thuyền nhỏ của chúng tôi đang lao thẳng vào vòng xoáy, nhưng tôi lại chẳng có mái chèo."
"Tái bút: Những xúc tu Hủ Bại mọc trong Lãnh địa Bá tước rất mạnh, chúng sẽ trói chặt con người hoặc động vật lại để làm công cụ sinh sản, nhất định phải cẩn thận! Chú ngựa nhỏ thân yêu của tôi bây giờ đi lại cứ cà nhắc, có lẽ bôi chút thuốc mỡ trĩ sẽ đỡ hơn."
Field đặt sách xuống, hít một ngụm khí lạnh.
"Bà nội nó, kinh dị vãi. Quái vật xúc tu vốn 'vô hại với người và vật' vậy mà cũng trở nên nguy hiểm. Xem ra càng đi về phía Bắc, càng là tuyệt cảnh." Field day day thái dương, rũ mắt xuống, cạn lời nói: "Vốn định đọc sách cho thư giãn, đọc xong mất ngủ luôn."
"Tuy nhiên, chiến thuật 'trảm thủ' của Đế quốc cũng có điểm đáng học hỏi, không hoàn toàn vô dụng như lời Lucas nói."
Trải qua vô số trận chiến với phe Hủ Bại, Field đã hiểu rõ chúng hơn rất nhiều.
"Nếu không giết chết kẻ chỉ huy Hủ Bại, thì Sinh vật Hủ Bại sẽ là bất tử, là vô hạn. Trong khi đó, con người phải mất rất nhiều thời gian mới trưởng thành để bổ sung vào nguồn lính. Cách tốt nhất là nên kết hợp cả hai chiến thuật: xây dựng pháo đài tiến từng bước và 'trảm thủ'."
"Field, cho ngài xem một bảo bối bự chà bá này!"
Cửa sổ bị gõ cộc cộc. Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, Rosaria đang dùng cả tay lẫn chân trèo qua cửa sổ lộn nhào vào trong.
Field giật nảy mình, suýt nữa thì lăn từ trên giường xuống: "Đệt mợ, bảo bối bự gì, cô đừng có dọa ta."
"Tèn ten! Ophelia không duy trì được trạng thái đóng băng nữa rồi."
Rosaria như làm ảo thuật, lấy ra một mô hình figure Ophelia phiên bản thu nhỏ.
"Thì ra là cái này, cô không nhắc ta cũng suýt quên mất."
Ophelia chính là Người Được Chọn hệ Hủ Bại Bậc 2 từng gây ra thi triều tấn công Đại Trang viên lúc trước. Sau khi bị đánh bại, ả đã tự biến mình thành một mô hình figure bằng lam ngọc, khả năng phòng thủ max cấp, đập thế nào cũng không vỡ.
"Tôi có thể cảm nhận được, hình thái của Ophelia đang lung lay sắp đổ rồi, trong một hai ngày tới sẽ sụp đổ thôi."
"Năng lực này rất giống với Tishifa, Tishifa cũng có năng lực tự bảo vệ bản thân."
Hình dáng "chim sẻ trong lồng" của Tishifa lúc trước đã khiến cậu chấn động không nhẹ.
Thuần khiết như một thiên thần. Đương nhiên, hình tượng thiên thần đã bị cô nàng tự tay hủy hoại rồi, Field tỏ vẻ rất đau lòng.
Rosaria bĩu môi khinh thường, kiêu ngạo hất mái tóc. Mái tóc dài suôn mượt như thác nước tung bay, mang lại cảm giác như một bức rèm vàng óng ả: "Sinh vật Hủ Bại thì cần gì phòng ngự. Cứ chém chết kẻ địch là khỏi cần phòng ngự nữa."
"Một quan điểm rất có tính nhìn xa trông rộng."
Field gật gù đồng tình. Máy bay, tên lửa ở tương lai đều là những "khẩu pháo thủy tinh", chủ yếu tập trung max ping vào tấn công.
Còn nếu bị kẻ địch bắn trúng thì sao? Thì đành đi đánh giải hồi sinh với Kobe thôi.
Nhưng ở thời đại này, phòng ngự vẫn là vua.
Tường thành và giáp trụ mới là sức mạnh quân sự cốt lõi. Cho dù là Người Được Chọn, muốn chọc thủng cũng vô cùng khó khăn.
"Field, ngài xem tôi bận bịu ngược xuôi lâu như vậy, lời hứa lúc trước không được quên đâu nhé." Rosaria trèo lên ghế, khoanh hai tay trước ngực, mang vẻ mặt bề trên nhìn xuống: "Đã thỏa thuận rồi, đánh xong thành Starry Night, ngài phải làm thú cưỡi cho tôi."
"Vãi chưởng, cô không cần mạng nữa à, không sợ bị Đại Đạo trừng phạt sao[note93279]."
Rosaria ngơ ngác: "Đại Đạo gì cơ, có ăn được không?"
"Dưới đầu gối nam nhi là vàng, không thể làm trâu làm ngựa cho người khác được, sẽ bị thiên lôi dòm ngó đấy, đó chính là Thiên Đạo." Field vô cùng cứng rắn: "Muốn một người đàn ông đích thực làm thú cưỡi cho cô á? Tuyệt đối không có chuyện đó, miễn bàn!"
"Hô hô? Vậy nếu tôi thay bộ 'tất đen' mà ngài nói thì sao." Rosaria vắt chéo chân, ngồi trên ghế, một tay chống cằm, để lộ vẻ mặt ghét bỏ nhưng đầy trêu tức: "Thật hết cách với ngài, lại phải để tôi nhượng bộ vậy."
"Hít~" Field hít sâu một ngụm khí lạnh.
Mình vậy mà lại không thể chối từ.
"Được! Ta siêu dũng cảm luôn, cho dù có bị sét đánh, ta cũng cam lòng."
Rosaria có năng lực dùng Thần lực dệt thành quần áo, nên muốn xem bộ đồ nào cũng được hết.
Quả quyết vứt liêm sỉ vào thùng rác, Field mang vẻ mặt của một "quý ông", hớn hở miêu tả chi tiết một phen.
"Ngài đúng là đồ biến thái mà~" Rosaria bật cười khẽ đầy chiều chuộng, "Suốt ngày không biết trong đầu nghĩ cái gì nữa. Nhưng mà... chỉ một lần này thôi đấy nhé."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn