Chương 267: Chương 277: Bận rộn
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quản gia Carl cầm cuộn giấy da cừu trên tay, đi ngược chiều tới.
"Thưa ngài Field, tôi vừa gặp phải một chuyện. Theo lý mà nói, tôi nên nghiêm khắc từ chối, nhưng chuyện này có vẻ mang lại lợi nhuận."
"Đúng là một tin tốt." Field nhướng mày.
"Có vài dân tự do muốn mua một ít gà, nhưng gia súc, gia cầm đều là tài sản riêng của ngài."
"Ây da, mấy người định làm gì thế? Lãnh địa Nightfall mà cũng có 'tiểu hắc tử' (antifan) sao?"[note93106] Field cười không nhặt được mồm, nhưng thấy vẻ mặt ngơ ngác của Carl, cậu đành cười gượng một tiếng tẻ nhạt, khôi phục lại vẻ nghiêm túc: "Đây là chuyện tốt, vừa có thể tăng cường khả năng chống chịu rủi ro của lãnh dân, lại vừa tăng sản lượng cho lãnh địa."
"Đúng vậy thưa ngài, chúng ta còn có thể ban hành một loạt các loại thuế, ví dụ như thuế gia súc và thuế phân gà, sau đó ép bọn họ mỗi tháng phải nộp trứng gà cho chúng ta."
Carl đấm tay vào lòng bàn tay, hai mắt sáng rực: "Phải bòn rút cạn kiệt tiền vàng của đám tiện dân đó!"
"Ông đúng là bậc thầy bóc lột đấy. Nhưng chúng ta không cần làm vậy, sau này chỉ cần thu thuế hàng hóa là được, tô thuế hà khắc chỉ làm suy giảm năng suất lao động thôi."
Field không muốn vì cái lợi nhỏ trước mắt mà đánh mất lợi ích lâu dài, cậu giơ hai tay ra hiệu ngăn cản: "Ngoại trừ ngựa, bò, Sói Khổng Lồ và nhện, những loài động vật khác đều cho phép lãnh dân mua bán. Ông lập một bảng giá đưa cho tôi."
"Được thôi, tôi cảm thấy thật đáng tiếc. Thưa ngài, ngài thực sự không cân nhắc việc tăng thêm chút thuế sao?"
Field xua tay: "Tạm thời không cần, cũng chẳng vắt ra được mấy đồng đâu."
"Nhắc đến nhện, chuồng thú xây cho Nhện Hoa Hồng tiến độ đến đâu rồi?"
Nghĩ đến bộ dạng đáng sợ của lũ nhện khổng lồ, Carl sợ hãi rụt cổ lại: "Theo sự phân phó của ngài, chúng tôi đã xây chuồng thú ở khu công nghiệp. Nhưng thứ lỗi cho tôi nói thẳng, chỗ đó sắp thành cấm địa đến nơi rồi, công nhân sợ đến mức chẳng dám mặc quần nữa."
Field ngớ người: "Không mặc quần?"
"Vâng, vì cứ hở tí là sợ vãi cả ra quần, mặc quần vào khó chịu lắm."
"Haha, đến quán rượu lớn dán thông báo, chiêu mộ những lãnh dân to gan lớn mật, trả thù lao cao hơn hai phần." Field giơ hai ngón tay lên, đung đưa nói: "Chỉ cần có những đồng tiền xu sáng lấp lánh, thì dù có bảo đi bơi trong dung nham cũng sẽ có người đi thôi."
Mặc dù không biết Lãnh chúa nuôi nhện để làm gì, nhưng Carl vẫn quyết định thi hành mệnh lệnh.
"Chuyện cuối cùng, thưa ngài. Lãnh địa Nightfall dưới sự lãnh đạo của ngài ngày càng lớn mạnh, nhưng chúng ta cần thêm nhiều cố vấn hơn nữa."
Tuy Carl đã nếm được mùi vị của quyền lực, nhưng với quy mô khổng lồ lên tới hai ngàn người, chỉ dựa vào ông ta, Tate và đám trẻ đang học việc thì hiệu suất xử lý chính vụ rõ ràng đã giảm sút.
Ông ta sắp bị vô số công việc hành chính đè bẹp đến nghẹt thở rồi. Đám trẻ tuy đã nắm vững nhiều kiến thức, nhưng vẫn còn lâu mới có thể tự mình đảm đương một phía.
"Ông nói đúng, Lãnh địa Nightfall cần thêm nhiều nhân viên văn thư, đặc biệt là sau này chúng ta phải quản lý cả hai nơi."
Field xoa xoa cằm, đi qua đi lại, cuối cùng an ủi: "Hai ngày tới cứ chuyển một phần công việc sang chỗ tôi, tôi sẽ xử lý. Đợi lần sau đến Lãnh địa Maple Leaf, tôi sẽ chiêu mộ thêm nhân viên văn thư và cố vấn."
Nhân viên văn thư bây giờ không thể chiêu mộ bừa bãi được. Một khi rước nhầm kẻ có ý đồ xấu vào thì đúng là thảm họa. Bắt buộc phải khảo sát, xác định lòng trung thành rồi mới được dùng.
"Nhưng thưa ngài... ngài..."
Field khoanh tay trước ngực, vẻ mặt vô địch thiên hạ, ngầu lòi trích dẫn một câu của Đại Ái Tiên Tôn: "Chút sương gió này có đáng là bao."
"Đa tạ ngài đã thấu hiểu. Đợi tôi hồi sức lại, nhất định sẽ cháy hết mình vì ngài."
Giọng Carl nghẹn ngào như sắp khóc. Tìm đâu ra một vị Lãnh chúa tốt thế này chứ! Hồi đầu mình còn dám chống lệnh ngài ấy, đúng là đáng chết mà!
Nghĩ đến đây, Carl chỉ hận không thể tự vả cho mình hai cái.
"Chuyện tự bốc cháy thì miễn đi, Lãnh địa Nightfall thiếu gì củi đốt."
Sau khi Carl rời đi, Field âm thầm ghi nhớ chuyện này.
"Lâu rồi không gặp Charlotte, phải đi xem con bé đó đang bận bịu cái gì mới được."
Field cưỡi ngựa đến khu vườn cây ăn quả đang được xây dựng. Nơi này có một trong ba căn biệt thự của Trang viên Starry Night, hiện đang trong quá trình tu sửa.
Khu vườn chưa có quả, tất cả đều mới chỉ là cây giống, thỉnh thoảng xen kẽ vài luống rau. Từ khi Field ban hành chính sách đốn gỗ, mỗi lần từ thành phố Maple Leaf trở về, cậu đều mua một ít hạt giống hoặc cây non mang về trồng.
Charlotte đang làm việc ở đây.
Khi Field nhìn thấy cô, cô đang nâng niu một khóm bông lúa mì, cẩn thận so sánh kích thước của từng hạt.
"Ây? Ngài Field, ngài đến thăm em thật sao."
Khóe mắt liếc thấy Field, Charlotte bật dậy cái vút, vội vàng bỏ đồ trên tay xuống, tươi cười hớn hở chạy ra đón.
Field véo má cô: "Nghe người hầu nói, hai ngày nay em đi sớm về khuya, vất vả lo lắng cho lương thực của lãnh địa. Ta không nỡ nhìn em mệt mỏi đến kiệt sức đâu."
"Huhu, cảm động quá đi mất."
Field vừa dứt lời, mũi Charlotte đã cay xè, nước mũi chảy ròng ròng, cô nhào tới định cọ cọ làm nũng.
Field lấy tay chặn đứng trán cô lại, đồng tử co rụt: "Oa, ít ra cũng phải lau nước mũi đi đã chứ."
Trong phim mà gặp cảnh này, cùng lắm là mỹ nhân rơi lệ, hoặc khóc như hoa lê đẫm mưa thôi được không!
Bà nội nó, cho dù là đại mỹ nữ mà nước mũi thò lò thì người bình thường ai mà chả thấy gớm.
"Ngài chê em." Charlotte lập tức nghiêm mặt, phóng ánh mắt sắc lẹm về phía Field, bĩu môi nói: "Ngài xấu tính!"
"Đừng có làm trò nữa, cứ như một đứa trẻ ngốc nghếch vậy." Chiều chuộng xoa đầu Charlotte, Field nghiêm giọng nói: "Nói thật nhé, sắc mặt em không tốt lắm đâu, mau đi nghỉ ngơi đi."
Khuôn mặt người phụ nữ trước mắt có phần nhợt nhạt, quầng thâm mắt rất rõ. Vòng eo liễu vốn đã mảnh mai, nay lại càng thêm thon thả, tựa như chỉ cần một vòng tay là ôm trọn. Trông cô có vẻ tiều tụy như Lâm Đại Ngọc[note93107], mang một nét quyến rũ rất riêng.
Mặc dù thoạt nhìn có vẻ thêm vài phần mong manh yếu đuối, nhưng Field chỉ mong mọi người đều được khỏe mạnh.
"Cũng bình thường mà, nhưng em còn bao nhiêu ruộng đất phải ban phước nữa, còn phải chọn lọc hạt giống tốt, chiều tối lại phải đi trồng rau và cây ăn quả."
Vừa bẻ ngón tay nhẩm tính công việc, cô vừa đưa tay day trán, đột nhiên cảm thấy hơi choáng váng.
"Thảo nào mấy ngày nay ta về mà chẳng thấy bóng dáng em đâu."
Field xót xa vô cùng, nắm chặt lấy tay cô: "Mấy chuyện này cứ gác lại đã, em về pháo đài Starry Night nghỉ ngơi hai ngày đi. Để ta sắp xếp lại thời gian làm việc cho em. Em cứ bán mạng làm việc thế này, đến lừa của đội sản xuất cũng chịu không thấu đâu."
"Không được! Em phải làm việc!"
Charlotte đan chéo hai tay trước ngực với vẻ mặt đầy chính nghĩa, tạo thành một chữ X to đùng: "Xây dựng lãnh địa, san sẻ nỗi lo cho ngài là trách nhiệm của em."
Field suýt nữa thì thổ huyết, thầm nghĩ: Hình như mình đâu có vẽ bánh vẽ cho cô ấy nhỉ.
Cái trạng thái này, cứ như bị tiêm máu gà vậy.
"Đừng nhắc đến trách nhiệm nữa, chăm sóc cho Người Được Chọn yêu quý của ta cũng là trách nhiệm của Lãnh chúa."
Thấu hiểu nỗi khổ của dân văn phòng, Field đương nhiên sẽ không cho phép cấp dưới của mình làm việc đến mức đột tử.
Charlotte vẫn cố chấp: "Lêu lêu lêu~ Không cần ngài quản."
"Hehe, chuyện này không do em quyết định đâu."
Field cười gằn một tiếng, vác bổng Charlotte lên vai: "Em mà không nghỉ ngơi cho đến khi ta hài lòng, thì ta tuyệt đối không để em làm càn nữa đâu. Em mà còn quậy, ta cho em nghỉ thai sản luôn đấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn