Chương 264: Chương 274: Cho cô bậc thang để xuống, đừng có mà không biết điều
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Field thong dong bước đi, còn Allison thì cứ như một đứa trẻ mới chào đời, tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn ngắm mọi thứ ở Lãnh địa Nightfall.
Một ngôi làng yên bình, rau củ và lúa mì xanh mướt mọc khắp nơi, và cả những con người bằng xương bằng thịt đang sinh sống.
"Cái chốn quái quỷ gì thế này!"
Allison vỗ vỗ vào má mình, nghi ngờ không biết mình có đang nằm mơ hay không. Cô quả quyết: "Đầu tiên phải loại trừ khả năng đây là Lãnh địa Nightfall cái đã."
"Có gì đâu mà không thể tin được."
Field lắc đầu. Lúc Allison còn hôn mê, hắn cứ nơm nớp lo sợ cô nàng vừa tỉnh dậy sẽ nổi điên. Nhưng giờ cô nàng đã tỉnh, hắn lại chẳng thấy lo lắng chút nào nữa.
Đây chính là sự tự tin mà Lương Tĩnh Như ban cho hắn. [note93067] Tất nhiên, lý do quan trọng nhất là, trong lúc Allison hôn mê, Rosaria đã cấy vô số những sợi chỉ máu li ti vào cơ thể cô nàng.
Tất cả đều là Thần kỹ Bậc 2: Thực Cốt Hủ Trùng!
Chỉ cần kích hoạt bằng Thần lực, lũ Hủ trùng sẽ đồng loạt phát tác, đảm bảo cho Allison trải nghiệm cảm giác "lên đỉnh" ngay tắp lự, và chắc chắn sẽ chết bất đắc kỳ tử.
Đó mới là chỗ dựa vững chắc nhất để Field đối mặt với cô nàng.
"Cô có muốn hỏi ta chuyện gì không?"
"Không, đầu óc ta đang rối bời lắm."
Allison lắc đầu, mấy lần định mở miệng nhưng rồi lại thôi. Bởi vì cô đã nhìn thấy thanh Đại kiếm Bạo Thực đeo sau lưng Field.
Con mắt ma quái trên thanh đại kiếm dữ tợn đó đang trừng trừng nhìn chằm chằm vào cô. Allison dám cá là, chỉ cần cô có bất kỳ hành động nguy hiểm nào, lập tức sẽ bị tấn công ngay.
Chết tiệt, lũ Sinh vật Hủ Bại này rốt cuộc muốn làm gì? Giúp con người xây dựng lại thành phố, rồi sau đó tận hưởng khoái cảm hủy diệt nó sao?
Allison vắt óc cũng không nghĩ ra được lý do nào hợp lý hơn.
Thấy Allison khẽ run rẩy, Field nhìn thấu tâm tư của cô nàng, nhẹ nhàng nói: "Cô không cần phải sợ, nơi này không phải do Sinh vật Hủ Bại xây dựng đâu. Ờm, Rosaria cũng có tham gia xây dựng một chút. Nói thế nào nhỉ, dùng giọng điệu quan liêu một chút thì là: Dưới sự lãnh đạo tài tình của ta, các chủng tộc đã đoàn kết một lòng để xây dựng Lãnh địa Nightfall."
"Hả? Ngài nói... nơi này không phải là trang trại nuôi nhốt con người của Sinh vật Hủ Bại sao?"
"Tất nhiên là không rồi."
Field ngạc nhiên. Cô nhóc này suy nghĩ tiêu cực quá, chắc là do tên Lãnh chúa cũ biến thái quá đây mà.
"Nếu không tin, cô cứ ở lại đây vài ngày cho yên tâm, thời gian sẽ chứng minh tất cả." Field nhún vai, sau đó hắng giọng ngượng ngùng, "Nhưng mà, tiền sinh hoạt phí thì cô phải tự mình kiếm lấy đấy. Ngoài ra, cô còn nợ chúng ta mười chín đồng tiền đồng nữa."
Allison không dám tin vào tai mình. Cô há hốc mồm, dùng ngón tay thon dài trắng trẻo chỉ vào mặt mình: "Nhưng ta là tù binh cơ mà."
"Không hề, tiểu thư Allison, cô là khách của ta." Field hoàn toàn vứt bỏ cái gọi là thể diện, cố nặn ra hai giọt nước mắt cá sấu, "Ta đã nói rồi, mâu thuẫn giữa ta và em trai chỉ là những trận cãi vã vặt vãnh thôi. Khi biết tin nó bị quái vật giết chết, ta đã thức trắng đêm, đau buồn đến mức suýt nữa thì đi theo nó luôn rồi."
"Cho nên, khi thấy cô gặp nguy hiểm, ta đã lập tức xông vào cứu cô ra ngay."
Dù sao thì Adrian cũng đã chầu trời rồi, hắn muốn chém gió thế nào chẳng được.
"Chuyện đó không liên quan gì đến Adrian cả. Thứ lỗi cho ta nói thẳng, em trai ngài là một tên khốn nạn tồi tệ!"
Nghĩ đến những hành vi biến thái của tên Lãnh chúa cũ, Allison càng nghĩ càng thấy phẫn nộ. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội vì tức giận, cô lớn tiếng quát mắng.
"Ta biết, ta biết mà, nên ta mới phải ra tay dạy dỗ nó chứ."
Field ôm lấy vai Allison để an ủi. Cảm nhận được cơ thể cô nàng đột nhiên cứng đờ, hắn lập tức buông tay ra: "Ta cũng không muốn nói nhiều lời vô ích, thời gian sẽ chứng minh tất cả. Nếu được, chúng ta ký kết hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau trước được không? Cứ phải cử người theo dõi bảo vệ cô mãi, lãng phí nhân lực quá."
Nói là bảo vệ, thực chất là sợ cô nàng nổi điên.
"Được thôi."
Allison trầm ngâm một lát, rồi giải phóng Thần lực để ký kết một khế ước ràng buộc đơn giản: Hai bên không được phép làm hại lẫn nhau khi chưa bị đối phương tấn công, cũng không được phép phá hoại lãnh địa.
Có được hiệp ước không xâm phạm, coi như thêm một tầng bảo hiểm.
Nếu Người Được Chọn dám vi phạm, sẽ bị những quy tắc vô hình trừng phạt.
Búng tay một cái "chóc", Field sai hầu gái đưa cô nàng đi ăn cơm.
"Đây là bước đầu tiên để thu phục cô nàng."
Field vui vẻ búng tay.
Rosaria thì ngơ ngác không hiểu: "Sao ngài lại ôm được cô ta thế? Mà này, nếu không có lũ quái vật búp bê đó, ngài có thực sự tha cho Adrian không?"
"Tất nhiên là không rồi, ta đâu có ngu." Field suýt nữa thì bật cười, "Lý do chỉ có thể thuyết phục được những người sẵn sàng tin thôi. Nếu cô ta đã không muốn tin, thì ta có đưa camera giám sát ra cô ta cũng chẳng tin đâu. Cho nên, tất cả những gì ta nói nãy giờ, chẳng qua chỉ là để cho cô ta một cái cớ hợp lý để bước xuống đài thôi."
Suy nghĩ một hồi lâu, tuy không hiểu "camera giám sát" là cái quái gì, nhưng Rosaria cũng lờ mờ hiểu ra vấn đề: "Cô ta có rất nhiều thứ phải bận tâm, đặc biệt là mạng sống của chính mình."
Field nở một nụ cười mỉm: "Có ai lại không quý trọng mạng sống cơ chứ."
"Dù sao thì nếu ngài mà chết, ta chắc chắn sẽ liều mạng sống mái với kẻ thù." Rosaria ngây ngô nói, "Sống một mình thì có ý nghĩa gì đâu, ngoài ngủ ra thì cũng chỉ có ngủ."
"Nói câu gì nghe lọt tai chút đi."
Field dở khóc dở cười: "Mau đọc theo ta câu thần chú phá giải 'Death Flag' này: Đánh xong trận này, ta sẽ về quê cưới vợ."
"Hả? Sao lại phải đọc câu đó."
"Đừng hỏi nhiều, mau đọc đi."
Ép Rosaria miễn cưỡng đọc đi đọc lại ba lần, Field mới chịu buông tha cho cô nàng.
"À đúng rồi! Nhắc đến Adrian mới nhớ, chúng ta đã thu được một lượng lớn bí kíp Đấu kỹ từ chỗ hắn. Đã đến lúc phải nâng cấp sức mạnh cá nhân rồi."
......
Hành tỉnh Rick, Lãnh địa Mustang, thời tiết trong xanh.
Nam tước Bull- Roxa - đang dẫn theo vợ con đến dự đám cưới của con trai người bạn già Nam tước Mustang.
Cô dâu vẫn chưa xuất hiện, nhưng các vị khách mời đã tề tựu đông đủ bên trong Lâu đài Mustang.
Những bông hoa tươi được trang trí khắp pháo đài mang đậm sát khí này, trông hệt như Mike Tyson cài hoa lên đầu vậy, vừa buồn cười lại vừa mang chút ấm áp.
"Richard, con trai của ta, con đừng có lúc nào cũng giữ cái vẻ mặt nghiêm trọng thế chứ." Nam tước Bull khoác vai con trai, "Hôm nay là đám cưới của người bạn thuở nhỏ của con mà, sao lại trưng ra cái bộ mặt này, không lẽ con đang lo lắng cho cuộc sống hôn nhân của bạn mình sao?"
"Phụt, ông nói mấy lời này với con trai không hợp chút nào đâu. Richard bé bỏng của chúng ta thậm chí còn chưa có cô gái nào trong mộng cơ mà."
Vợ của Nam tước Bull - Kaya, đồng thời cũng là một Người Được Chọn - cười tủm tỉm khoác tay chồng.
"Suốt ngày nhốt mình trong phòng thì làm sao mà có người trong mộng được, ít nhất cũng phải đi dự vũ hội chứ. Ta thấy cô con gái út của Bá tước Ross cũng không tồi đâu, nhan sắc hoàn mỹ, lại còn là Pháp sư nữa."
"Quả thực không tồi. Nếu tìm cách bám víu được vào mối quan hệ đó, biết đâu còn được Bá tước trọng dụng nữa."
Hai vợ chồng trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại cụng ly giao lưu với các vị khách khác.
Richard chính là kẻ đã từng gây khó dễ cho Field năm xưa.
Trái ngược với sự nhiệt tình của cha mẹ, Richard vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh.
Thậm chí có vài quý bà nhiều chuyện còn nghi ngờ Richard đang thầm thương trộm nhớ cô dâu.
"Kaya thân yêu, bà nói xem lũ Giáo phái Shadow chết tiệt đó rốt cuộc đang trốn ở xó xỉnh nào rồi. Ta lùng sục suốt mấy tháng trời mà chẳng tìm ra chút manh mối nào cả. Rõ ràng Chiêm tinh gia của Hoàng gia đã bói ra được bọn phiến quân đang lẩn trốn quanh khu vực Lãnh địa Bull cơ mà."
"Có khi bọn chúng chạy trốn sang Hành tỉnh Phương Bắc rồi cũng nên."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn