Chương 278: Chương 288: Hóa thân thành anh Ba, biểu diễn xiếc
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Giây tiếp theo, đôi tất lưới đen mỏng manh hơi bó sát vào da thịt, mềm mại, mịn màng và mang theo chút bóng bẩy hiện ra trước mắt cậu. Mắt cá chân thon gọn hoàn hảo, những ngón chân cong cong như vầng trăng khuyết, phô diễn vẻ đẹp tinh tế và tao nhã của cô.
"Hít~ Tốt tốt tốt! Phải đóng khung kính trưng bày mới được."
Field mừng rỡ như điên, chằm chằm nhìn hồi lâu, định thò móng vuốt ra sờ thử nhưng bị Rosaria khéo léo né tránh. Field cười khẽ: "Cô chắc chắn không muốn một phần 'cơm rang' chứ? Ta đi rang ngay đây."
"Cơm rang?" Rosaria không hiểu ý cậu là gì, lịch sự xua tay, "Tôi không đói, cảm ơn ý tốt của ngài."
"À đúng rồi, ngài đừng hòng đóng khung quần áo của tôi. Quần áo rời khỏi cơ thể quá lâu sẽ tự động tan biến đấy. Bởi vì nó được dệt bằng Thần lực và những sợi máu."
Rosaria lắc lắc ngón trỏ thon dài trắng nõn, tỏ ý không được.
"Tiếc thật, cả Đế quốc này cũng chỉ có một đôi thế này thôi, đúng là tuyệt phẩm trong các tác phẩm nghệ thuật."
"Có khoa trương đến thế không? Nhưng trông cũng thú vị thật đấy, cảm giác tăng thêm không ít sức quyến rũ nhỉ." Rosaria gật gù công nhận, "Không hổ là vị Lãnh chúa biến thái mà tôi đã công nhận."
"Ta biến thái lúc nào, cẩn thận ta kiện cô tội phỉ báng đấy." Thở dài một tiếng sầu não, Field ngồi xổm xuống, dùng giọng điệu dỗ trẻ con vỗ vỗ vai mình: "Lại đây, ta chưa bao giờ nuốt lời."
"Thực ra thì... ừm~ được thôi." Rosaria vốn chỉ nói đùa cho vui, nhưng sau một hồi suy nghĩ, cô vén váy lên, cười khúc khích, "Đừng có làm tôi ngã đấy nhé, nếu không sau này tôi không thèm để ý đến ngài nữa đâu."
"Ngồi vững vào." Cảm nhận được sức nặng trên vai đã ổn định, Field vỗ vỗ bắp chân đang căng cứng vì căng thẳng của cô, từ từ đứng dậy: "Cô đừng để đầu cộc vào trần nhà là được."
Rosaria không đáp lời.
"Sao cô không nói gì?"
Field cảm thấy Rosaria im lặng một cách bất thường, theo bản năng ngẩng đầu lên, lập tức bị tay cô che lại.
"Đồ tồi, ngẩng đầu lên định làm chuyện xấu à?"
"Khụ khụ, ta chỉ thấy cô không nói gì, làm ta thấy ngại thôi."
Rosaria cố nén những cảm xúc ngổn ngang trong lòng, vẻ mặt phức tạp, khẽ nói: "Người nhà tôi chưa từng đối xử tốt với tôi như vậy. Cha tôi rất hung dữ, tôi từng có một người chị gái, lúc chị ấy khoảng hai ba tuổi đã bị ông ta đánh chết trong lúc say xỉn."
"Sau này cha tôi tử trận trong cuộc chiến tranh với Elf, mẹ tôi một mình gánh vác cả gia tộc. Đáng tiếc, sự dịu dàng của bà cũng bị hiện thực bào mòn, cuối cùng bà đã vứt bỏ gia tộc, ôm tiền bỏ trốn."
"Ngài là người đầu tiên đối xử tốt với tôi như vậy đấy." Rosaria cảm thấy trong lòng ngọt ngào.
"Haiz~" Field thở dài thườn thượt. Cả cái Đế quốc này đúng là chẳng có chuyện gì tốt đẹp, đâu đâu cũng là bi kịch.
Lúc còn sống, Rosaria tuy được ăn no mặc ấm, nhưng ngày nào cũng phải sống trong bóng tối của việc bị cha mẹ vứt bỏ, cuộc sống cũng chẳng mấy vui vẻ.
Điều đáng sợ hơn là, cuộc sống của cô ở Đế quốc đã thuộc hàng cực kỳ sung sướng rồi.
Field vừa định lên tiếng an ủi thì nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên.
"Field, em đến rồi đây, chúng ta đi săn chơi đi."
Charlotte vô tư đẩy cửa bước vào, liếc mắt một cái đã bị cảnh tượng kỳ quặc trước mắt làm cho sững sờ.
Não cô nàng đình công, đôi mắt mất đi tiêu cự: "Hai người đang làm gì vậy?"
"Hừ hừ." Rosaria che miệng cười khẽ, "Cô đoán xem, tuyệt đối là chuyện đứng đắn đấy nhé."
Mặt Field đỏ bừng. Cậu đâu thể nói mình đang cosplay chiến mã được, thế thì thể diện Lãnh chúa vứt đi đâu.
Cắn răng, Field nặn ra hai chữ từ trong cổ họng: "Làm xiếc, ta đang học làm xiếc."
"Phụt~ Hahaha." Rosaria suýt nữa thì cười sặc sụa. Ngồi trên vai Field, cô cười rung cả người.
"Ồ ồ ồ! Hình như em từng xem rồi, là trò của mấy tên hề trong cung đình đúng không, còn có thể phun lửa và tung hứng bóng nữa cơ, em cũng muốn thử." Mắt Charlotte sáng rực lên, thèm thuồng vô cùng, quả quyết sáp lại gần múa may quay cuồng, "Cho em chơi với, cho em chơi với, em cũng muốn chơi."
"Hả?"
Field ngơ ngác: Không phải chứ, em tin thật à!
"Lại đây." Rosaria hào phóng đưa tay ra, "Field chịu được mà, sức lực của Kỵ sĩ Chiến Khí Bậc 2 dư sức gánh được trọng lượng của hai chúng ta."
"Ây ây ây, cô không xuống à?" Field ngớ người.
Sau khi Charlotte bị Rosaria kéo lên, Field lập tức cảm nhận được áp lực. Điều áp lực hơn cả là trái tim nhỏ bé của cậu, cậu ngượng đến mức chỉ hận không thể nhảy từ cửa sổ xuống: "Thôi được rồi, tha cho ta đi."
"Ồ? Vừa nãy lúc ngắm chân, ngài đâu có mang vẻ mặt khó xử thế này, bây giờ thêm một đôi nữa, ngài lại không bằng lòng à?"
"Không phải chuyện đó..." Field muốn từ chối, nhưng trong đầu lại hiện lên vẻ mặt đáng thương của Charlotte. Cậu quả quyết chọn ngôn ngữ của quả cầu thép - nhẫn nhịn.
Tuy nhiên, chuyện tuyệt vọng hơn nữa đã xảy ra.
"Cộc cộc cộc~"
"Ngài Field, ngài không sao chứ? Vừa nãy tôi nghe thấy âm thanh kỳ lạ."
Ngoài cửa vang lên tiếng của Tishifa và Ashina.
"Toang rồi..."
Một khắc sau, đám người chơi xiếc thỏa thuê mới chịu buông tha cho Field, đứng bên cạnh cười đùa rôm rả, tán gẫu không ngớt.
Field đã đánh mất ước mơ, sống không còn gì luyến tiếc: "Cho ta thêm một chiếc xe máy nữa là ta có thể đi thi duyệt binh với mấy anh Ba [note93280]được rồi đấy. Hôm nay tuyệt đối là ngày đen tối nhất trong cuộc đời ta."[note93281] Thấy Lãnh chúa đại nhân đầu váng mắt hoa, Ashina sáp lại gần kéo kéo ống tay áo Field, dịu dàng nói: "Ngài Field, chúng ta đến thành Starry Night đợi Ophelia tỉnh lại đi. Nếu Ophelia giải trừ lớp bảo vệ và nổi điên ở đây thì tổn thất sẽ lớn lắm đấy."
"Ừm, cô nói đúng, chúng ta đi ngay bây giờ."
Field khôi phục lại vẻ đứng đắn, vỗ vỗ quần áo. Đủ loại mùi hương cơ thể hoàn toàn khác biệt hòa quyện trên đó khiến Field hắt hơi liên tục.
Mọi người nhanh chóng đến cung điện Lãnh chúa ở thành Starry Night, chờ đợi hồi lâu.
"Chán quá đi mất, sao cô ta vẫn chưa tỉnh lại. Thôi bỏ đi, vừa hay đang có thời gian."
Rosaria uể oải phàn nàn một tiếng, lấy Bản Nguyên Hủ Bại ra. Sau đó, Đại kiếm Bạo Thực phóng ra những sợi xích cắm phập vào trong đó. Sức mạnh xám trắng cường hãn trong Bản Nguyên men theo những sợi xích tràn vào đại kiếm, khí thế của Rosaria đang từ từ tăng lên.
Bên tai vang lên tiếng xương cốt kêu răng rắc như bắp rang bơ. Năng lượng sinh mệnh của Rosaria tăng trưởng điên cuồng, không ngừng được nén lại và củng cố.
Chưa đầy nửa giờ, Bản Nguyên Hủ Bại đã bị hấp thụ sạch sẽ, hóa thành tro bụi.
Mở mắt ra lần nữa, đôi mắt sáng như sao của Rosaria trở nên trong trẻo hơn. Cô thở ra một ngụm trọc khí, không hề che giấu sự sắc bén của mình: "Chỉ còn thiếu một bước nữa là lên Bậc 3 rồi."
"Cô ấy lại mạnh lên rất nhiều rồi, khí tức hùng hậu và tràn đầy sức bùng nổ."
Ashina có thể cảm nhận được sự thay đổi của Rosaria.
"Quả thực rất nguy hiểm."
Tishifa cũng mang vẻ mặt phức tạp. Mặc dù bây giờ là đồng đội, nhưng dù sao cũng là Sinh vật Hủ Bại cường hãn, khiến cô theo bản năng cảm thấy kiêng dè.
Field đáp lời một cách hiển nhiên: "Dù sao thì cũng vừa gặm xong một món Thần khí mà."
Mọi người đang trò chuyện thì kết giới lam ngọc của Ophelia tựa như một tấm gương vỡ nát, hóa thành vô số mảnh vụn màu xanh lam lấp lánh, tan biến vào hư không.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn