Chương 225: Giả ngốc qua ải
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~19 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Simon dang hai tay: "Đi thôi, lề mề thêm chút nữa là đầu lìa khỏi cổ đấy."
"Vâng, thưa ngài." Đám Mây Nhỏ phối hợp diễn nét sợ sệt, thì thầm với Brenda: "Tùy cơ ứng biến nhé, kẹt quá thì hẵng combat."
Được sự cho phép của Field, đám người bước vào nhà trọ.
Đám Mây Nhỏ và Brenda vừa bước qua cửa, Field đã đứng hình. Đôi bên nhìn nhau trân trân, mắt to trừng mắt nhỏ.
Field chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Chẳng lẽ là Người Được Chọn dưới trướng Simon? Không đúng, trông hai cô ả này rén lắm.
Đám Mây Nhỏ cười gượng. Ban nãy trước mặt Simon, hai người lấy cớ là đến "phục vụ" Field, giờ mà bị ngài ấy bóc phốt thì đúng là toang.
"Ờm, ngài ấy bảo chúng tôi đến để... làm việc cho ngài."
Vừa dứt lời, Đám Mây Nhỏ hận không thể tự bóp cổ mình cho xong. Lúc này cô nàng vừa căng thẳng, vừa ngượng chín mặt.
Não bộ Field nảy số cực nhanh, trong phút chốc đã "giác ngộ" ra mọi chuyện.
Hai người trước mặt chắc chắn không phải người của Simon. Cho dù cô ả có nói "ngài ấy bảo đến làm việc", nhưng với cái tính thích phô trương của Simon, gã tuyệt đối không làm ba cái trò phèn chúa thế này. Ít nhất gã cũng phải vác theo cả chục em chân dài bốc lửa mới đúng.
Hai Người Được Chọn trước mắt rất có thể là người của Giáo phái Shadow. Dù sao thì họ cũng không muốn bị lộ thân phận, mình cứ hùa theo diễn một vở kịch xem sao. Chứ lỡ xảy ra combat ác liệt ở đây, không những vạ lây đến mình mà còn làm sứt mẻ nghiêm trọng mối quan hệ giữa đôi bên.
Khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, Field không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu.
Phù~ Lươn lẹo qua ải thành công, biết đâu lát nữa lại hóng hớt được thông tin gì có giá trị.
Hai thành viên của tổ chức Cú Đêm âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn đứng nép sang một bên, cúi gằm mặt đóng vai NPC tàng hình.
"Ngài Nam tước, lâu lắm rồi ngài không ghé chơi, tôi nhớ ngài muốn chết đi được." Florney lả lướt bước tới. Làn da trắng như tuyết của cô ả bóng loáng như được đánh sáp, cực kỳ hút mắt. Gu ăn mặc của cô ả vô cùng táo bạo, e là có đặt ở thế giới hiện đại thì cũng thuộc hàng "cháy phố".
Field thậm chí còn nghi ngờ tên Simon này có fetish gì đó dị hợm.
Dọc đường đi tới đây, chắc hẳn đám dân đen cũng được một phen rửa mắt no nê.
"Haha, tôi bận kẹt ở Hành tỉnh Phương Bắc để chống lại làn sóng xác sống, quái vật đông như kiến, đánh mãi không hết."
Xua xua tay, Field làm ra vẻ mặt phong trần sương gió, ánh mắt chất chứa đầy tâm sự: "Ngày nào cũng phải chém chém giết giết, nhưng tôi vốn là người không màng danh lợi, chỉ muốn cống hiến chút sức mọn cho nhân loại mà thôi."
"Hehe, tôi thì chỉ quan tâm đến viên Đậu Vui Vẻ của tôi thôi." Simon xoa xoa hai tay vào nhau, không nể nang gì mà bóc mẽ Field ngay tại trận, "Và tôi cũng tin chắc rằng, ngài đây chỉ quan tâm đến tiền vàng và quyền lực của chính mình."
"Ngài nói chí phải. Tôi đang cần tuyển thêm thật nhiều thợ thủ công, ngành nghề nào cũng hốt. Thậm chí là đầu bếp hay thợ may cũng được tuốt. Tôi đang trong quá trình xây dựng lãnh địa, tin rằng sau này chúng ta sẽ còn nhiều cơ hội hợp tác dài dài."
"Hừ." Brenda bĩu môi khinh khỉnh, thầm mắng: Rõ ràng là đem đi làm mồi cho xác sống Hủ Bại hết rồi, xây dựng cái quần què gì chứ, đúng là chém gió thành bão.
Simon trầm ngâm một lát, rồi cười híp mắt gật gù: "Dễ thôi, dễ thôi. Nhưng mà giá cả thì phải nhích lên chút đỉnh nhé Field. Dạo này giá nô lệ đang tăng phi mã, chứ đừng nói gì đến thợ thủ công."
"Không thành vấn đề."
"Ngài có thể tiết lộ chút công thức của viên Đậu Vui Vẻ được không?"
Simon bất thình lình gạ gẫm: "Tôi sẵn sàng dùng một Thần khí bậc một để trao đổi. Món đồ đó trị giá cả triệu vàng, đủ để ban phước cho mấy đời con cháu nhà ngài đấy."
Dù cho đường dây buôn bán Đậu Vui Vẻ hiện tại đã mang về cho Simon hàng trăm ngàn tiền vàng lợi nhuận ròng, nhưng thái độ của đám quý tộc đối với của cải muôn đời chỉ có một: Không đủ! Còn lâu mới đủ!
"Tôi sẽ cân nhắc, nhưng không phải lúc này."
Field thừa biết giá trị của viên Đậu Vui Vẻ. Cho dù tình hình Đế quốc có ngày càng nát bét đi chăng nữa, thì lợi nhuận từ việc độc quyền sản phẩm này vẫn là một miếng mồi quá đỗi béo bở.
Bị từ chối thẳng thừng, Simon rơi vào trầm mặc. Field chẳng hề nao núng, ngài đan mười ngón tay vào nhau, chống cằm, đôi mắt sâu thẳm tĩnh lặng quan sát từng nhất cử nhất động của Simon, điềm nhiên chờ đợi.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bầu không khí trong phòng càng lúc càng trở nên ngột ngạt.
"Haha, tôi tin là chuỗi ngày hợp tác của chúng ta sau này sẽ còn dài lắm."Simon cười hề hề đáp lại, nhưng trong chất giọng lại pha lẫn tia lạnh lẽo. Field chẳng mảy may bất ngờ, ngài hơi nghiêng đầu, đáp lại bằng một tông giọng kiên định: "Một lựa chọn sáng suốt. Trí tuệ của ngài quả thực đáng khâm phục."
"Hai cô kia, sao cứ đứng đực mặt ra đấy hả? Không biết luật lệ của Lãnh địa Maple Leaf sao? Mau phục vụ ngài Nam tước đi chứ! Cứ đứng trơ ra như hai cái xác chết bốc mùi thế à, đừng có làm mang tiếng cái danh 'thiên đường của đàn ông' của Lãnh địa Maple Leaf này!"
Simon ném một ánh mắt vừa hung tợn vừa nực cười về phía hai thành viên tổ chức Cú Đêm. Gã hoàn toàn không biết thân phận Người Được Chọn của họ, chỉ đinh ninh đây là mấy cô nhân viên phục vụ mà Field gọi tới.
"Hả?"
Brenda giật nảy mình, trong đầu chỉ chực trào ý nghĩ muốn vả vỡ mồm tên Simon này cho xong.
Đám Mây Nhỏ dở khóc dở mếu, triệt để cạn lời. Mẹ kiếp, đám nhân viên tình báo kia không thể sắp xếp cho bọn họ một cái nghề nào đàng hoàng hơn được à? Hại hai người hôm nay đâm lao đành phải theo lao.
Cái "công việc" ngày hôm nay, e là không làm không được rồi.
Cả hai chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất cho xong.
Ánh mắt Florney sắc lẹm quét qua. Cô ả lờ mờ cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không tài nào nhìn thấu được.
"Tính sao giờ?"
Brenda lén giật giật vạt áo Đám Mây Nhỏ.
Nếu chọn cách combat khô máu, Florney vốn là một Người Được Chọn bậc ba lão làng, hung danh khét lẹt. Thêm vào đó, đây lại là sân nhà của địch, xung quanh là cả một đội vệ binh Người Được Chọn cùng với nền tảng sức mạnh khủng khiếp của Thành phố Maple Leaf. Tỉ lệ tẩu thoát thành công của hai người gần như bằng con số không tròn trĩnh.
Bản thân bỏ mạng thì là chuyện nhỏ, nhưng nếu làm hỏng kế hoạch của nghĩa quân, gây cản trở cho đại nghiệp lật đổ Đế quốc thì tội tày đình.
"Hai cô còn lề mề cái gì nữa, muốn chết hả? Hôm nay mà không phục vụ cho đàng hoàng, hai người chỉ có một con đường chết thôi."
Simon trút hết cục tức ban nãy lên đầu hai cô gái. Nhìn cái điệu bộ hùng hổ kia, có vẻ gã sẵn sàng rút kiếm chém người đến nơi rồi.
"Vâng... thưa ngài, chúng tôi sẽ... phục vụ ngay."
Đám Mây Nhỏ cắn răng đưa ra quyết định. Cô nàng vội kéo tay Brenda - người đang chực chờ bùng nổ đồ sát - bước đến bên cạnh Field, sau đó bắt đầu... bóp vai cho ngài.
Vãi nồi...
Field cũng phải sốc toàn tập. Ngài vừa định tìm cớ ném cho hai người họ cái phao cứu sinh, thế quái nào hai vị Người Được Chọn này lại mẹ nó thực sự vứt bỏ luôn cả liêm sỉ thế này.
Nếu đã vậy, thì cứ tận hưởng thôi.
Động tác của cả hai đều cực kỳ lóng ngóng, gượng gạo.
Đám Mây Nhỏ có vóc dáng liễu rủ dẻo dai, đặc biệt là đôi bàn tay thon dài, trắng trẻo, quả thực là phúc lợi tuyệt đỉnh cho hội những người "cuồng tay". Vẻ e ấp rụt rè trên gương mặt, hòa quyện cùng sự cam chịu đầy bất lực, tạo nên một biểu cảm quyến rũ chết người.
Brenda thì sở hữu thân hình phồn thực bốc lửa, nhưng lại không hề mang cảm giác sồ sề. Chuẩn gu "ngự tỷ" trưởng thành.
Đúng là hai con yêu tinh.
Không ngờ cũng có ngày mình được tận hai Người Được Chọn lạ hoắc mát-xa phục vụ.
Field ngả lưng ra ghế, ngón tay khẽ phẩy một cái. Đám lính Lãnh địa Nightfall hiểu ý, lập tức lui ra ngoài. Sau đó, Field mới quay sang nhìn Simon: "Xin lỗi nhé, tôi không có sở thích bị đàn ông nhìn chằm chằm lúc đang hưởng thụ."
"Chúng ta ra ngoài đợi. Florney, cô ở lại giám sát cho cẩn thận."
Simon vẫn còn cay cú chuyện bị Field từ chối thẳng thừng ban nãy. Gã đành phải dùng "truyền thống" của Lãnh địa Maple Leaf để vớt vát lại chút thể diện. Đây là một kiểu văn hóa ép buộc độc hại giống như văn hóa ép rượu trên bàn nhậu, cốt chỉ để kiểm tra mức độ phục tùng của đối phương.
Nếu đối phương cứ một mực từ chối, Simon sẽ càng sinh lòng cảnh giác.
Bởi vì kháng cự đồng nghĩa với việc: Không cùng một giuộc.
Nhất là sau cuộc đàm phán chẳng mấy vui vẻ vừa rồi.
Field thừa hiểu cái đạo lý này, thế nên ngài mới chủ động nhượng bộ trước cái "truyền thống" của Lãnh địa Maple Leaf. Hơn nữa, được tận hai Người Được Chọn đích thân hầu hạ, lúc này còn giữ liêm sỉ làm cái quái gì nữa!
Nói đoạn, Simon quay ngoắt bỏ đi. Lúc mở cửa, gã còn ngoái đầu lại bồi thêm một câu: "Field, đừng quên giao hàng đến trang viên ngay khi có thể nhé. Ngoài ra, chúc ngài có một buổi tối vui vẻ."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn