Chương 162: Những cô gái mất tích
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
"Hahaha~" Binh lính Lãnh địa Nightfall cười phá lên.
"Cái gã này, không phải định ám sát mình đấy chứ?"
Field rất bình tĩnh, không hề bị ảnh hưởng bởi những lời nói và hành động nực cười của gã. Cậu đã sớm để ý thấy tay trái của gã đàn ông vạm vỡ kia hơi nhúc nhích, hơn nữa lại cứ giấu giếm bên hông, chắc mẩm là đang giấu vũ khí. Nhưng cậu đã là Kỵ sĩ Chiến Khí bậc hai rồi, có gì mà phải sợ.
"Đại nhân, chúng tôi nguyện bồi thường tổn thất cho ngài, chỉ xin ngài cho chúng tôi chút thời gian, chúng tôi sẽ dọn đi ngay."
"Hửm? Các người có nỗi khổ tâm gì mà cứ khăng khăng đòi tự hành động thế? Ta nói thẳng luôn nhé, làn sóng xác sống sắp ập đến rồi, không đi theo ta thì ở lại đây chỉ có nước làm mồi cho xác sống thôi."
Field hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ tức giận.
"Chuyện này..."
Gã đàn ông vạm vỡ im lặng một lúc, cắn răng như thể đưa ra một quyết định khó khăn. Gã cười gượng hai tiếng, quay đầu vẫy tay.
Hai tên dân làng túm tóc một người phụ nữ, lôi xềnh xệch ra như lôi một con chó chết. Thấy Field không có phản ứng gì, gã đàn ông vạm vỡ liền ngồi xổm xuống, bóp cằm người phụ nữ, ép ả ngẩng đầu lên.
"Ngài xem, người phụ nữ này rất xinh đẹp, chúng tôi xin dâng lên ngài, xin ngài tha cho chúng tôi."
Tên dân làng nhổ nước bọt vào tay, rồi quệt hai cái lên mặt người phụ nữ, lau đi lớp bùn đất bẩn thỉu, nặn ra nụ cười nịnh nọt.
"Ưm ưm ưm~" Người phụ nữ liều mạng giãy giụa. Ả ta cũng chẳng phải là sắc nước hương trời gì, chỉ là chưa từng làm việc đồng áng, lại mặc chiếc váy đẹp, cộng thêm làn da trắng trẻo hơn chút đỉnh mà thôi. Có lẽ trong mắt đám dân làng, thế này đã là tuyệt sắc giai nhân rồi, nhưng đối với Field - người đã quen nhìn ngắm mỹ nữ - thì ả ta cũng chỉ là người qua đường Giáp[note91507] mà thôi.
"Đại nhân, cứu tôi với! Bọn chúng đều là những kẻ điên, là bọn bạo đồ!"
Nhìn rõ Kỵ sĩ trước mặt, ánh mắt người phụ nữ lập tức sáng rực lên. Ả vội vàng định bò dậy, nhưng vì bị trói nên lại ngã nhào xuống đất, ngã sấp mặt.
"Các người coi ta là ai, thổ phỉ cường đạo chắc? Ta chỉ đến để thu nạp các người thôi." Field nhíu mày. Cậu rất ghét cái thói hở tí là bán đứng người của mình. Cậu mất kiên nhẫn quét mắt nhìn một vòng, khẽ vung vẩy ngọn giáo kỵ binh, "Ta ghét nhất mấy cái trò này. Ta cho các người cơ hội thứ hai, nói rõ thân phận của các người, sau đó quy thuận, hoặc là, chết!"
Không ít dân làng hai chân run lẩy bẩy, tè ra cả quần, nhưng tuyệt nhiên không một ai bỏ chạy.
Đám dân làng ấp úng: "Chúng tôi..."
"Lãnh chúa đại nhân, tôi tên là Grova, là con gái của Nam tước Mountain Monkey. Bọn chúng là một đám bạo đồ làm phản, mau giết chết bọn chúng đi!"
Người phụ nữ lảo đảo lăn đến dưới chân ngựa của Field, suýt nữa thì làm con ngựa hoảng sợ. May mà Field ghìm cương kịp thời, nếu không thì ả đã bị ngựa giẫm chết tươi rồi.
"Hahaha, anh em ơi, chuyện chúng ta bắt cóc quý tộc đã bị lộ rồi, không phản kháng thì cũng chết, liều mạng với bọn chúng thôi!"
Gã đàn ông vạm vỡ mặt mày tái mét, cười lớn điên dại. Gã như thể đã hạ quyết tâm, gầm lên một tiếng phẫn nộ, rút từ trong quần ra một con dao găm, lao thẳng về phía Field.
Tên này thế mà lại định đập nồi dìm thuyền. [note91508]
"Đại nhân cẩn thận!"
Field còn chưa kịp ra tay, kỵ binh Á nhân bên cạnh đã phóng giáo nhanh như chớp. Ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, mũi giáo đã đâm tới.
Lấy dài đánh ngắn, lấy cao đánh thấp.
"Phập!"
Không có gì bất ngờ, ngọn giáo đâm xuyên qua cánh tay trái cầm dao găm của gã đàn ông, rồi xuyên thẳng qua lưng. Cú đâm này đâm thủng luôn cả tim gã. Máu tươi từ tim phun ra xối xả, tưới ướt sũng đám dân làng phía sau.
Ngựa chiến theo quán tính lao về phía trước hai bước. Tên kỵ binh tiện tay hất một cái, cái xác của gã đàn ông vạm vỡ bị văng xuống đất như một miếng giẻ rách, co giật hai cái rồi nằm im bất động. Toàn bộ quá trình diễn ra nhẹ nhàng như uống nước.
"Mẹ ơi!"
Đám dân làng làm gì từng thấy cảnh tượng máu me thế này. Chút máu liều vừa được khơi dậy lập tức tan thành mây khói. Bọn họ sợ đến mức vãi cả ra quần, gào khóc thảm thiết định bỏ chạy.
Đám kỵ binh đồng loạt rút đao ra chuẩn bị chém giết. Field xua tay, Vuốt Bạc lập tức hiểu ý, gầm lên với đám dân làng: "Bỏ vũ khí xuống, quỳ xuống thì không giết!"
Đám dân làng như nhận được thánh chỉ, vội vàng lăn lộn trên mặt đất, chổng mông lên trời, run lẩy bẩy.
Binh lính Lãnh địa Nightfall lập tức lao tới, đá văng vũ khí, rồi tóm gọn tất cả như bắt gà con.
"Cứ phải thấy máu mới chịu hợp tác."
Field cầm ngọn giáo kỵ binh, đâm vào không khí một cái. Làm Lãnh chúa nhàn thật đấy, đàn em đông quá, mình chẳng có cơ hội ra tay.
Tuy nhiên, Field cảm thấy vô cùng sảng khoái. Từ trước đến nay, Lãnh địa Nightfall luôn ở thế yếu, gặp phải thế lực nào cũng phải dè chừng. Đây là lần đầu tiên cậu gặp phải kẻ địch yếu ớt đến vậy.
"Tốt, tốt lắm, đáng lẽ phải giết sạch lũ tiện dân chết tiệt này! Ngài làm tốt lắm." Grova hớn hở đứng dậy, vẻ mặt vui mừng khôn xiết. Ả nhổ toẹt một bãi nước bọt, rồi đá liên tiếp vào đám dân làng đang nằm dưới đất, "Lũ súc sinh chết tiệt, dám dùng bàn tay bẩn thỉu chạm vào ta!"
"Đủ rồi." Field liếc nhìn ả một cái.
Grova hất cằm: "Giết sạch bọn chúng đi, ta sẽ bảo cha ta trả tiền công cho ngài!"
"Được rồi, đưa vị tiểu thư này đến nơi an toàn đi." Field xua tay, mỉm cười với Grova, "Xin hãy phối hợp với binh lính của ta."
Grova bĩu môi, vẻ mặt khó chịu, nhưng không dám nói nhiều, đành hậm hực đi theo lính gác.
"Bây giờ, các người có thể kể về lai lịch của mình rồi đấy."
"Tôi, tôi vì muốn trốn khoản thuế cao ngất ngưởng của Nam tước Mountain Monkey nên mới đến đây." Một tên dân làng ánh mắt lảng tránh, run rẩy nói, "Đại nhân, tôi thực sự không sống nổi nữa, chứ không phải là không muốn nộp thuế."
"Hừ, tôi không sợ chết. Tôi nói thẳng luôn, là con mụ vợ đê tiện của Nam tước Mountain Monkey đã bắt con gái chúng tôi đi. Chúng tôi bắt con gái mụ ta, rất công bằng đúng không!" Một tên dân làng khác đứng phắt dậy.
"Ồ? Còn ai nữa không?"
Field gật đầu, trên mặt dần hiện lên vẻ khó hiểu.
Tình huống này, hình như cậu đã từng nghe ở đâu rồi thì phải.
Đám dân làng thấy Field không nổi giận mà lại lắng nghe, lập tức nhao nhao kể lại nguyên nhân và quá trình trốn đến Lãnh địa Nightfall.
Hóa ra, đám người này có thành phần khá phức tạp, bao gồm ba loại người.
Dân làng Lãnh địa Bull, dân làng Lãnh địa Mountain Monkey - những kẻ đã bắt cóc con gái Nam tước Mountain Monkey, và một số tội phạm. Kẻ vừa bị kỵ binh giết chết chính là đại ca của đám tội phạm, cũng là thủ lĩnh của nhóm người này. Nhưng bọn họ đều có một điểm chung, đó là con gái bị Nam tước Mountain Monkey bắt đi.
"Thảo nào bọn họ dám làm phản. Bắt cóc con gái quý tộc, tội này đủ để treo cổ một trăm lần rồi, mặc dù bọn họ không hề làm hại cô ta." Field nghiêng đầu suy nghĩ một lát, hỏi, "Bắt con gái... sao ta lại nghe nói chuyện này ở Lãnh địa Bull nhỉ."
Field đã nhớ ra rồi.
"Chính là từ Lãnh địa Bull truyền đến đấy. Kể từ khi Nam tước Bull đến thăm Nam tước Mountain Monkey, cơn ác mộng chết tiệt đó đã bắt đầu." Người đàn ông nói thật đầu tiên phẫn nộ vung nắm đấm, càng nói càng kích động, trực tiếp gầm lên, "Tôi phải nợ máu trả bằng máu!"
"Ồn ào cái gì! Không được vô lễ với đại nhân!"
Binh lính Lãnh địa Nightfall thấy hắn dám gầm thét với Lãnh chúa, lập tức nổi giận, lao tới tát một cái nổ đom đóm mắt, khiến người đàn ông quay mòng mòng rồi ngã bệt xuống đất.
Field nhìn người đàn ông đã bình tĩnh lại: "Các người có moi được thông tin gì từ miệng cô tiểu thư kia không?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn