Chương 218: Nỏ liên châu
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
"Thưa ngài, nỏ liên châu ngài yêu cầu đã chế tạo xong rồi ạ, xin ngài xem qua."
Goglis lôi từ dưới gầm bàn ra một chiếc rương gỗ.
Mắt Field sáng rực lên. Cuối cùng cũng đợi được món vũ khí phiên bản nâng cấp này: "Ồ? Tuyệt quá, ta mong ngóng nó lâu lắm rồi đấy."
"Ủa? Field, ngài còn biết thiết kế vũ khí nữa cơ à?" Rosaria khá bất ngờ, trong mắt lóe lên tia tán thưởng, "Nhìn không ra ngài lại am hiểu lĩnh vực này đấy, uyên bác ghê."
"Đâu có, tất cả là nhờ công của Goglis đấy chứ, ta chỉ đưa ra ý tưởng thôi."
Field mỉm cười mở rương ra. Chỉ thấy một cây nỏ liên châu với tạo hình cực kỳ ngầu lòi nằm ngay ngắn bên trong. Vừa cầm lên tay, Field lập tức cảm nhận được độ đầm tay và sức mạnh toát ra từ nó.
"Cây nỏ này... trông to thật đấy."
Mọi người đều cảm nhận được một thứ cảm giác kỳ diệu, giống như lần đầu tiên nhìn thấy tàu hỏa, bị sự đồ sộ của nó làm cho choáng ngợp.
Khác với bản thiết kế Nỏ Gia Cát ban đầu, thanh gạt lên dây do Goglis chế tạo được đặt ở phía dưới. Việc lên dây cần phải gạt thanh gạt này, thao tác sẽ chậm hơn Nỏ Gia Cát một chút, nhưng bù lại, nhờ mở rộng cấu trúc tích trữ năng lượng nên uy lực bắn ra mạnh hơn hẳn.
Vì Field đã cung cấp thêm một vài ý tưởng, nên tổng thể cây nỏ mang hơi hướng của nỏ liên châu hiện đại, hoàn toàn không nhìn ra chút bóng dáng nào của Nỏ Gia Cát nữa.
Cách sử dụng cũng tương tự như súng shotgun Remington M870[note92717], gạt một cái, bắn một phát, tốc độ nhanh hơn nỏ chữ thập thông thường cả trăm lần.
"Thưa ngài, vật liệu khan hiếm quá, hơn nữa rất nhiều linh kiện đều được tháo từ nỏ chữ thập ra. Nếu có thêm thợ thủ công chuyên nghiệp phụ giúp, chắc chắn sẽ còn cải tiến được tốt hơn nữa ạ."
"Thế này là quá xuất sắc rồi. Đợi sau này công nghiệp phát triển, súng hỏa mai mới là chân ái."
Goglis sững người mất một lúc. Trong mắt cô bé, nỏ liên châu đã là vũ khí tầm xa cực kỳ bá đạo rồi, chắc chỉ có nỏ pháo thủ thành hay máy bắn đá mới mạnh hơn được thôi.
"Chẳng lẽ trên đời này còn có vũ khí nào mạnh hơn cả nỏ sao ạ?" Goglis hiếm khi tỏ ra hoài nghi.
"Tất nhiên là có rồi, súng hỏa mai bắn ra đạn hoa cải chính là thứ đó. Thuốc súng bốc cháy, sau đó... Thôi, giờ nói chuyện này còn quá sớm. Với kỹ thuật hiện tại của chúng ta, có nặn mỏi tay cũng chẳng ra được cái nòng súng đạt chuẩn đâu." Field ngập ngừng muốn nói lại thôi.
"Thưa ngài, xin ngài nhất định phải kể cho em nghe. Những chuyện tiếp theo đành nhờ cậy vào ngài vậy, em đã là người của ngài từ lâu rồi mà."
Goglis mang vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, trực tiếp đưa tay cởi váy, để lộ đôi chân thon thả trắng ngần.
"???"
Ba cô nàng còn lại ngơ ngác như bò đeo nơ: Bình thường hai người chơi bạo thế này cơ à?
Các cô nghe ta ngụy biện đã, ta thực sự là người đàng hoàng mà.
"Khụ khụ, không đến mức đấy đâu, lúc nào rảnh rỗi hẵng tìm ta."
"Để ta test thử món vũ khí này trước đã."
Field nhắm thẳng vào bãi đất trống phía xa, gạt thanh gạt, nghe tiếng "cạch" một cái, mũi tên trong hộp tiếp đạn đã được lên nòng.
"Vút~ Vút~" Một loạt mũi tên xé gió lao đi vun vút. Trên bãi đất trống cách đó năm mươi mét, mười mũi tên nỏ cắm phập xuống đất thẳng tắp.
"Nhanh quá!" Ashina chấn động tột độ, "Tốc độ bắn khủng khiếp thế này, một khi được trang bị hàng loạt thì chẳng khác nào một cơn mưa tên trút xuống."
Nếu dùng thứ vũ khí này để đối phó với Á nhân... Ashina rụt cổ lại, cô không dám tưởng tượng tiếp nữa.
Á nhân chiến đấu chủ yếu dựa vào sự dũng mãnh, xảo quyệt và sĩ khí ngút ngàn. Với tình trạng thiếu thốn giáp trụ trầm trọng, đối mặt với nỏ liên châu, bọn họ e là chỉ có nước làm bia tập bắn.
"May mà ta không phải là kẻ thù của ngài ấy." Ashina vỗ vỗ ngực tự trấn an.
"Giá như có một ngàn khẩu vũ khí như thế này, thủ đô đã không thất thủ nhanh đến vậy. Gia đình ta... chắc cũng đã có cơ hội trốn thoát rồi."
Trong lúc kinh ngạc, Charlotte không khỏi chạnh lòng nhớ về quê hương. Chẳng mấy chốc, hốc mắt cô nàng đã rơm rớm nước mắt.
Field chẳng biết an ủi thế nào, đành cho cô nàng mượn bờ vai để tựa vào.
"Ta muốn uống rượu để quên đi nỗi đau này." Charlotte tựa đầu vào vai Field, hào khí ngút trời bốc lên. Cô nàng vớ lấy vò bia lúa mạch bên cạnh, tu ừng ực một ngụm to, "Phụt~" Ngụm bia vừa vào đến miệng đã bị phun phì ra ngoài.
"Phì phì phì, hóa ra rượu lại khó uống thế này sao."
Khuôn mặt Charlotte nhăn nhó như đang đeo mặt nạ đau khổ.
Field cạn lời, lấy khăn tay lau mặt cho cô nàng, rồi tiện tay "cốc" cho một cái rõ đau lên đầu, tức giận mắng: "Đệt mợ cô không biết uống rượu mà còn bày đặt mượn rượu giải sầu à?"
"Khịt khịt~" Ánh mắt Ashina chợt trở nên cảnh giác: "Khoan đã, Violet đến rồi. Ta vẫn còn nhớ mùi của cô ta, chắc là đang đứng ngoài tường bao trang viên đấy."
"Ồ? Sao cô ta lại đến đây." Rosaria khá bất ngờ. Cô nàng chống một tay lên hông, nói như chuyện hiển nhiên: "Mặc dù cô ta từng giúp đỡ chúng ta, nhưng Sinh vật Hủ Bại thường não bộ không được bình thường cho lắm, cứ cẩn thận thì hơn."
"Nói đúng lắm, dù sao thì cũng chưa ký khế ước mà."
Field cau mày, dúi cây nỏ liên châu vào tay tiểu hồ ly: "Để đề phòng bất trắc, chúng ta cùng ra đó xem sao. Nếu cô ta giở trò điên khùng gì thì cứ bắn bỏ luôn."
Mọi người nhanh chóng di chuyển lên tường thành. Lính gác đã phát hiện ra người phụ nữ kỳ dị đứng bên ngoài bức tường, ai nấy đều căng thẳng tột độ. Lính liên lạc đã nhảy lên ngựa, chuẩn bị đi phi báo cho Field.
"Các cậu qua khu vực phòng thủ khác đi, ở đây có ta lo rồi."
Thấy Violet không có ý định tấn công, Field thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay ra hiệu cho binh lính lui xuống.
Đây là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy Violet bằng xương bằng thịt. Bình thường cái tên Violet chỉ xuất hiện qua lời kể của các Người Được Chọn.
Thiếu nữ mặc một chiếc váy trắng giản dị, mái tóc mềm mại xõa tung.
"Ờm... nửa đêm nửa hôm mà nhìn thấy cảnh này thì cũng rợn tóc gáy phết đấy, mặc dù nhan sắc của cô ta thuộc hàng cực phẩm." Field lau mồ hôi, ôn hòa lên tiếng chào hỏi: "Violet, chào cô."
Violet có vẻ không quen giao tiếp với người khác cho lắm, cô nàng chỉ ừ hờ một tiếng nhạt nhẽo: "Ừm, chào."
"Sao cô lại đến đây? Muốn ăn tối cùng chúng ta không?"
Charlotte tì cằm lên tường thành, chớp chớp đôi mắt to tròn, tò mò hỏi.
Mọi người đều biết Violet là "kẻ phản bội" phe Hủ Bại, nên tỏ ra rất thân thiện.
"Không cần đâu, ta đến để nhắc nhở các người. Mặc dù các người đã gia cố lại tường bao, nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ sức cản bước Người Được Chọn đâu." Violet liếc nhìn mọi người một cái, rồi quay lưng bước đi, "Có một làn sóng Thây ma quy mô khoảng một ngàn con dự kiến sẽ tấn công lãnh địa của các người vào chiều mai. Tự lo liệu đi nhé."
"Ở lại đây đi." Thấy cô nàng định rời đi, Field lập tức lên tiếng mời gọi: "Giống như Rosaria vậy, Lãnh địa Nightfall luôn có chỗ cho cô. Hơn nữa, một kẻ dị biệt như cô sớm muộn gì cũng bị những Sinh vật Hủ Bại khác phát hiện ra thôi, đến lúc đó sẽ nguy hiểm lắm đấy."
"Xin lỗi, ta vẫn còn những việc bắt buộc phải làm, chuyện đó để sau hẵng tính."
Dứt lời, Violet hóa thành một vũng máu loãng, biến mất tăm khỏi tầm mắt mọi người.
"Lại chạy mất rồi, không biết cô ta đang âm mưu chuyện gì nữa." Rosaria nhún vai.
Đôi mắt đỏ ngầu của Ashina nhìn đăm đăm về phía xa: "Ta có thể lần theo mùi hương của cô ta, ngài có muốn ta bắt cô ta về không?"
"Tạm thời không cần đâu. Có một điệp viên cung cấp tình báo cho chúng ta cũng tốt mà. Ta có linh cảm, cô nàng Người Được Chọn hệ Hủ Bại đặc biệt này sẽ mang đến cho chúng ta những sự trợ giúp ngoài sức tưởng tượng đấy." Field trầm ngâm một lát rồi đưa ra quyết định: "Ngày mai, chúng ta sẽ cho lũ Thây ma không có mắt kia một bài học nhớ đời."
Chơi đùa cùng dàn Người Được Chọn đến tận khuya, Field vệ sinh cá nhân xong xuôi, ngáp ngắn ngáp dài trở về phòng mình.
Vừa ngả lưng xuống, Field chợt bật dậy: Cái giường này sao tự nhiên lại êm ái thế nhỉ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn