Chương 213: Thuế suất
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
"Chuyện này đúng là quá... kinh ngạc."
Carl nghẹn họng nửa ngày trời, cuối cùng mới nặn ra được hai chữ "kinh ngạc" để tóm tắt lại: "Quả thực là Thần tích. Ngay cả ở Hành tỉnh Griffin của Đế quốc, sản lượng một trăm rưỡi cân một mẫu đã được coi là vụ mùa bội thu rồi. Thế mà ở cái chốn Lãnh địa Nightfall này, chúng ta lại đạt được mức sản lượng cao đến vậy!"
"Lãnh chúa đại nhân được Nữ thần phù hộ mà." Râu ria Tate xồm xoàm, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên tia sáng rực rỡ.
Field chỉ mỉm cười: "Tất cả là nhờ công lao của tiểu thư Charlotte đấy."
"Hì hì, ta cũng không lợi hại đến thế đâu." Cảm nhận được ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình, Charlotte ngượng ngùng gãi đầu, "Ta chỉ làm bổn phận của mình thôi, đây là thành quả nỗ lực chung của tất cả mọi người mà."
"Thưa ngài, phân chuồng ủ hoai thực sự rất hiệu quả. Ngay cả đám nô lệ làm việc thô lỗ vụng về cũng có thể trồng ra sản lượng cao hơn cả dân tự do."
Carl kích động vung tay: "Chúng ta nên phổ biến rộng rãi phương pháp này."
"Cứ tung tin ra, đẩy mạnh tuyên truyền là được, không cần phải ép buộc." Field suy nghĩ một lát rồi mỉm cười nói, "Dù sao thì ruộng của dân tự do cũng chỉ chiếm thiểu số. Hơn nữa, chẳng cần chúng ta phải nói, tự bọn họ thấy đỏ mắt với thu nhập của những người làm theo hướng dẫn thì sẽ tự động làm theo thôi."
"À đúng rồi, phân chuồng đã ủ hoai xong, nếu bọn họ cần thì cứ bán lấy tiền đồng. Đã đến lúc phải tăng cường các nguồn thu rồi."
Cối xay gió do Field xây dựng cũng thu phí sử dụng. Một là để tránh tình trạng có kẻ chiếm dụng thời gian dài, hai là để kiếm thêm thu nhập, tội gì mà không làm.
"Giờ quay lại chủ đề chính, thu thuế bao nhiêu thì hợp lý? Mọi người cứ thoải mái đưa ra ý kiến của mình."
Carl không cần suy nghĩ đáp ngay: "Tôi đề nghị thu 70% thuế lương thực. Ngoài ra, mấy tháng nay người dân đều sống dựa vào lương thực dự trữ của chúng ta. Chúng ta nên thu thêm 20% lương thực nữa coi như một phần tiền trả nợ, cho đến khi bọn họ trả hết cả gốc lẫn lãi cho chúng ta."
"Hít~" Field nghe mà rợn cả da đầu. Thu đến 90% thành quả lao động của nông dân, các người có còn là con người không vậy.
Đám trẻ con ngồi nghe dự thính cũng chẳng có ý kiến gì, rõ ràng là mức thuế cao ngất ngưởng này đối với chúng cũng là chuyện hết sức bình thường.
Chỉ có Tate là mang vẻ mặt muốn nói lại thôi, xen lẫn sự bất bình.
Haizz, thời đại này vẫn còn người tốt mà, Field cảm thấy vô cùng an ủi.
"Tate, ông thấy sao?"
Ném cho Tate một ánh mắt khích lệ, Field ra hiệu cho ông đứng lên phát biểu ý kiến.
"Tôi cho rằng phải thu thêm 5% thuế nữa, bởi vì nông cụ và nước tưới tiêu bọn họ dùng đều do ngài cung cấp." Tate thốt ra một câu xanh rờn, "Chỉ cần không để chết đói người nào là được rồi. Ăn hết phần lương thực của mình thì bắt bọn họ phải bán sức lao động mà kiếm ăn."
"Hả?" Field ngớ người. Hắn cứ tưởng sẽ có người đứng ra xin giảm gánh nặng cho nông dân, ai dè lại đòi tăng cường bóc lột thêm.
Hóa ra ma cà rồng hút máu lại ở ngay bên cạnh mình.
Ngẫm lại cũng đúng, Tate là một kẻ cuồng công việc cực đoan, lúc nào cũng điên cuồng thúc giục nô lệ làm việc, mục đích cuối cùng cũng chỉ là để bảo vệ lợi ích của Lãnh chúa. Ông ta chính là kẻ bảo vệ trung thành nhất của giai cấp thống trị.
Quyền lực bắt nguồn từ ai, thì phải chịu trách nhiệm với người đó.
Làm sao có chuyện ông ta đứng ra nói đỡ cho dân đen được.
Ở cái thế giới này, mức thuế nông nghiệp phổ biến dao động từ 60% đến 90%.
Thu thuế 60% thì trong mắt nông dân đã được coi là "Thanh thiên đại lão gia" rồi.
Field bất lực đặt tờ giấy da cừu xuống bàn, dõng dạc tuyên bố: "Thu 35% thuế. Trong đó 30% nộp vào kho lương thực, 5% còn lại sẽ là tài sản riêng của Charlotte."
"Hả?"
Tất cả mọi người đều ngơ ngác như bò đeo nơ.
"Ơ kìa, không đúng chứ."
"Vậy còn lợi ích của ngài thì sao?"
"Không cần phải dành cho đám dân đen đãi ngộ tốt thế đâu, ăn no rửng mỡ là bọn chúng lại sinh chuyện đấy."
"Cứ làm theo lệnh của ta là được. Ngoài ra, bắt đầu từ thứ Hai tuần sau, sẽ ngừng phát thức ăn cho dân tự do." Field trực tiếp dùng uy quyền của Lãnh chúa để dập tắt những tiếng xì xào bàn tán, "Nô lệ thì vẫn giữ nguyên như cũ, toàn bộ sản lượng thu hoạch phải nộp lên hết. Tùy theo sản lượng nhiều hay ít mà sẽ được thưởng thêm tiền."
Với sức mạnh quân sự hiện tại của Lãnh địa Nightfall, Field hoàn toàn không lo có kẻ nào ăn no rửng mỡ dám làm loạn.
"Mọi người đi thi hành đi."
Tate há hốc mồm, vẻ mặt không dám tin vào tai mình.
"Đi thôi, Lãnh chúa đại nhân của chúng ta là độc nhất vô nhị mà."
Ông quản gia thì đã quá quen với những quyết định khác người của Field rồi. Ông kéo Tate đi, mọi người vừa bàn tán xôn xao vừa bước ra khỏi sảnh lớn.
"Field, ta không cần tài sản riêng gì đâu, ngài cứ giữ lấy đi." Đám Carl vừa đi khuất, Charlotte đã nhào tới, cọ cọ bộ ngực mềm mại vào người hắn, lắc đầu nguầy nguậy, "Ta lấy nhiều lúa mì thế làm gì cơ chứ, ăn sao hết được."
"Ăn không hết thì quy đổi ra tiền cho cô." Field đáp như chuyện hiển nhiên, "Làm theo năng lực hưởng theo lao động, chuyện này hết sức bình thường. Cô đã bỏ ra nhiều công sức như vậy, nhận được phần thưởng xứng đáng là điều đương nhiên."
Field chủ yếu cân nhắc đến tính tích cực của Người Được Chọn.
Sự nhiệt tình cống hiến của các Người Được Chọn trong lãnh địa đều cao đến mức đáng sợ, nhưng một chế độ khen thưởng hợp lý vẫn là điều cần thiết phải thiết lập.
Dường như đang cố tiêu hóa khái niệm "Làm theo năng lực hưởng theo lao động", não bộ Charlotte đứng máy mất một lúc: "Ta mặc kệ, cứ giao cho ngài bảo quản đấy. Chúng ta có quan hệ khế ước mà, của ngài cũng là của ta, của ta cũng là của ngài."
"Được thôi."
Field chẳng hề bất ngờ, đồng ý ngay tắp lự.
"Thưa ngài, thưa ngài, ngài mau đến xem cái này đi." Goglis chạy tới thở hồng hộc, cái đuôi to xù lông ngoe nguẩy liên hồi, "Cuốn sách của ngài đang phát sáng kìa."
"Sách phát sáng á? Chúng ta đi xem thử nào."
Field mang vẻ mặt đầy khó hiểu, cùng Goglis đi xuống tầng hầm của Lâu đài Starry Night.
Vừa bước vào tầng hầm, đập vào mắt hắn là đủ loại linh kiện làm bằng gỗ nằm la liệt.
Nhận thấy ánh mắt của Field, Goglis kéo tay hắn, nở nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng: "Nỏ liên châu sắp hoàn thành rồi ạ, xin ngài đợi thêm hai ngày nữa nhé."
"Tốt lắm."
Field trực tiếp tung tuyệt chiêu "xoa đầu xoa cổ".
Goglis: (●'◡'●) Bước vào một căn phòng chứa đồ trong tầng hầm, bên trong bày biện rất nhiều món đồ kỳ lạ. Cuốn sách ma pháp thu được sau khi tiêu diệt Hena, cùng với chiếc nhẫn kia, đang được đặt trên bệ trưng bày của căn phòng.
Trong đó, cuốn sách ma pháp đang tỏa ra thứ ánh sáng màu đỏ sẫm quỷ dị, chiếu rọi cả căn phòng trông cực kỳ đáng sợ.
"Phát sáng thật kìa, không lẽ hôm nay là ngày gì đặc biệt sao? Ví dụ như Thiên cẩu ăn mặt trăng (Nguyệt thực) chẳng hạn."
Nhất thời Field vẫn chưa nghĩ ra manh mối gì.
"Đã đều là đồ của Giáo phái Shadow, thì không có lý nào chiếc nhẫn lại vô dụng cả." Field lấy chiếc nhẫn ra, cẩn thận ngắm nghía.
"Hay là, thử dùng Ma hạch để nạp năng lượng xem sao?" Goglis quan sát chiếc nhẫn một lúc rồi chỉ tay vào nó nói, "Nó được chế tác với kỹ thuật rất phức tạp, nếu chỉ dùng làm đồ trang sức thì vô lý quá."
"Có lý đấy."
Vừa hay đợt dẹp loạn phiến quân trước kia có thu được một xe Ma hạch, Field liền lấy ra một viên.
Vừa đặt viên Ma hạch lên chiếc nhẫn, viên Ma hạch bỗng vặn vẹo như những gợn sóng nước, rồi biến mất tăm. Cùng lúc đó, những phù văn phức tạp trên chiếc nhẫn bừng sáng, tạo thành một ma pháp trận cầu kỳ.
"Ong~" Chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, khi Field mở mắt ra, hắn đã thấy mình đang đứng trong một căn mật thất khổng lồ dưới lòng đất, xung quanh là những ngọn đuốc đang cháy rực.
"Vãi nồi!"
Field giật bắn mình. Theo bản năng, hắn lùi lại sát vào tường, nhưng lại kinh ngạc phát hiện ra mình thế mà lại đi xuyên qua tường luôn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn