Chương 202: Quặng muối
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Lumi lùi lại mấy bước nhỏ, ra chiều muốn chuồn lẹ: "Vẫn đi thảo phạt quái vật à? Nguy hiểm lắm đấy."
"Thôi bỏ đi, chúng ta cần những đồng đội mạnh mẽ hơn, chứ không phải lũ nhát cáy vừa nãy. Đợi khi nào đủ mạnh rồi hẵng đi đánh quái vật." Alexia ôm mặt thở dài, "Ba tôi mới làm cho tôi một cái ná thun. Chúng ta lấy nó bắn cứt để tấn công ông Carl đi."
"Hả? Bắn cứt á..."
"Còn đỡ hơn là đi nộp mạng." Ngải Đắng bất lực nhún vai.
Lumi và Ngải Đắng đưa mắt nhìn nhau, ăn ý gật đầu.
Hôm nay mà không hùa theo trò quậy phá của con bé này thì đừng hòng thoát thân.
Về mặt tâm lý, Alexia vốn xuất thân từ gia đình khá giả nên tính trẻ con nặng hơn những đứa khác. Cộng thêm việc Tate chẳng mấy khi quản giáo, Alexia lại đâm ra nghiện đọc tiểu thuyết Kỵ sĩ, nên trong đầu toàn chứa những suy nghĩ kỳ quái.
Đáng nói là, tiểu thuyết Kỵ sĩ ở cái thời đại này làm gì có khâu kiểm duyệt, nội dung toàn rặt những cảnh bạo lực máu me và "nhổ củ cải"[note92366].
Field vừa bước vào Thị trấn Windrise đã đập ngay vào mắt cảnh tượng ông quản gia Carl đang tức điên lên đuổi theo ba cô nhóc đang chạy trối chết tán loạn khắp nơi.
"Đứng lại cho ta, mấy cái đứa ranh con này."
"Cháu biết lỗi rồi! Ông Carl ơi."
Mãi đến khi Field đến gần, Carl mới nhìn thấy hắn. Ông lập tức khựng lại, vẻ mặt căng thẳng nhìn Field.
Field sững người, đồng tử chấn động: "Vãi nồi, ông ăn cái quái gì thế?"
Carl vội vàng đưa tay bưng mặt ngượng ngùng.
Đột nhiên, trong đầu Field vang lên lời thề độc của Carl dạo trước: Chỉ cần Field đưa ra được một phương pháp thống kê sổ sách ưu việt hơn, ông sẽ làm một vố ra trò.
"Chậc chậc~" Field ném cho ông một ánh mắt đầy nể phục. Chuẩn men, nói được làm được.
"Thưa ngài, không phải như ngài nghĩ đâu!"
Carl dở khóc dở cười: "Ngài nghe tôi giải thích đã."
"Ông đi rửa mặt trước đi."
Field và Ashina ăn ý lùi lại hai bước.
Sau khi nghe Carl kể lại vụ bị tập kích bằng "đạn sinh học", Ashina suýt nữa thì cười sặc sụa. Cô nàng ôm bụng Field cười ngặt nghẽo không thôi.
Field cũng cười bò ra một lúc lâu, sau đó mới nghiêm mặt phê bình ba đứa trẻ trâu, đồng thời phạt chúng phải quét dọn đường phố và phát thức ăn cho nô lệ.
Không thể để trẻ con Lãnh địa Nightfall hư hỏng như con cái nhà Nam tước Mountain Monkey được, cần uốn nắn thì vẫn phải uốn nắn đàng hoàng.
"Đi xem đá đi ngài, tôi thấy ngài có vẻ sốt sắng lắm." Cặp "thỏ trắng" căng tròn của Ashina cọ cọ vào cánh tay Field một cách đầy ẩn ý, cái đuôi sói cũng cố tình hay vô ý quấn lấy người hắn, "Xem xong rồi, chúng ta có nên..."
Field trưng ra vẻ mặt trêu chọc: "Cái đuôi của cún con nào đó lại bắt đầu không an phận rồi kìa."
"Ưm, ngài nắm lấy nó thì nó sẽ ngoan ngoãn ngay thôi."
Gốc đuôi là điểm nhạy cảm nhất của Á nhân tộc Sói.
Ashina sán lại gần, phả ra mùi hương cơ thể quyến rũ chết người.
"Tại đi đường xa mệt nhọc nên tối qua ta chưa 'phạt' em, thế mà hôm nay dám công khai khiêu chiến ta cơ à." Field nhướng mày, "Chuyện đá điếc cứ gác lại đã, ta phải 'bù đắp' cho em trước. Một tiếng nữa rồi đi xem đá sau."
Đúng chuẩn phong cách hôn quân.
Ashina ngượng ngùng che miệng cười khúc khích: "Hả? Một tiếng thì có hơi..."
"Khinh thường ai đấy, ta còn chê ít đây này." Field cười khẩy, trực tiếp vác bổng Ashina lên vai, đi thẳng lên căn phòng trên tầng hai của xưởng rượu lớn, "May mà ta có giữ lại một phòng ở đây, khặc khặc khặc."
Một tiếng rưỡi sau, Field chỉnh tề bước xuống lầu, cảm thán: "Xem ra ta đành phải đi xem đá một mình rồi. Người Được Chọn cũng chỉ đến thế là cùng, lần sau ta phải chấp mười em."
"Thưa ngài, em... em sẽ đến tìm ngài ngay đây, đợi em thở chút đã."
Từ trên lầu vọng xuống một giọng nói yếu ớt mềm nhũn.
Field bước đến khu doanh trại cạnh Thị trấn Windrise. Lập tức có mấy tên lính khệ nệ khiêng ra một đống rương gỗ nhỏ.
"Thưa ngài, đây là những mẫu đất đá mà chúng tôi thu thập được trong mấy ngày qua, xin ngài xem qua."
Đám lính lần lượt mở từng chiếc rương ra. Đập vào mắt Field là một đống thứ xám xịt lổn nhổn.
Gần như toàn là những hòn đá cuội vô dụng, thậm chí có cả xương thú. Nghe Ashina kể, có người dân còn nộp cả... phân khô, cô nàng đã phải lọc bớt một đợt rồi.
Field hơi thất vọng. Thứ hắn cần tìm là đá vôi cơ.
"Khoan đã, từ từ!"
Ngay lúc Field định bảo đám lính vứt đống đồ vô dụng này đi, thì trong chiếc rương gỗ cuối cùng, hắn phát hiện ra một hòn đá màu đỏ cam, hơi trong suốt.
Kích động cầm hòn đá lên, Field ngắm nghía trái phải, mừng rỡ đến mức chỉ hận không thể hôn cho nó một cái.
"Đây là quặng muối! Tìm thấy ở đâu vậy?"
"Là do một tên lính tên Ike tìm thấy ạ, để tôi gọi cậu ta đến ngay."
Thấy Field kích động như vậy, đám lính tráng cũng phấn khích lây. Bọn họ lập tức lao ra khỏi doanh trại, lôi xềnh xệch tên Ike đang ngơ ngác như bò đeo nơ vào.
"Kính... kính chào ngài."
Vừa nhìn thấy Field, hai chân Ike đã nhũn ra như bún, quỳ sụp xuống đất. Trong lòng hắn thấp thỏm lo âu. Tuy chẳng biết mình đã làm sai chuyện gì, nhưng tự nhiên bị Lãnh chúa gọi đến thế này, chắc mẩm tám chín phần mười là mình đã làm gì phật ý ngài ấy rồi.
Hơn nữa, nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Lãnh chúa, Ike suýt nữa thì ngất xỉu.
"Chào cậu. Cậu tìm thấy hòn đá này ở đâu vậy?"
Vừa nghe nhắc đến hòn đá, tảng đá đè nặng trong lòng Ike mới vơi đi đôi chút. Hắn cung kính đáp: "Thưa ngài, đây là thứ tôi tìm thấy trong một hang động ở phía Bắc trang viên, trên đường đi đến Lãnh địa Tử tước, trong lúc chúng tôi đang đi tiễu trừ Thây ma Hủ Bại. Lúc đó tôi đang đứng tè bậy ở gần đấy thì nhìn thấy hòn đá này. Thấy nó đẹp đẹp, lại nhớ đến lệnh thu thập của ngài, nên tôi mới nhặt về ạ."
"Khá lắm chàng trai, vận may của cậu không tồi đâu." Field trực tiếp lấy ra một đồng vàng, "Đây là phần thưởng cho cậu. Sau này cứ thấy hòn đá nào kỳ lạ thì gom hết về cho ta."
Mỏ muối ở Lãnh địa Nightfall, đến cả Gia tộc Starry Night cũng chưa từng tìm ra.
Thế mà lại để thằng nhóc này tìm thấy. Từ nay về sau, Lãnh địa Nightfall không còn lo thiếu muối ăn nữa rồi.
Trong lãnh địa chẳng có lấy một chuyên gia khoáng sản nào, nên chẳng ai nhận ra đây chính là thứ muối mà họ vẫn ăn hàng ngày.
"Hai ngày tới ta sẽ tổ chức quân đội đi thăm dò, đến lúc đó cậu chịu trách nhiệm dẫn đường nhé."
Ike vội vàng hành lễ: "Mọi việc đều tuân theo sự sắp xếp của ngài, thưa Lãnh chúa!"
Vừa bước ra khỏi doanh trại, Field đụng ngay phải Alexia và hai cô bạn nhỏ của mình. Ba đứa rụt cổ lại, đùn đẩy nhau một lúc, cuối cùng Alexia mới rụt rè bước lên trước.
"Lãnh chúa đại nhân kính mến, chúng cháu biết lỗi rồi ạ."
Field nhìn vẻ mặt tủi thân của mấy cô thiếu nữ mà không khỏi buồn cười.
Thực ra hắn cũng mới mười tám tuổi đầu, lớn hơn mấy đứa nhóc này vài tuổi là cùng, thế mà lại nhìn chúng bằng ánh mắt của bậc trưởng bối nhìn con cháu.
"Biết lỗi là tốt, nhưng hình phạt thì không thể miễn được đâu."
Field sẽ không vì bọn chúng là những bé gái dễ thương mà dành cho đặc quyền đặc lợi gì sất. Đã phạt là phạt nghiêm minh, không châm chước.
"Không, không phải đâu ạ. Chúng cháu mong ngài nói giúp với ông Carl một tiếng, chúng cháu thực sự rất xin lỗi ông ấy."
Alexia thè lưỡi, lấy từ sau lưng ra hai con búp bê nặn bằng đất sét, hình như là nặn hình con bò: "Con bên trái là tặng ông Carl, con bên phải là tặng ngài ạ."
Chậc, tí tuổi đầu mà đã biết nịnh nọt rồi, tương lai rộng mở đấy.
Field hài lòng gật gù.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn