Chương 189: Người một nhà
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1050 chương · ~19 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quạ Đen bay một hồi lâu, rốt cuộc cũng tìm thấy một ngôi làng nằm lọt thỏm giữa núi rừng.
"Sao lại vắng tanh vắng ngắt, mười nhà thì chín nhà bỏ hoang thế này?"
Cả ngôi làng chẳng lấy một ngọn khói bếp, chỉ có duy nhất một ông lão hom hem ngồi thẫn thờ ở đầu làng, vẻ mặt đầy bất lực.
Field cau mày, tiếp tục điều khiển Quạ Đen lượn thêm hai vòng nữa. Ngoại trừ việc dân làng bốc hơi sạch sẽ ra thì chẳng có hiện tượng gì bất thường.
"Thưa ngài, bít tết nai rừng của ngài đây ạ."
Hầu gái Chim Sẻ bưng đĩa thức ăn tới, còn cẩn thận lau sạch vết nước sốt dính trên mép đĩa.
Field vừa định cầm nĩa lên thì chợt nghe thấy những âm thanh ồn ào, loáng thoáng xen lẫn tiếng chó sủa. Từ khi thăng cấp lên Kỵ sĩ Bậc 2, khả năng cảm nhận của hắn đã được buff lên đáng kể.
"Có người đang tiến về phía này, em lùi ra sau đi."
Field giơ tay phải lên ra hiệu cho cô hầu gái lùi lại, tay kia vớ lấy thanh trường kiếm.
Y như rằng, chưa đầy chục giây sau, từ trong rừng đã vang lên tiếng còi báo động của lính tuần tra.
Đám lính tráng đành ngậm ngùi bỏ dở bữa ăn, nhanh chóng tập hợp đội hình. Còn Field thì chủ động bước về phía phát ra tiếng động.
Một thằng nhóc trạc mười hai, mười ba tuổi, da dẻ trắng trẻo, tóc hơi xoăn, cưỡi trên lưng một con ngựa lùn vùng núi, dẫn theo mười bảy tên hộ vệ xông thẳng vào khu trại. Bọn chúng dắt theo một bầy chó săn đông đúc, trên lưng ngựa còn vắt vẻo xác mấy con nai, rõ ràng là vừa đi săn ngang qua đây.
Nhìn bộ trang phục quý tộc trên người thằng ranh, Field lờ mờ đoán ra được thân phận của nó.
Field chỉnh lại cổ áo, ra hiệu cho binh lính dạt ra hai bên, bản thân thì đàng hoàng bước lên phía trước, nở một nụ cười ngoại giao chuẩn mực: "Chào cậu bé, ta là Nam tước của Lãnh địa Nightfall, cậu là con trai của Nam tước Mountain Monkey đúng không?"
"Heh." Thằng nhóc lại cười khẩy một tiếng, hất cằm ra hiệu với đám hộ vệ.
Tên hộ vệ trợn tròn mắt, mặt mũi ngơ ngác như bò đeo nơ.
Field cũng thấy khó hiểu, thằng ranh này định làm trò gì đây? Tính chia cho mình một phần chiến lợi phẩm đi săn à?
"Còn đứng đực ra đấy làm gì, thả chó, cắn chết hắn cho ta!" Thằng nhóc thốt ra một câu xanh rờn.
Tên hộ vệ run lập cập hai hàm răng va vào nhau: "Hả? Thiếu gia Pell, nhưng... nhưng đối phương là một Nam tước, không phải đám dân đen muốn giết là giết đâu ạ."
"Ta bảo thả là thả, không ta chém đầu ngươi bây giờ!" Pell dùng chất giọng vẫn còn non nớt của trẻ con mà quát tháo ầm ĩ, "Ngươi dám kháng lệnh ta à? Kẻ hầu người hạ thì không được phép bất trung với chủ nhân!"
"Vâng... thưa ngài."
Tên hộ vệ mặt mày tái mét, nhưng vẫn cắn răng làm theo. Lệnh của thiếu gia nhà mình thì sao dám cãi, miệng gã lầm bầm tự trấn an: "Cứ để chó cắn chết hắn luôn thì chắc chẳng ai truy cứu trách nhiệm đâu nhỉ."
"Vãi chưởng, ta xin bái phục dũng khí của các người đấy."
Field trưng ra vẻ mặt cạn lời buồn cười. Quân đội của hắn đang đứng sờ sờ ra đấy, thế mà thằng ranh này vẫn dám vênh váo như vậy. Đúng là hiện thực thì đéo cần logic mà.
"Gâu gâu gâu~" Tên hộ vệ vừa buông tay, bầy chó săn vùng núi hung tợn lập tức nhe nanh múa vuốt, sủa ầm ĩ rồi lao thẳng về phía Field cắn xé.
"Làm thịt lũ chó này đi." Field hờ hững búng tay một cái.
"Giết!"
Chỉ nghe một tiếng hô đồng thanh vang dội, binh lính Lãnh địa Nightfall nhanh chóng thiết lập đội hình tường khiên. Đón đầu bầy chó săn đang lao tới, những ngọn trường thương trong tay họ đồng loạt đâm ra. Mũi thương sắc lẹm đâm xuyên qua cơ thể lũ chó săn đang lao tới với tốc độ cao mà chẳng gặp chút trở ngại nào.
Trong chớp mắt, bầy chó săn đã chết quá nửa. Những con chạy phía sau không kịp "phanh" lại, tông sầm hết vào tường khiên của binh lính. Chào đón chúng chỉ có những lưỡi đao và mũi thương lạnh lẽo.
Chỉ một pha va chạm, bầy chó săn đã bị tàn sát sạch bách.
"Ngươi... ngươi dám giết chó của ta?"
Pell mếu máo, tức tối gào ầm lên. Từ nhỏ đến lớn, ở cái Lãnh địa Mountain Monkey này, nó chưa từng thấy kẻ nào dám bật lại mình.
Từ bé cha nó đã dạy: Thích giết ai thì giết, muốn làm gì cũng được, vì nó là con trai của Nam tước Mountain Monkey cơ mà.
Nó vẫn luôn làm như vậy, và chưa từng vấp phải tình huống nào như ngày hôm nay.
"Đâu lòi ra thằng trẩu tre này vậy trời."
Đối mặt với câu chất vấn thiểu năng đột ngột này, não bộ của Field suýt nữa thì bốc khói đứng máy. Đây là lần đầu tiên hắn đụng độ một thằng ranh trẩu tre ở cái thế giới này đấy.
"Kính chào Nam tước đại nhân đến từ Lãnh địa Nightfall. Ờm... rất xin lỗi vì sự cố xung đột vừa rồi. Thiếu gia Pell là người thừa kế của Nam tước Mountain Monkey, mong ngài hãy đến thành Mountain Monkey rồi hẵng nói chuyện tiếp."
Một tên hộ vệ thấy lính của Field có vẻ khó nhằn, nhưng bản thân Field trông lại khá ôn hòa, liền vội vàng lên tiếng xoa dịu.
Field cười khẩy một tiếng, cảm giác ngứa mắt bắt đầu cuộn trào trong lòng.
Lúc nãy sao không sủa câu đấy đi? Giờ thấy quân của ông mày không dễ xơi mới bày đặt đòi dĩ hòa vi quý à.
"Sao ta vẫn còn nghe thấy tiếng chó sủa nhỉ?" Field nhướng mày ra vẻ khó hiểu, "Quên lệnh của ta rồi à? Làm thịt hết lũ chó đi, chỉ chừa lại thằng ranh con kia là được."
"Rõ!"
Đám lính tráng không chút do dự chĩa thẳng trường thương, dàn đội hình bao vây rồi rầm rập xông lên.
"Xin ngài hãy kiềm chế!"
"Chạy mau!"
"Chúng ta là người của Nam tước Mountain Monkey đấy!"
Đám hộ vệ hoảng hồn, hoàn toàn không ngờ Field lại dám ra tay tàn nhẫn ngay tắp lự, dù sao thì thiếu gia nhà bọn chúng vẫn đang đứng sờ sờ ở đây. Bọn chúng còn chưa kịp khuyên can hay van xin, tên hộ vệ vừa lên tiếng xoa dịu lúc nãy đã lãnh đủ đầu tiên. Hắn bị đám lính Lãnh địa Nightfall ùa lên đâm một thương xuyên thủng yết hầu.
Tên hộ vệ ôm chặt lấy cổ họng đang phát ra những tiếng "khục khục", cả người nhũn ra như bún. Hắn trợn trừng mắt, ngã gục xuống đất trong sự không cam tâm.
Đám hộ vệ này ở trong lãnh địa quen thói cáo mượn oai hùm, bắt nạt dân đen thì giỏi, chứ đụng phải đám lính tráng dạn dày sương gió thì đúng là lấy trứng chọi đá. Bọn chúng chỉ kịp vung vẩy vũ khí chống cự trong vô vọng vài cái, rồi nhanh chóng bị lính của Field đâm chết tươi.
Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp núi rừng.
"Đã có gan đòi giết người, thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị người ta giết lại đi."
Field thậm chí còn chẳng thèm để tâm đến cái mạng của bọn chúng.
"Giết... giết chết nó đi!"
Grova chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, ánh mắt ả lóe lên tia độc ác, hai bàn tay siết chặt đến mức nổi cả gân xanh: "Giết chết thằng em trai của ta đi, rồi toàn bộ gia sản sẽ thuộc về ta."
Thế nhưng, ả nhanh chóng phải chứng kiến một cảnh tượng mà mình chẳng hề mong muốn.
"Thưa ngài, chúng tôi đã tóm được kẻ dám mạo phạm ngài rồi."
Đám lính chỉ giết chết đám hộ vệ của Pell. Bọn họ lôi cổ thằng nhóc xuống ngựa, lén lút bồi thêm hai cú đá, rồi ném nó uỵch xuống trước mặt Field như ném một con chó chết.
"Thả tao ra! Tao là quý tộc đấy!"
Field bước tới xách cổ nó lên, vung tay tát bốp bốp năm sáu cái liên tiếp, đánh cho thằng ranh ngã lăn quay ra đất: "Ta có cơ sở để nghi ngờ mày là hàng fake mạo danh. Hơn nữa, hành vi của mày được tính là tấn công một quý tộc, tương đương với hành vi tuyên chiến. Cho nên, mày chính thức trở thành tù binh của tao."
Pell rén ngang ngay tắp lự: "Cha tôi sẽ trả tiền cho ngài, xin đừng giết tôi."
"Ái chà, lúc nãy mày còn hổ báo cáo chồn lắm cơ mà? Sao tự nhiên lại đòi tấn công tao?"
Field tỏ vẻ tò mò.
"Tại vì... Chị hai? Chị hai mau cứu em với!" Mắt Pell đảo lia lịa xung quanh. Khi ánh mắt chạm phải cô hầu gái Chim Sẻ của Field, trong mắt thằng ranh bỗng lóe lên một sự thèm khát kỳ dị, hệt như dã thú nhìn thấy miếng thịt tươi. Thế nhưng, nó lại nhanh chóng trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô tội, mếu máo khóc rống lên: "Không có, tôi tưởng các người là sơn tặc... hu hu hu... tôi chỉ muốn đánh đuổi kẻ xấu thôi mà."
Field khinh khỉnh hừ lạnh. Đúng là nồi nào úp vung nấy, người một nhà có khác, hai chị em nhà này đúc cùng một khuôn y chang nhau.
Grova vội vàng chạy tới, mười ngón tay đan chặt vào nhau, nước mắt lưng tròng diễn nét đáng thương van nài: "Pell vẫn còn là một đứa trẻ, ngài là một Kỵ sĩ anh dũng, xin ngài đừng chấp nhặt với nó."
"Tất nhiên là không rồi." Field mỉm cười thân thiện, "Con cháu quý tộc dĩ nhiên là không thể bị giết được, chỉ cần xì tiền chuộc ra là xong."
Dứt lời, Field thả Pell xuống đất.
Thế nhưng, hai chị em bọn chúng lại chẳng hề hay biết rằng, từ trong thanh Đại kiếm Bạo Thực vừa phóng ra một sợi chỉ đỏ quỷ dị, lặng lẽ không một tiếng động chui tọt vào gáy của Pell.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn