Chương 706: Chương 9.151: Lần thăm dò đầu tiên
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~19 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 151: Lần thăm dò đầu tiên
"Ra là vậy, nghe qua thì đúng là rất khó để đưa ra phán đoán... Thảo nào đến một kẻ lão luyện như ông mà cũng phải mâu thuẫn thế này."
Chữ "mâu thuẫn" mà ông chú pha chế dùng quả thực đã thâu tóm được trọn vẹn trạng thái tâm lý lúc này của Oleg.
Đối với Kỵ sĩ giáp sương Stan, cảm xúc hiện giờ của Oleg vừa là sự khâm phục lại vừa là sự đề phòng.
Ông nể phục sức mạnh và tác phong của vị kỵ sĩ đó, nhưng đồng thời lại luôn cảnh giác trước lai lịch, xuất thân đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng ấy.
Thân là người đứng đầu chi nhánh công hội nhiệm vụ thị trấn Sunny, ông mang trên mình trách nhiệm và nghĩa vụ phải phòng bị trước bất cứ nhân tố khó lường nào có nguy cơ đe dọa đến sự yên bình của thị trấn này... Thế nhưng, khi cái nhân tố ấy đã mang trong mình sức mạnh vượt xa đẳng cấp mà ông có thể chống chọi, thì ông còn có thể làm được gì nữa đây?
Cảm giác bất lực của một con châu chấu đá xe cứ thế bám riết lấy tâm trí ông.
"Haiz, rót cho tôi thêm ly nữa đi."
Niềm bi ai của một gã đàn ông luống tuổi, chẳng có gì đau đớn hơn việc phải mượn rượu giải sầu.
.
.
Chi nhánh trưởng Oleg đang chau mày ủ rũ, còn gã thiếu niên là thủ phạm khiến ông chìm trong ưu tư ấy, ngay lúc này lại đang nấp mình trong bóng một con cú mèo, tùy ý săn lùng bầy rắn ở khu vực lân cận thị trấn Sunny dưới màn trời đêm thăm thẳm.
Đối với Giang Nhiên, đêm nay là một đêm mang tính cột mốc, bởi lẽ đây là lần đầu tiên anh tung đòn phản công vào hệ thống giám sát của Thiên Quỷ và Địa Quỷ.
Nhằm tránh để bọn chúng phát hiện những con rối của mình đang phải hứng chịu những cuộc công kích 『có mục đích』, anh đã ngụy trang mọi hành động trong đêm thành tập tính săn mồi của bọn cú mèo bình thường.
Dẫu cho Thiên Quỷ và Địa Quỷ có đủ khả năng để đối chiếu mức độ tổn hại của đám con rối trên từng khu vực đi chăng nữa, thì bọn chúng cũng chẳng thể nhìn ra bất cứ dấu hiệu bất thường nào quanh thị trấn Sunny trong đêm nay.
Xong xuôi công cuộc phản trinh sát, anh tìm một góc khuất vắng người ở ngoại ô, huýt sáo gọi 『Xà vương tai ương sừng sỏ - Genaku』 đến hội họp, sau đó thay đồ biến thành 『Kỵ sĩ giáp sương Stan』 rồi đường hoàng tiến vào thị trấn Sunny.
.
.
Ngay cả trong màn đêm tăm tối, sự xuất hiện của kỵ sĩ giáp sương vẫn thu hút ánh nhìn của vô số người. Thế nhưng, tất cả chỉ đứng xa xa nhìn lại, tuyệt nhiên chẳng có lấy một người dám lân la đến gần bắt chuyện.
Đi suốt cả chặng đường dưới sự "chào đón" của mọi người như vậy, kỵ sĩ giáp sương cất bước vào một nhà hàng trong thị trấn, nơi có tên là 『Quán ăn Mèo Nương』.
Đám đông không khỏi ngấm ngầm trầm trồ kinh ngạc, chẳng thể ngờ Quán ăn Mèo Nương lại có sức quyến rũ lớn đến thế, ngay cả một vị kỵ sĩ chân ướt chân ráo vừa đến đây cũng chẳng thể cưỡng lại nổi sự hấp dẫn của nó!
Trong khi đó, vài kẻ nhanh trí lại nhận ra rằng đây là một cơ hội hiếm có để chiêm ngưỡng dung nhan thật sự của vị kỵ sĩ đó! Dù cho có đội chiếc mũ bảo hiểm bịt kín mít cả ngày đi chăng nữa, thì đến lúc ăn, làm gì có chuyện gã không tháo nó xuống cơ chứ.
Thế là, ngay khi kỵ sĩ giáp sương vừa khuất sau cánh cửa quán ăn, vài kẻ có dã tâm cũng lặng lẽ nối gót theo sau, lợi dụng lúc mọi người còn đang mải chú ý vào kỵ sĩ mà lỉnh vào một góc khuất trong quán.
.
Kỵ sĩ giáp sương với vóc dáng cao lớn vừa lù lù bước vào trong Quán ăn Mèo Nương, ngay lập tức đã thu hút sự chú ý của mọi nhân viên lẫn thực khách.
Dưới những ánh nhìn lấm lét của bao người, kỵ sĩ giáp sương tùy tiện chọn một chỗ ngồi, và chỉ tích tắc sau, một thiếu nữ tộc người mèo đã bê bộ dụng cụ ăn uống đến tiếp đón.
"Ch, ch, chào mừng quý khách đến với Quáng ăng Mèw Nương!"
Cô bé phục vụ đáng yêu mà cũng thật đáng thương ấy căng thẳng tới mức líu cả lưỡi. Dù đã cố gắng tỏ ra trấn tĩnh, nhưng lúc đặt đĩa ăn xuống, đôi tay run rẩy đã khiến cô vô tình đánh đổ chiếc đĩa.
Ngay khoảnh khắc chiếc đĩa chực chờ hất tung mọi thứ xuống mặt bàn vì sự lóng ngóng của cô nhân viên, kỵ sĩ giáp sương đã kịp thời ra tay.
Gã không chỉ giữ chặt chiếc đĩa đang chênh vênh, mà còn tiện tay đỡ lấy cô nàng. Động tác linh hoạt, chính xác đến khó tin này quả thực khiến người ta khó mà tin nổi lại xuất phát từ một vị kỵ sĩ đang khoác trên mình bộ giáp trụ nặng nề.
"Cho tôi thịt heo nướng, bánh mì đen và súp rau rừng, tổng cộng làm một phần trị giá một đồng bạc."
Đám đông còn chưa hết ngỡ ngàng, kỵ sĩ giáp sương đã thản nhiên gọi món, gọi xong còn không quên đặt một đồng bạc lên bàn để thanh toán, y hệt như chẳng có chuyện gì vừa xảy ra.
Thái độ dửng dưng của vị kỵ sĩ đã giúp thiếu nữ phục vụ bình tĩnh trở lại, cô gật đầu lia lịa ghi chép tên món ăn, rồi đón lấy đồng bạc và lật đật chạy vào bếp để gọi món.
Lúc này, Quán ăn Mèo Nương lại chìm vào trạng thái yên bình, không, phải nói là còn tĩnh mịch hơn cả lúc kỵ sĩ giáp sương chưa bước vào. Mọi người đều dè dặt dùng bữa, nơm nớp lo sợ làm kinh động đến gã.
Đồng thời, một sự tò mò muộn màng cũng bắt đầu nhen nhóm trong lòng mọi người, ai nấy đều thầm nghĩ: Lát nữa món ăn được dọn lên, kỵ sĩ đại nhân chắc chắn sẽ cởi mũ bảo hiểm ra dùng bữa đúng không? Nếu thế thì mình sẽ có cơ hội ngắm nhìn khuôn mặt thật của ngài ấy rồi!
Đáng tiếc thay, sau khi thức ăn được dọn lên, diễn biến tiếp theo lại dội một gáo nước lạnh vào sự kỳ vọng của mọi người.
Kỵ sĩ giáp sương chẳng thèm đụng đũa miếng nào, cứ thế gói toàn bộ thức ăn mang đi, bỏ lại đằng sau bao con người đến cả cái miệng của gã cũng chưa nhìn thấy, chứ đừng nói gì đến khuôn mặt.
.
.
Mười mấy phút sau, Giang Nhiên đã đạt được mục đích và quay về phòng trọ của mình.
Anh bày những món đồ ăn vừa mua về lên bàn, vừa nhẩn nha ăn tối vừa xâu chuỗi lại những thông tin mình vừa thu thập được từ Quán ăn Mèo Nương lúc nãy.
Trong lần trước tới thị trấn Sunny, Giang Nhiên cũng từng dùng bữa ở quán ăn này vài lần. Nhưng lúc bấy giờ, do chẳng có mưu đồ gì với Quán ăn Mèo Nương nên anh cũng không dùng kỹ năng giám định lên mặt mũi bà chủ hay nhân viên gì cả, đâm ra đến bây giờ anh cũng chẳng còn nhớ rõ dung mạo của mấy người đó nữa.
Còn lần này thì khác, anh đang ôm mộng thu thập tin tức mà đến, nên tuy nhìn bề ngoài có vẻ như anh chỉ gọi vài món rồi mang về, nhưng thực chất anh đã dùng kỹ năng giám định để quét sạch từ trong ra ngoài cái quán ăn này.
.
Trước tiên, Giang Nhiên cơ bản đã xác định được rằng, đa số nhân viên ở đây chỉ là người bình thường.
Bằng kỹ năng giám định, anh thấy rõ bọn họ không hề che giấu thân phận, cũng chẳng phải là những chiến binh có nghề nghiệp chiến đấu gì ráo. Kể cả có nghề nghiệp sản xuất đi chăng nữa, thì cũng nằm trong phạm vi hợp lý.
Giả như có người nào trong số bọn họ nắm được thông tin liên quan đến 『Tộc Thỏ đen』, thì xác suất cao họ chỉ đóng vai trò như những NPC giao nhiệm vụ bình thường, sẽ không phát sinh thêm tình huống nào quá phức tạp.
Thế nhưng, có một người mà anh vẫn chưa thể xác định được, đó chính là bà chủ quán ăn: Rokukou Ruri.
Tối nay cô ấy không có mặt ở quán. Theo lời nhân viên thì dạo gần đây cô toàn cắm rễ ở 『Cửa hàng chính』 bên thị trấn kế bên. Nói cách khác, hóa ra Quán ăn Mèo Nương ở thị trấn Sunny chỉ là một chi nhánh mà thôi.
Anh tiện đà mớm lời hỏi han, thì mới biết Quán ăn Mèo Nương tổng cộng cũng chỉ có đúng hai cái cửa tiệm này, mà dạo này cả hai đều đang gặp khó khăn nhất định trong khâu kinh doanh.
Sự cố khó khăn kinh doanh này thực sự khiến anh phải kinh ngạc, bởi trong ấn tượng của anh, lượng khách ở chi nhánh thị trấn Sunny chí ít cũng khá là tấp nập. Dù không đến mức hốt bạc đầy bao, nhưng cũng phải kiếm chác được chút ít chứ.
Mấy thắc mắc này của anh thì hiển nhiên đám nhân viên chẳng thể nào giải đáp được, thế nên anh cũng không hỏi han thêm nhiều, phòng hờ bị lộ tẩy ý đồ.
Giờ đây, ăn tối xong xuôi, anh liếc nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, cảm thấy thời gian còn sớm sủa chán. Hay là rèn sắt khi còn nóng, làm một chuyến sang thị trấn kế bên để xem xem quý cô 『Rokukou Ruri』 này rốt cuộc là có chuyện gì?
Chẳng mảy may do dự, Giang Nhiên nghĩ là làm, chỉ một chốc sau đã chui tọt vào bóng của một con cú đêm, điểu khiển sinh linh bé nhỏ ấy bay vút khỏi thị trấn Sunny.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn