Chương 704: Chương 9.149: Khó khăn riêng
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~17 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 149: Khó khăn riêng Giang Nhiên suy đi tính lại, chỉ có thể cho rằng 『rắn』 và 『chuột』 trong hai cụm từ đó đại diện cho những hình ảnh tượng trưng khác nhau.
【Có lẽ, rắn và chuột trong 『Linh hồn đấu rắn bắt chuột』 chỉ là nói đến rắn và chuột bình thường chăng? 】 Anh cho rằng nếu đúng như vậy thì mọi chuyện sẽ dễ xử lý hơn nhiều.
Nói đến chuyện thích bắt chuột thì chẳng loài nào qua mặt được mèo. Mở rộng phạm vi ra một chút, thì tộc người mèo cũng là đối tượng có thể tiếp cận.
Nhắc đến tộc người mèo, anh lại nhớ ở thị trấn Sunny này có một nhà hàng mang tên 『Quán ăn Mèo Nương』, và người làm chủ kinh doanh ở đó chính là một thiếu nữ tộc mèo tuổi đôi mươi.
【Mái tóc dài màu hồng bạc... đôi mắt to tròn màu đỏ rực... Hình như cô ấy tên là Rokukou Ruri thì phải? 】 【Loli ngốc: Ồ hô? Lâu như vậy rồi mà anh vẫn còn nhớ tên người ta cơ đấy, Giang Nhiên~ Đúng là có lòng ắt có ngày tương phùng nha~! 】 【Giang Nhiên: Đừng có ăn nói âm dương quái khí ở đây. Hồi trước chẳng phải cô xúi tôi đi tán tỉnh cô ấy sao, cô quên rồi à? 】 【Loli ngốc: Hả? Sao, sao tôi lại không nhớ gì trơn vậy cà... 】 Bị Giang Nhiên chặn họng, Loli ngốc bỗng chốc chột dạ.
Cô nàng cố gắng lục lọi lại trí nhớ, mãi mới sực nhớ ra hình như hồi trước mình có nói câu đại loại thế thật.
Ở thời điểm đó, lần đầu tiên Giang Nhiên đặt chân đến thị trấn Sunny, anh vẫn còn là một con gà mờ chân ướt chân ráo, lấy đâu ra tự tin để đi "cưa đổ" một nữ cường nhân như Rokukou Ruri.
Nhưng giờ thì khác, anh đã sớm không còn là kẻ ngu ngơ như ngày xưa nữa. Loli ngốc cho rằng với thực lực hiện tại của anh, nếu anh thực sự muốn tán tỉnh Rokukou Ruri thì quả là dễ như trở bàn tay.
【Loli ngốc: Ố ồ! Tôi nhớ ra gòi! Thế này chẳng phải vừa khéo sao! Vừa có thể thúc đẩy cái vụ Nữ hoàng Thỏ đen gì đó, lại vừa kiếm được một điểm tỏ tình, đúng là một mũi tên trúng hai đích mà! 】 Loli ngốc bỗng chốc phấn khích ra mặt. Nhưng cũng giống như mọi lần, anh bơ luôn cô nàng, quăng cô sang một bên rồi bật chế độ bỏ mặc, khiến cô nàng lại ngậm bồ hòn làm ngọt.
Trong lòng gã thiếu niên này rốt cuộc đang toan tính thứ gì, Mắt Thần Siêu Duy Prigoke Nissen hoàn toàn không thể nhìn thấu được.
.
.
Về phương án Loli ngốc vừa đề xuất, thực ra không phải anh chưa từng cân nhắc tới.
Thế nhưng, có một vấn đề mà Loli ngốc chưa tính đến, đó là khuôn mặt thật của Giang Nhiên đã nhẵn mặt ở thị trấn này được một khoảng thời gian rồi.
Gạt bỏ chuyện việc Banning quay lại thị trấn Sunny sẽ gây ra những hệ lụy gì sang một bên, chỉ riêng việc Giang Nhiên xuất hiện dưới thân phận Banning thôi cũng đủ để khiến những lợi thế có được nhờ 『Quả cầu tàng hình』 trước đó đổ sông đổ biển. Đám tai mắt của Thiên Quỷ và Địa Quỷ sẽ lập tức khóa chặt mục tiêu là anh một lần nữa.
Còn nếu anh không lộ mặt, chỉ đơn thuần dùng danh nghĩa 『Kỵ sĩ giáp sương · Stan』 để tiếp cận Rokukou Ruri, thì độ khó của nhiệm vụ sẽ tăng vọt.
Dù cho ở thế giới Ngục Tinh - nơi kẻ mạnh làm vua - đi chăng nữa, thì trái tim thiếu nữ cũng đâu phải cứ dựa vào sức mạnh chiến đấu là có thể chinh phục được. Huống hồ, Rokukou Ruri còn mang theo một khả năng cực lớn: Cô chính là manh mối quan trọng liên quan đến 『Nữ hoàng Thỏ đen · Usoki』.
Để có được manh mối này, anh đã phải tốn biết bao công sức đi tìm thỏ bói toán Navineson. Tuy rằng cuối cùng lại đạt được mục đích theo kiểu vô tâm cắm liễu, nhưng tầm quan trọng của manh mối này là điều không thể bàn cãi.
Hiện giờ, anh đã cạn kiệt mọi cách để liên lạc với thỏ bói toán. Vì thế, bằng bất cứ giá nào cũng không thể để manh mối 『Linh hồn đấu rắn bắt chuột』 bị đứt đoạn.
【Không thể mang chuyện của Rokukou Ruri ra mạo hiểm được... Ưm, cứ tìm người khác trước đã... Chuyện của Quán ăn Mèo Nương phải từ từ tính. 】.
.
━━━━━━━━━ 〖Ngày 14 tháng 9 năm 187〗 〖1 giờ 22 phút chiều〗 〖Đếm ngược cái chết từ lời tỏ tình: Còn 10 ngày〗
『Lời nguyền định tội của Tổ Sói: Còn 78 ngày』 ━━━━━━━━━ Bóng câu qua cửa sổ, khi tháng 9 gõ cửa, thế giới Ngục Tinh đã chuyển mình sang thu.
Thế nhưng, dẫu có là mùa thu đi chăng nữa, bầu trời Đế quốc Ngục Uyên vẫn luôn bao trùm bởi một màu xám xịt, khiến người ta không khỏi hoài nghi vùng đất họ đang sống này phải chăng đã bị thần linh giáng xuống lời nguyền.
Tuy nhiên, những ma tộc sinh sống ở đây sẽ không nghĩ như vậy. Họ chỉ một mực tin rằng, chính cái thứ gọi là 『Tân thần』 đáng chết kia đã làm ảnh hưởng đến sức mạnh của 『Thất Cựu Thần』 mà họ đang tôn thờ.
Chỉ cần 『Thất Cựu Thần』 lấy lại được sức mạnh, thì bầu trời của Đế quốc Ngục Uyên chắc chắn sẽ lại bừng sáng - niềm tin ấy bám rễ sâu sắc trong tâm trí của mỗi ma tộc.
Ngay lúc này, dưới bầu trời u ám ấy, trên hành lang của tòa tháp cao vút thuộc Vạn Ma Điện, 『Thiên Quỷ · Albi』 và 『Địa Quỷ · Torri』 - hai thuộc hạ trung thành của Chúa Tể Vĩnh Đông - đang kề vai sát cánh bước đi.
Dạo gần đây, chiến sự ở tiền tuyến giữa Đế quốc Ngục Uyên và Liên minh Nhân loại đang trong tình trạng báo động, thế nên Thiên Quỷ và Địa Quỷ cũng không tránh khỏi việc phải chạy đôn chạy đáo bù đầu.
Ngoài nhiệm vụ giám sát hành tung của Banning như thường lệ, họ còn phải hoàn thành vô số nhiệm vụ mà Chúa Tể Vĩnh Đông giao phó từ xa.
May sao họ vẫn còn có một tổ chức mang tên 『Hội Bóng Rắn』 để sai bảo. Nhờ việc điều động những thuộc hạ đang ẩn nấp trong lòng Liên minh Nhân loại, Thiên Quỷ và Địa Quỷ đã có thể giải quyết êm xuôi được không ít nhiệm vụ hóc búa, làm ít công nhiều.
Thế nhưng, đúng mấy ngày gần đây, hai kẻ này lại gặp phải một rắc rối tày đình: Bọn chúng đã để mất dấu thằng nhãi Banning.
.
Kể từ khi nhận lệnh giám sát Banning, Thiên Quỷ và Địa Quỷ đã bao lần cố gắng giết chết mục tiêu, nhưng mọi nỗ lực đều đổ sông đổ bể.
Dĩ nhiên, những thất bại đó đều là những đòn đau đớn đối với bọn chúng, đặc biệt là ở khoản hao hụt tiền bạc. Nhưng dù sao thì thất bại cũng đã thất bại rồi, sẽ chẳng gây ra hậu quả tồi tệ nào thêm nữa. Bởi vì việc truy sát Banning hoàn toàn là hành động tự phát của bọn chúng, do chúng muốn lập công để được Chúa Tể Vĩnh Đông ưu ái hơn.
Nhưng nhiệm vụ 『Giám sát Banning』 thì lại mang tính chất hoàn toàn khác. Đó là nhiệm vụ dài hạn mà ngài đã giao phó. Nếu trong vài ngày tới mà vẫn bặt vô âm tín tung tích của Banning, thì bọn chúng chỉ còn nước vác theo cây roi đến xin ngài tạ tội mà thôi.
Cứ nghĩ đến việc phải cúi đầu thừa nhận năng lực yếu kém trước mặt Chúa Tể Vĩnh Đông, Thiên Quỷ và Địa Quỷ lại thấy bứt rứt khó chịu vô cùng. Chẳng phải do sợ bị trách phạt, mà bởi vì bọn chúng luôn coi trọng 『sự công nhận của Chúa Tể Vĩnh Đông』 hơn bất cứ thứ gì trên đời.
"Thiên Quỷ, đám chim chóc của ngươi không thể bay lượn chăm chỉ hơn chút nữa được à? Cứ lấy khu vực di tích núi lửa Wakeno làm trung tâm mà tiến hành tìm kiếm trải thảm đi, chắc chắn sẽ mò ra được thằng nhãi Banning đó thôi!"
"Ha hả, ngươi nói nghe thì nhẹ nhàng lắm. Lũ con rối của ta làm gì có mắt nhìn xuyên thấu? Dưới đất toàn rừng rậm với nhà cửa san sát, nếu chỉ bay quan sát từ trên cao xuống thì chẳng đời nào mà mò ra được. Ngươi thay vì đứng đó giục ta làm việc, sao không thả thêm vài con rắn đi lùng sục mọi ngóc ngách xem sao hả?"
Hai gã vừa đi vừa đấu khẩu, chẳng để bản thân yên lặng lấy một khắc. Khung cảnh hòa bình ngoài mặt ngày thường đã sớm tan biến không còn tăm hơi.
Thế nhưng cãi vã thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Đến khi cãi mệt lả rồi, cả Thiên Quỷ và Địa Quỷ cuối cùng cũng chịu im bặt.
Và rồi, sau một hồi lâu chìm trong tĩnh lặng, đôi oan gia ngõ hẹp này lại không hẹn mà cùng nảy ra chung một ý tưởng.
Địa Quỷ: "Thiên Quỷ, ta có một ý kiến không tồi đâu..."
Thiên Quỷ: "Trùng hợp ghê, ta cũng vừa nghĩ ra một cách rất hay."
Địa Quỷ: "Hả? Đừng nói là ngươi cũng định nhờ đám 『Hàm Thiền』 giúp đỡ nhé?"
Thiên Quỷ: "Chậc, cái con rắn thối nhà ngươi, sao lúc nào cũng ăn cắp ý tưởng của ta thế!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn