Chương 675: Chương 9.120: Lời lẽ xảo biện
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 120: Lời lẽ xảo biện Giả sử là một người không quen biết Giang Nhiên, lúc này nhìn thấy cảnh anh vừa cười tà ác vừa xoa xoa quả cầu đá, chắc chắn sẽ nghĩ anh là một nhân vật phản diện.
Giang Nhiên vốn luôn giữ bộ mặt vô cảm, nguyên nhân anh cố tình thể hiện vẻ kiêu ngạo như vậy, mục đích căn bản là muốn đè bẹp khí thế của quả cầu đá chết cũng không chịu nhận thua này, từ đó mới moi móc được những thông tin hữu ích từ miệng nó.
Dù ngoài mặt trông như anh chỉ làm khán giả suốt từ đầu đến cuối, nhưng thực tế, anh đã tiêu hao mất bảy tám phần ma lực. Nếu có thêm tầm hai kẻ địch cùng đẳng cấp với 『Tượng đá chiến đấu tự động ma năng · Tanzan X』 nữa, rất có thể anh sẽ chẳng chịu đựng nổi.
Tuy nhiên, đó đều chỉ là chuyện "nếu như" mà thôi. Lúc này, Giang Nhiên - người đã cầm chắc chiến thắng - việc cần làm là phải giả bộ ra cái vẻ bề trên kiểu "Tao còn chưa thèm dùng sức sao bọn mày đã ngã rạp hết rồi?", qua đó khắc sâu ấn tượng rằng mình là kẻ bất khả chiến bại vào "nội tâm" của quả cầu đá.
"Này, đang hỏi mày đấy quả cầu đá nhỏ, vừa nãy còn lắm mồm cơ mà, sao bây giờ lại im thin thít rồi?", anh tiếp tục gây áp lực, còn quả cầu đá kia thì ngậm miệng không nói một lời, cứ như dáng vẻ thao thao bất tuyệt lúc nãy hoàn toàn là đồ giả vậy.
· · Khối cầu ma năng lơ lửng, hay nói cách khác là quả cầu đá nhỏ, giờ phút này đang tạm thời mất đi khả năng ngôn ngữ vì chấn động quá mức.
Nó lặp đi lặp lại một suy nghĩ: theo kết quả trinh sát do trung tâm cung điện ngầm truyền tới, thiếu niên này chỉ là một nghề nghiệp giả chiến đấu hệ nhân loại bậc năm mà thôi, tại sao hắn lại có thể chỉ dựa vào một phân thân mà đánh bại toàn bộ tượng đá canh gác?
Chẳng lẽ, trong khoảng thời gian bọn họ say giấc, thế giới trên mặt đất đã đạt được bước tiến bộ khổng lồ đến mức dị thường?
Nghề nghiệp giả chiến đấu bậc năm bây giờ đã hoàn toàn khác xa nghề nghiệp giả chiến đấu bậc năm trước kia sao?
——【Không... chuyện này là không thể nào... 】 Quả cầu không có cách nào tin nổi suy đoán này của mình. Việc này hoang đường y hệt như sau khi ngủ vùi hai ba trăm năm tỉnh lại, bỗng phát hiện một cộng một không còn bằng hai nữa vậy.
Vậy nếu giả thuyết này không thành lập, thì câu trả lời chỉ có một...
Quả cầu đá đành phải cho rằng, thiếu niên đang xoa vuốt mình trước mặt đây thực chất là một cường giả giấu nghề, hơn nữa thủ đoạn che giấu thực lực của hắn còn cao siêu đến mức lừa được cả cơ quan ma pháp dò xét của cung điện ngầm này.
"Nhân loại... ngươi rốt cuộc là ai? Ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc trẻ tuổi của ngươi rốt cuộc là một linh hồn như thế nào?"
Rốt cuộc quả cầu đá cũng lên tiếng. Nó biết mình khó mà thoát khỏi kết cục bị phá hủy, thế nhưng trước khi vỡ vụn, nó muốn biết cung điện ngầm này cuối cùng sẽ bị hủy hoại trong tay ai.
Một kẻ có bề ngoài trẻ tuổi mà thực lực lại đạt đến đỉnh cao vô đối như thiếu niên này, khả năng lớn chính là sản phẩm tạo ra từ "phương pháp" điên rồ mất trí của loài người —— quả cầu đá nhận định, thiếu niên này chắc hẳn là "Thần tử chuyển thế" trong truyền thuyết, là món vũ khí giết người đáng sợ của vương quốc loài người.
Chỉ có như vậy, mọi chuyện xảy ra trong cung điện ngầm ngày hôm nay mới có được một lời giải thích hợp lý.
"He he, mày vẫn chẳng nhớ đời chút nào nhỉ, quả cầu đá nhỏ..."
Anh khẽ mỉm cười, gỡ thẳng khối cầu ma năng đang nạm trong tường ra, sau đó ném lên ném xuống trong lòng bàn tay hệt như một món đồ chơi.
"Quả cầu đá nhỏ à, bây giờ mày đâu có vị thế để đặt câu hỏi nữa, người duy nhất được quyền đặt câu hỏi là tao cơ...!"
Vừa nói xong, anh ném mạnh quả cầu đá xuống đất rồi lập tức dùng chân đạp chặt lấy nó, khiến nó thêm một lần nữa rơi vào tình cảnh không thể động đậy.
Tuy nhiên, dẫu vậy thì quả cầu ma năng vẫn không hề thay đổi giọng điệu nói chuyện của nó.
"Ha ha, ngươi nói đúng lắm nhân loại, ta quả thực không có tư cách để coi thường ngươi nữa... Thế nhưng cho dù chúng ta chẳng làm gì được ngươi, cũng không có nghĩa là ta sẽ ngoan ngoãn cung cấp thông tin cho ngươi đâu!"
Nói đến đây, quả cầu ngập ngừng đôi chút. Bởi vì những lời sắp tới mà nó định nói, chính là di ngôn.
"Nhân loại, Ma tộc bọn ta xưa nay luôn lấy kẻ mạnh làm đầu. Kể từ khi thực lực của ngươi vượt trên bọn ta, thì ngươi muốn làm gì cũng là quyền tự do của ngươi. Thế nhưng, lòng trung thành của bọn ta cũng là tuyệt đối. Bọn ta tuyệt đối sẽ không bao giờ làm ra chuyện phản bội lại Bá tước đại nhân, cho nên ngươi đừng hòng tốn công phí sức nữa, muốn ra tay thì ra tay đi!"
Dứt lời, quả cầu ma năng đã sẵn sàng để đón nhận cái chết.
Nó chẳng có gì phải hổ thẹn với lương tâm, bởi vì bọn chúng đã bảo vệ cung điện ngầm cho đến giây phút cuối cùng của "sinh mệnh".
Vậy mà, hành động tiếp theo của chàng thiếu niên lại hoàn toàn không theo lẽ thường, khiến nó phải sững sờ ngơ ngác.
·
"Ha ha ha, ha ha ha ha!"
Anh bật cười ha hả rồi nhấc chân ra, sau đó lại nhặt quả cầu đá lên một lần nữa.
"Tao nói tao muốn phá hủy cái cung điện ngầm này hồi nào vậy?"
Lời vừa dứt, anh đã dùng cả hai tay cầm quả cầu đá đi về phía cánh cửa lớn.
"Khoan, đợi đã! Ngươi... ngươi định làm gì hả?!"
"Có làm gì đâu, tao chỉ thấy quả cầu đá nhỏ là mày chơi khá vui thôi, đem mày về nhà nghiên cứu một chút vậy."
Lần này, thứ mà anh giương lên không phải là thanh 『Bí kiếm ma pháp · Viêm Câu』 nhỏ nhắn nữa, mà là một thanh cự kiếm sừng thú lớn hơn cả một con người.
〔Chú thích: Vì quả cầu ma năng không biết tình hình thực tế, nên đã lầm tưởng 『Kiếm kỵ sĩ Diêm Ma · Lanzel』 là 『Bí kiếm ma pháp · Viêm Câu』〕 Nhìn thấy bộ điệu đó, quả cầu ma năng lập tức nhận ra rằng tên này đang định dùng sức ép phá tan cánh cửa.
Nếu như chàng trai này thật sự không có ý định phá hủy cung điện ngầm, thế thì nó có nghĩa vụ phải bảo vệ sự nguyên vẹn của toàn bộ cung điện!
"Khoan đã! Đừng dùng bạo lực! Nhân loại, ngươi... ý của ngươi là, ngươi không định phá hủy cung điện ngầm của Bá tước đại nhân sao?", quả cầu ma năng căng thẳng xác nhận lại.
"Đúng vậy, tự dưng đi phá hỏng thì được cái gì?"
"Chẳng phải loài người các ngươi căm ghét đồ vật của Ma tộc nhất hay sao?"
"Những người khác thì có thể đúng như mày nói đấy, nhưng tao thì hơi khác biệt một chút, nếu không tao đã chẳng dùng ma kiếm của Ma tộc rồi, đúng không?"
Anh trả lời rất dứt khoát. Quả cầu ma năng nghe xong, cảm thấy cũng có vài phần hợp lý.
Hơn nữa, thành thật mà nói thì cảm giác mà thiếu niên loài người này mang lại cho nó, quả thực cũng chẳng giống chút nào với những con người mà nó từng tiếp xúc trước đây.
——【Lẽ nào... sau mấy trăm năm chìm trong giấc ngủ, thế giới Ngục Tinh đã không còn là thế giới Ngục Tinh mà bọn ta từng biết nữa sao...? 】 Quả cầu ma năng đã bắt đầu dao động. Lúc này nó cho rằng, dẫu nó không mở cửa, tên nhóc này cũng sẽ phá cửa mà ra, chi bằng tự mình mở cửa cho hắn còn hơn.
"Được rồi, ta hiểu rồi, ngươi đừng làm bậy, ta mở cửa cho ngươi là được chứ gì."
Nó liền gửi tín hiệu đến ý thức chủ đạo của cung điện ngầm. Ngay sau đó, cánh cửa đá bí mật vốn luôn đóng chặt đã tự động chầm chậm trượt sang hai bên.
Vấn đề còn lại, chính là chuyện thiếu niên loài người này muốn mang nó ra ngoài.
Cách hiểu của quả cầu đá đối với chuyện này là: hắn ta muốn thông qua việc phân tích mình để ăn cắp công nghệ của Bá tước đại nhân. Nếu để hắn đạt được mục đích thì quả là tồi tệ.
Khốn nỗi, nó chẳng có cách nào để ngăn cản hành động của tên con người này. Một quả cầu đá nhỏ bé không hề có năng lực chiến đấu như nó, thậm chí đến cả chức năng tự nổ cũng chẳng có.
Mà tồi tệ hơn nữa là, một khi rời khỏi cung điện ngầm, quả cầu ma năng sẽ bị ngừng mọi chức năng do nguồn năng lượng bị cắt đứt. Đến lúc đó, nó sẽ thật sự biến thành món đồ mặc cho hắn chọc ngoáy!
——【Không... không được... ta phải nghĩ cách ngăn hắn lại! 】 Trơ mắt nhìn hắn cầm mình đi về phía cánh cửa lớn, trong lúc cấp bách, quả cầu ma năng đành phải bịa ra một lời nói dối vụng về.
"Nhân... nhân loại! Ngươi... ngươi chắc chắn muốn mang ta ra ngoài chứ? Nếu đưa ta rời khỏi cung điện, sẽ... sẽ có hậu quả kinh khủng lắm đấy!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn