Chương 702: Chương 9.147: Khách quý gõ cửa
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~17 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 147: Khách quý gõ cửa
"Chậc! Cái gã này sao cứ âm hồn bất tán thế nhỉ?!"
Chi nhánh trưởng Oleg bực dọc càu nhàu một tiếng đầy chán ghét, đoạn khịt mũi khinh thường nhìn đám thợ săn tiền thưởng đang nháo nhác ùa ra ngoài.
——【Chẳng qua chỉ là một tên kỵ sĩ lang bạt thôi mà, rốt cuộc có gì đáng để mọi người phải đổ xô đi xem như vậy? 】 Oleg thực sự càng lúc càng thấy ngứa mắt với cái gã khoe khoang người chưa tới mà tiếng tăm đã vang xa này.
Tuy ghét thì ghét, nhưng cuối cùng ông vẫn lóc cóc bám đuôi đám đông đi ra cổng thị trấn.
Ông muốn tận mắt chứng kiến xem cái kẻ danh tiếng lẫy lừng không biết từ đâu chui ra này rốt cuộc có mấy cân mấy lạng.
.
Đi theo dòng người, Oleg chẳng mấy chốc đã tới cánh cổng ở phía tây bắc thị trấn Sunny. Nơi này không chỉ là con đường độc đạo dẫn tới hoang nguyên Tang Bắc, mà còn chất chứa vô vàn những hồi ức của riêng ông.
Lát sau, với vóc dáng cao to của mình, Oleg đã có thể nhìn xuyên qua đám đông và thấy được một kỵ sĩ mặc áo giáp với thân hình đồ sộ không kém. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy gã, sự chán ghét ban nãy trong lòng ông bay biến mất tăm.
.
Hóa ra, 『Kỵ sĩ giáp sương』 trong lời đồn đại của mọi người không phải là loại hữu danh vô thực, mà là kẻ có bản lĩnh thật sự.
.
Thứ khiến thái độ của Oleg xoay chuyển trong tích tắc không phải là vẻ ngoài của kỵ sĩ giáp sương, mà là khí trường khó lòng phớt lờ toát ra từ trên người gã.
Giây phút gã xuất hiện ở cổng thị trấn, trong một chốc, Oleg còn tưởng rằng có ma vật hung ác nào đó đang lao tới tấn công.
——【Trời đất quỷ thần ơi... Rốt cuộc phải trải qua bao nhiêu trận chiến thì mới sở hữu được cái khí trường cỡ này...? 】 Bị dọa cho khiếp vía trước khí thế hung hãn kia không chỉ có Oleg mà còn cả đám đông xung quanh. Mọi người đều tự giác dạt sang một bên, nhường lại một con đường thênh thang cho kỵ sĩ giáp sương. Giữa bao nhiêu con người ở đó, lại chẳng có lấy một ai dám bước lên bắt chuyện.
Rồi trong sự im lặng tĩnh mịch đến độ dị thường, dưới ánh mắt dõi theo của tất thảy mọi người, kỵ sĩ giáp sương coi chốn không người mà bước thẳng vào thị trấn Sunny, cứ như thể gã đã quá quen với việc bị mọi người vây xem như thế này.
.
Đợi gã đi xa rồi, nhiều người mới sực nhớ ra mình còn có thể hít thở, liền hớp lấy hớp để những ngụm không khí đầy nặng nhọc. Phản ứng của Oleg tuy không khoa trương đến mức ấy, nhưng trên trán ông cũng đã rịn ra một lớp mồ hôi lạnh mỏng tanh.
Giờ thì ông đã hiểu tại sao cái tên này lại có thể người chưa tới mà tin đồn đã vang xa. Với một sự tồn tại không thể ngó lơ đến nhường này, bất luận đi tới đâu thì chắc chắn cũng sẽ dấy lên những lời bàn tán.
Câu hỏi duy nhất còn đọng lại trong đầu Oleg lúc này là: Vị 『Kỵ sĩ giáp sương · Stan』 đây rốt cuộc là nhân vật lớn xuất thân từ phương nào?
.
.
Trở lại chi nhánh công hội nhiệm vụ, Oleg ngạc nhiên phát hiện ra hội quán nhà mình hôm nay đông nghịt người.
Điều kỳ lạ hơn cả là phần lớn bọn họ chỉ đứng vòng trong vòng ngoài ở bên ngoài công hội chứ không hề bước vào, ai nấy đều kiễng chân ngóng cổ ngó vào trong.
——【Ơ, chẳng lẽ là... 】 Oleg vạch đám đông bước vào đại sảnh nhìn thử, y như rằng, gã kỵ sĩ giáp sương kia đã mò tới đây rồi!
"Chi, chi, chi nhánh trưởng! Vị, vị kỵ sĩ đại nhân này nói muốn tìm ngài!"
Cậu nhân viên lễ tân vừa thấy Oleg tới, lập tức ôm chầm lấy ông như vớ được cọng rơm cứu mạng.
Oleg ngượng ngập đẩy thằng nhóc ra, đoạn hít một hơi thật sâu, đi về phía vị kỵ sĩ giáp sương nọ.
"Khụ khụ, tôi là chi nhánh trưởng ở đây, Oleg. Tìm tôi có việc gì?"
Phải gom hết toàn bộ can đảm trong người, Oleg mới khiến câu chào hỏi này nghe không bị run lẩy bẩy.
Bằng bất cứ giá nào, ông cũng không muốn mất mặt trước đám cấp dưới và người dân thị trấn Sunny.
"Tôi là Stan, muốn nhận vài nhiệm vụ ủy thác. Chuyện cụ thể thì chúng ta lên lầu nói chuyện nhé?"
Giọng nói của kỵ sĩ giáp sương trầm thấp vang vọng, khiến Oleg cảm thấy cả cơ thể mình như đang rung lên theo từng nhịp.
Có điều, nội dung câu nói của gã lại khá là ôn hòa, việc này ít nhiều cũng giúp ông bớt căng thẳng phần nào.
Bên cạnh đó, ông cũng rất ngạc nhiên trước sự già dặn lõi đời của đối phương: Vừa mở miệng đã biết văn phòng của ông nằm trên lầu rồi.
"Không thành vấn đề, đi theo tôi."
Oleg cố ổn định tâm lý, đi lên cầu thang trước, cứ tưởng làm vậy thì áp lực sẽ nhẹ bớt đi.
Thế nhưng, gã kỵ sĩ theo sát đằng sau lập tức cho ông biết rằng ông đã quá ngây thơ.
Gã khoác trên mình bộ áo giáp nặng nề, mỗi bước đi trên cầu thang đều tạo ra sự rung lắc không thể coi thường, thậm chí có lúc còn khiến Oleg ngỡ như cái cầu thang này sắp sập tới nơi.
May mắn thay, tòa nhà công hội nhiệm vụ xập xệ này cuối cùng vẫn gánh vác được áp lực, giúp Oleg có thể tiếp đãi riêng vị khách tại văn phòng của mình.
Thoát khỏi áp lực từ những ánh mắt dòm ngó xung quanh, gánh nặng trong lòng ông nhẹ đi hẳn. Sau giây phút này, dù ông có vứt sạch cái bộ mặt già nua này đi thì cũng chẳng sao nữa.
"Stan... các hạ, trước tiên thay mặt thị trấn Sunny, tôi hoan nghênh cậu đến đây. Sau đó... ở đây không còn ai khác, cậu có việc gì thì, thì cứ nói thẳng."
Oleg hoàn toàn không thể đoán thấu suy nghĩ của đối phương, nhưng ông đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đón nhận mọi thứ.
"Ông không cần phải căng thẳng thế đâu, chi nhánh trưởng. Tôi chỉ muốn hỏi xem bên các ông có loại 『Ủy thác đặc biệt』 nào có độ khó cực cao mà chưa dán lên bảng thông báo không?"
Kết quả là, câu hỏi của kỵ sĩ giáp sương hoàn toàn khác với những gì ông tiên liệu. Gã này thật sự là đến để nhận ủy thác.
"À, ủy thác đặc biệt đúng không... Gần đây thị trấn khá là yên bình, không nhận được ủy thác loại đó..."
Oleg sững người vài giây rồi vội vàng đáp lại. Thế nhưng, hiện tại ông đã không còn căng thẳng như lúc ban đầu nữa.
Cái gọi là ủy thác đặc biệt dùng để chỉ những nhiệm vụ có độ nguy hiểm cao hơn hẳn mức bình thường. Công hội nhiệm vụ để tránh trường hợp có thợ săn tiền thưởng nào đó tự cao tự đại rước họa vào thân, thường sẽ không công bố những nhiệm vụ gian nan này lên bảng cáo thị.
Vụ ủy thác ở mỏ quặng phía nam mà gia tộc Scarlet từng đưa đến công hội thành Viêm Ký vốn dĩ cũng được liệt vào hàng ngũ này, nhưng vì e dè sức ép từ nhà Scarlet nên mới đành dán lên cho công chúng biết.
Còn nếu cứ theo đúng quy định bài bản của công hội thì, ủy thác đặc biệt phải do đích thân từng chi nhánh trưởng xác nhận, sau đó lấy danh nghĩa công hội trực tiếp liên hệ với người hoặc đội nhóm phù hợp, rồi gặp mặt nhờ vả họ đi hoàn thành ủy thác.
Vị kỵ sĩ giáp sương trước mắt đây rõ ràng là kiểu người có đủ thực lực để cáng đáng những nhiệm vụ đặc biệt ấy. Có được cường giả chủ động tìm đến cửa xin nhận việc nguy hiểm thế này, Oleg thực ra phải cười thầm trong bụng mới phải.
"Thế này đi, dạo này tôi sẽ trọ ở cái quán đối diện công hội các ông. Nếu có xuất hiện 『Ủy thác đặc biệt』, ông cứ để lại một bức thư ở quầy tiếp tân, tôi sẽ đến tìm ông."
Kỵ sĩ giáp sương chỉ tay về phía quán trọ bên kia cửa sổ. Oleg vội vàng gật đầu ghi nhớ.
Ông vẫn ấn tượng sâu sắc việc cửa sổ nhà trọ đó từng bị dán lên cơ man nào là hình mấy con cáo nhỏ màu vàng chói lọi mà chẳng hiểu vì lý do gì.
Sau khi dặn dò xong chuyện công việc, kỵ sĩ giáp sương quay người nhìn ra cửa, có vẻ như chuẩn bị rời đi.
Nhưng trước lúc rời bước, gã chợt ngoái đầu lại, hỏi Oleg thêm một chuyện nữa: "Đúng rồi, thưa chi nhánh trưởng. Gần đây thị trấn Sunny có xuất hiện họa rắn... hay ma vật loài rắn nào không?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn