Chương 678: Chương 9.123: Nâng cấp đổi mới
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 123: Nâng cấp đổi mới Màn kịch nhỏ ngoài ý muốn do "Đá cửa cảm ứng Wakeno" mang lại, cùng với việc Giang Nhiên quay về thành Viêm Ký, tạm thời đã khép lại.
Anh cẩn thận cất giữ viên đá cửa cảm ứng quý giá kia, bởi vì lần tới nếu muốn đến thăm cung điện ngầm thì còn phải trông cậy vào thứ này mới mở được cửa.
Sau khi trở lại thành, anh tiến thẳng tới hai cửa hàng trang bị kia, không nói lời nào đã lôi "Thợ rèn vũ khí Liệt Diễm" cùng "Thợ rèn phòng cụ Hàn Băng" đi theo mình.
Sở dĩ anh làm vậy, một là vì buổi sáng ở di tích núi lửa đã lãng phí quá nhiều thời gian, hai là vì phương án chế tạo vũ khí lẫn giáp phục đều dùng chung một bộ nguyên liệu. Kéo hai người họ đến để cùng thảo luận thì sẽ có hiệu suất cao hơn.
Có điều, mối quan hệ giữa Liệt Diễm và Hàn Băng cũng hệt như danh xưng của bọn họ, như nước với lửa, không thể dung hòa. Hai ông này hễ gom lại một chỗ là lập tức xỉa xói nhau, cuối cùng biến thành một trận cãi vã.
May mắn là trước khi hai người lao vào choảng nhau, Giang Nhiên đã thành công dùng những ma hạch và nguyên liệu trân quý kia để ép hai bên đạt được một thỏa thuận hưu chiến tạm thời.
Đối với hai bậc thầy này, so với ân oán giữa hai người, họ càng không muốn những vật liệu quý giá kia lọt vào tay đám thợ rèn ngoài thành Viêm Ký. Đây sẽ là một sự sỉ nhục to lớn đối với ngành chế tạo trang bị ở thành phố bọn họ.
Thế là dưới sự điều hòa hòa giải của Giang Nhiên, một cuộc thảo luận sôi nổi về việc bảo dưỡng nâng cấp trang bị cũ cũng như thiết kế chế tạo trang bị mới, đã bắt đầu từ đó.
· · Nếu chỉ xét về ngày tháng, ngày hôm nay đối với dân cư thành Viêm Ký chỉ là một ngày bình dị.
Tuy nhiên, vô số cư dân trong thành đều thấy kỳ lạ, bởi "Liệt Diễm" và "Hàn Băng" - hai cửa hàng tiếng tăm lẫy lừng nhất - lại tình cờ không hẹn mà gặp, cùng đóng cửa tạm nghỉ dưỡng.
Mọi người rối rít suy đoán xem liệu có phải rốt cuộc hai bậc thầy chế tạo này tính đem toàn bộ nợ cũ nợ mới ra giải quyết dứt điểm hay không? Biết đâu đấy, chờ đến tối nay, sẽ có tin tức lan truyền về chuyện hai ông đã đơn phương độc mã hẹn nhau huyết chiến tại một xó xỉnh nào đó.
Nào ngờ, sự thật lại hoàn toàn trái ngược với những phỏng đoán ấy. Hai vị đại sư chẳng những không hề đấu đá, mà còn đang ngồi cạnh nhau cực kỳ hòa nhã để cùng bàn chuyện đại sự.
Mà người tác thành cho việc này, lại là một thiếu niên vắng bóng vô danh.
Lúc này đây, trong một căn phòng hẻo lánh và yên tĩnh thuộc thành Viêm Ký, chàng trai Giang Nhiên kia đang nhờ hai vị đại sư nghiên cứu "bản vẽ thiết kế" mà anh mang ra từ cung điện ngầm. Anh hy vọng có thể nghe được vài phân tích kiến giải hữu ích từ miệng người trong nghề.
Đáng tiếc là sau một hồi nghiêm túc ngâm cứu, cả hai vẫn bày tỏ rằng họ xem không hiểu. Cho dù anh đã phiên dịch toàn bộ ngôn ngữ Ma tộc trên bản thiết kế ra rồi, nhưng hai người họ vẫn chẳng thể lĩnh ngộ được.
"Không được rồi chàng trai trẻ à, bên trong tấm bản vẽ này của cậu có quá nhiều 'thuật ngữ' chưa nghe qua bao giờ, hoàn toàn không giống thứ thuộc về thế giới Ngục Tinh của chúng ta... Ta nói này, rốt cuộc cậu kiếm được thứ này ở đâu ra vậy?", sư phụ Hàn Băng nhíu chặt lông mày hỏi.
"Tình cờ nhặt được ở một khu di tích. Không sao, đã không giải mã được thì bỏ qua đi, hôm nay bàn bạc về phương án thiết kế trang bị mới là chủ đề chính!"
Giang Nhiên lảng tránh một cách nhẹ nhàng tự nhiên. Chỉ bằng một câu, anh đã kéo sự chú ý của hai thợ rèn sang chủ đề ngay sau đó.
Dĩ nhiên "công nghệ ma đạo" ở cung điện ngầm rất quan trọng, nhưng nói cho cùng thì đó là chuyện lâu dài. Trong khi "nâng cấp trang bị cũ" và "thiết kế chế tạo trang bị mới", đây mới thực sự là công việc cấp bách trước mắt đối với anh.
· Nhằm tiện cho việc trao đổi, Giang Nhiên bày hết mọi vật liệu có thể sử dụng lần này ra mặt bàn.
Chỉ cần nhìn lướt qua, mớ đồ này chính là toàn bộ quá trình phiêu lưu mạo hiểm của anh từ trước tới giờ.
Vì anh đi theo phong cách sói đơn độc, tài nguyên của anh chỉ chuộng tinh xảo mà không cần số lượng nhiều, vậy nên đa phần đều là ma hạch của ma thú.
Trong số toàn bộ ma hạch, có tổng cộng ba viên ma hạch bậc ba.
Chúng lần lượt rơi ra từ 『Chuột chúa Lưỡi đao Độc thối rữa · Gary』, 『Rết cuồng ăn cát』 và 『Chiến binh Goblin không sợ hãi』; Bốn viên ma hạch bậc bốn đến từ 『Sói khổng lồ Băng sương · Frozen』, 『Đại pháp sư Bóng tối Khung xương』, 『Tượng đá khổng lồ Kim cương Nham』 cùng 『Tượng đá khổng lồ Dung nham』; Một viên ma hạch bậc năm được moi ra từ 『Nữ hoàng Yêu tinh Đom đóm · Leilte』; Một viên ma hạch bậc sáu có nguồn gốc từ 『Vua Quạ đen Ba mắt · Vô Danh』; Ngoài những ma hạch giá trị này, trên bàn còn bày ra đôi tròng mắt của 『Sói khổng lồ Băng sương · Frozen』, cộng với ba con tà nhãn của 『Vua Quạ đen Ba mắt · Vô Danh』.
Tất cả những thứ kể trên, chính là toàn bộ vật liệu gia công mà hai vị đại sư có thể sử dụng.
Kế đến, Giang Nhiên cũng lần lượt bày trang bị của bản thân ra. Anh hy vọng hai vị đại sư có thể dùng những trang bị này làm nguyên vật liệu để chế tác, để những người bạn đồng hành này tiếp tục tỏa sáng rực rỡ bên mình.
Trên một chiếc bàn dài khác, những món đồ mà anh đưa ra gồm có:
『Kiếm kỵ sĩ Diêm Ma · Lanzel』;
『Cung rồng Linh sam』;
『Dao găm bộ xương · Vận rủi đuổi mệnh』;
『Cự kiếm sừng thú · Komono』;
『Vòng tay khuếch đại ma lực』;
『Dây chuyền lớn ngọc đen』;
『Nhẫn ngọc đen · Vị khách trong bóng tối』; Và 『Giày rồng bóng tối · Quỷ ảnh』; Có thể nói, ngoại trừ hai món vũ khí cấp thần là không mang ra, Giang Nhiên đã trưng bày toàn bộ trang bị của mình ra rồi.
Trong lần bàn bạc trước đó, anh đã không đưa những vũ khí trang bị này cho hai thợ rèn xem. Thế nên giờ phút này, khi thấy anh sở hữu nhiều món đồ chất lượng đến vậy, bọn họ không hẹn mà cùng há hốc mồm trố mắt ngạc nhiên.
Hai người họ hiểu ý không nói ra lời, cùng nhận định thiếu niên này tuyệt đối không phải người bình thường, nếu không giàu có thì cũng là bậc quyền quý, chí ít cũng phải cỡ thân thích hoàng tộc.
Chứ bằng không, một thằng nhóc trẻ tuổi như vậy sao lại có được nhiều tài nguyên và trang bị thần binh trân quý thế này?
Tuy nhiên, hai thợ rèn lão làng dày dặn kinh nghiệm này đều là những người hiểu rõ quy củ nghề nghiệp. Về thân phận bối cảnh của khách hàng, trừ phi khách hàng tự nguyện tiết lộ, nếu không bọn họ tuyệt đối không được gạn hỏi lấy nửa chữ, càng không thể tung hê mấy thứ mẫn cảm mà họ nghe thấy nhìn thấy ra ngoài.
Chính nhờ vào việc kín miệng như bưng, hai người họ mới có thể trở thành những nhân vật hàng đầu trong lĩnh vực chế tác "vũ khí" và "giáp phục" ở thành Viêm Ký.
Dùng thuật đọc tâm để nghe ngóng hoạt động suy nghĩ trong đầu của hai thợ rèn, Giang Nhiên tỏ vẻ rất hài lòng, cảm thấy chuyến dò xét lần trước của mình quả thực đã nhắm trúng người.
Bởi vậy, anh không còn giữ kín mà thẳng thắn nói hết những ý tưởng thiết kế vũ khí của mình ra, để xem hai thợ rèn này sẽ ưu hóa thiết kế như thế nào.
· Hạt nhân cốt lõi trong suy nghĩ lần này của Giang Nhiên là "hệ thống". Anh muốn rèn đúc tất cả những món trang bị "rời rạc" hiện giờ thành một hệ thống trang bị có thể tương trợ lẫn nhau.
Sở dĩ anh có ý nghĩ này, là vì trong khoảng thời gian chiến đấu gần đây, anh luôn có cảm giác các trang bị của bản thân, nhất là vũ khí, không thể phối hợp nhịp nhàng.
Từng món đồ mang sức mạnh áp đảo nếu lấy riêng ra, thế nhưng đặt cạnh nhau lại khó lòng tạo ra hiệu quả một cộng một lớn hơn hai, cao lắm thì cũng chỉ bằng hai là cùng.
Xét tới việc sắp tới sẽ lấy "Phân thân bóng đen" làm cốt lõi trong chiến đấu, anh tinh nhạy nhận ra "ưu hóa có hệ thống lại trang bị một đợt" sẽ đem đến lợi ích vô tận cho bản thân.
Sau khi đưa ra ý tưởng lớn, việc còn lại chỉ là tiểu tiết và hành động thực tế.
Giang Nhiên nào ngờ cuối cùng bản thân lại cắm đầu thảo luận với hai người thợ đến tận lúc trời tối muộn, thậm chí đến bữa tối cũng quên cả ăn.
Nhưng mà, điều đó chẳng đáng quan tâm nữa, bởi vì sau khi kế hoạch được chốt hạ, anh đã cảm thấy mọi sự mệt mỏi đều là xứng đáng.
Hình hài sơ khai về "quân đoàn phân thân bóng đen" của anh, chuẩn bị được hạ sinh cùng với bộ trang bị mới sắp sửa ra lò này...!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn