Chương 647: Chương 9.92: Tin tốt của gia tộc Scarlet
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 92: Tin tốt của gia tộc Scarlet Đặt chân tới tiệm vũ khí 『Liệt Diễm』, kịch bản lặp lại y hệt như bên tiệm phòng cụ 『Hàn Băng』.
Sư phụ Liệt Diễm cũng bị đống ma hạch và nguyên liệu Giang Nhiên mang tới dọa cho khiếp vía. Có điều, khác với sư phụ Hàn Băng, thứ ông mê mẩn lại là ma hạch của Tượng Đá Khổng Lồ Dung Nham. Ông bảo mình có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực phả ra từ viên ma hạch này.
"Chàng trai, ta nói cho cậu biết, ngọn lửa mới là chân lý của vạn vật, hệ hỏa mới là bến đỗ cuối cùng của mọi loại vũ khí, và phép thuật vĩ đại nhất trần đời chính là bạo viêm ma pháp!"
Tuy Giang Nhiên càng nghe càng lùng bùng lỗ tai không hiểu vị sư phụ này đang nói cái gì, nhưng anh nhận ra ông lão thực lòng đam mê vũ khí, trình độ rèn đúc chắc chắn cũng là hàng đỉnh cao. Thế nên, sau khi chốt xong các chi tiết với sư phụ Liệt Diễm, anh nhờ ông lão chuẩn bị sẵn bản thiết kế rồi ôm nguyên liệu và ma hạch rời đi.
Sở dĩ Giang Nhiên xách đồ theo là vì trước khi chính thức bắt tay vào chế tạo, anh vẫn cần phải vác ma hạch của Tượng Đá Khổng Lồ Dung Nham, Tượng Đá Khổng Lồ Kim Cương Nham và Nữ Vương Tinh Linh Huỳnh Thạch Lert đến diện kiến các sếp lớn của gia tộc Scarlet. Một gã bình dân không ô dù không gia thế như anh, nếu không có bằng chứng thép to bằng quả núi để chứng minh thực lực thì dù mỏi miệng nói đến trẹo cả quai hàm cũng chẳng ma nào tin.
· · Tranh thủ lúc chưa tới giờ cơm trưa, Giang Nhiên rẽ qua khu phố thương mại vơ vét một đống lớn nguyên liệu chế dược. Vài ngày nán lại thành Viêm Ký sắp tới, rảnh rỗi lúc nào anh có thể luyện thuốc lúc đó, tiện thể cày cấp luôn cho nghề nghiệp chế tạo 『Dược sĩ』.
Cơm nước no nê xong xuôi, Giang Nhiên lại tiếp tục lên đường, một lần nữa lẻn vào dinh thự của gia tộc Scarlet. Khác với hai lần trước, chuyến này anh mang theo hai mục đích hoàn toàn mới: Thứ nhất, xác nhận xem hiệu ứng trạng thái bất thường trên người Viviana đã biến mất chưa; thứ hai, điều tra nguyên nhân khiến cô trúng trạng thái đó. Giả dụ Viviana bị người bên cạnh hạ độc ám hại, thì đây chính là cơ hội vàng để anh lần mò ra gốc rễ của kẻ giật dây trong bóng tối.
Sau một hồi âm thầm quan sát, anh thu thập được hai thông tin. Thông tin thứ nhất là trạng thái bất thường của Viviana đã được giải trừ, hiệu quả của thuốc thanh tẩy quả nhiên chưa bao giờ làm anh thất vọng. Thông tin thứ hai là xung quanh Viviana chẳng có kẻ nào có ý đồ hãm hại cô cả, nói cách khác, cô trúng trạng thái bất thường không phải do bị người ta hạ độc.
【Xem ra hẳn là có cơ duyên nào đó khác... Tóm lại trạng thái bất thường được giải trừ là tốt rồi, tiếp theo có thể đường hoàng tới bái phỏng gia tộc Scarlet. 】 Giang Nhiên ngoái nhìn bóng lưng ướt đẫm mồ hôi của Viviana trên võ đài lần cuối. Trong lòng anh thầm cảm thán: một thiếu nữ vừa có tài năng lại vừa chịu khó nỗ lực đến nhường này, thảo nào tuổi đời còn trẻ mà trình độ lại cao siêu đến vậy. Rời khỏi dinh thự gia tộc Scarlet, anh sải bước tiến thẳng tới chi nhánh Công hội Nhiệm vụ thành Viêm Ký.
· Lúc này, vì trạng thái bất thường trên người Viviana đã được giải trừ, Giang Nhiên cũng chẳng cần phải giấu giếm hành tung nữa. Anh đường hoàng sải bước vào đại sảnh Công hội, ngang nhiên giật lấy tờ ủy thác mà cho đến hiện tại vẫn chưa một tổ đội nào dám tiếp nhận.
"Cái gì? Ủy thác của gia tộc Scarlet có người nhận rồi á?"
"Kẻ nào dám xé tờ ủy thác đó vậy?"
"Thằng nhóc tóc đen đó hả? Thằng chả là ai?"
"Chưa thấy mặt bao giờ. Không chừng là hậu cần của một tổ đội lớn nào đó chăng?"
"Trên người nó còn chẳng có lấy cái huy hiệu tổ đội, người của tổ đội lớn thế quái nào được! Tao thấy á, chắc là một thằng ranh con muốn chơi trội thôi, hahaha!"
"..."
Đại sảnh Công hội vốn đang yên bình bỗng chốc sôi sục. Vô số ánh mắt sắc như dao cau lườm nguýt, thiêu đốt đổ dồn vào Giang Nhiên. Anh chẳng mảy may bận tâm, với cái thân phận thấp bé của anh mà làm ra chuyện chói lóa thế này, bị người đời mỉa mai châm chọc âu cũng là lẽ tất nhiên. Tiếp đó, đáng lẽ theo quy trình, Giang Nhiên phải cầm tờ ủy thác ra quầy để làm thủ tục nhận nhiệm vụ.
Tuy nhiên anh không làm vậy, thái độ của người đời anh đã chẳng buồn để tâm, dăm ba cái thành tích hão của Thợ săn tiền thưởng anh lại càng không thèm khát. Thứ anh cần làm bây giờ chỉ có một: cầm tờ ủy thác này làm viên gạch gõ cửa, đường hoàng tiến vào bái phỏng gia tộc Scarlet.
· · Chiều tà buông bóng, trên đỉnh núi phía sau dinh thự gia tộc Scarlet, Trưởng lão Ngục Hồng Rodrigo và Trưởng lão Minh Hắc Augusto đang cùng nhau ngắm ráng chiều, nhâm nhi tách trà.
"Augusto, quãng đời còn lại của chúng ta cũng giống như ánh tà dương này, sắp đi đến hồi kết rồi.", Trưởng lão Ngục Hồng ngậm ngùi cảm thán.
Trưởng lão Minh Hắc nghe vậy, khẽ mỉm cười đưa ra một góc nhìn khác.
"Nếu có thể giống như ánh tà dương kia, đến những giây phút cuối đời vẫn tỏa sáng rực rỡ đến thế, vậy thì cũng chẳng còn gì để luyến tiếc."
Cùng một khung cảnh tà dương, nhưng hai tâm trạng khác biệt lại tạo ra những cảm nhận trái ngược. Giữa lúc gia tộc Scarlet đang ở thế bất lợi, Trưởng lão Ngục Hồng lúc nào cũng cảm thấy áp lực nặng tựa thái sơn đè lên vai, trong khi Trưởng lão Minh Hắc luôn tâm niệm rằng: mọi người vẫn còn sống, chỉ cần con người chưa chết thì hy vọng vẫn còn.
"Rodrigo, đừng lúc nào cũng nghĩ bản thân phải tự mình giải quyết mọi chuyện, gia tộc Scarlet đâu phải chỉ cấu thành từ một mình ông đâu." Trưởng lão Minh Hắc đứng dậy vỗ vỗ vai người đồng cấp, đoạn nói tiếp: "Lần này chúng ta bị thương tuy là chuyện xấu, nhưng mượn cơ hội này cũng cho ta thấy gia tộc Scarlet không chỉ có hai người chúng ta... Tôi nói này Rodrigo, đằng nào chúng ta cũng là mấy bộ xương khô vùi một chân xuống lỗ rồi, hay là thử 'sai bảo' người khác làm việc xem sao?"
Trưởng lão Ngục Hồng sa sầm mặt mũi hừ lạnh một tiếng, lầm bầm rằng nếu có người đáng để sai bảo thì ông đâu có đến nỗi lúc nào cũng phải trưng cái bộ mặt sầu thảm này ra.
· Ẩn ý trong câu nói của Trưởng lão Ngục Hồng thực chất đang ám chỉ đến chuyện ở Công hội Nhiệm vụ. Dạo trước, nếu không nhờ Trưởng lão Minh Hắc dùng đủ mọi cách khuyên can, còn lâu ông mới gật đầu đồng ý vác mặt ra Công hội đăng ủy thác. Giờ thì hay rồi, ủy thác đăng lên mà chẳng có ma nào dám nhận, hại gia tộc Scarlet cứ như một trò hề treo lủng lẳng trên bảng thông báo, khiến ông cực kỳ tức giận.
Trưởng lão Minh Hắc cũng đành bó tay, chỉ giải thích rằng chuyện ở mỏ quặng phía Nam quả thật quá khó nhằn, kể cả với Công hội Nhiệm vụ - tổ chức có chi nhánh ở khắp các quốc gia trong Liên minh Nhân loại - thì việc điều động nhân sự cũng cần phải có thời gian.
"Rodrigo à, ráng kiên nhẫn đợi thêm chút đi, mới có mấy ngày..."
"Hai vị Trưởng lão đại nhân, thứ lỗi cho tôi làm phiền cuộc trò chuyện. Đội hộ vệ vừa truyền tin tới, có một chàng trai trẻ đến xin bái phỏng."
Giữa lúc Trưởng lão Minh Hắc đang an ủi Trưởng lão Ngục Hồng, Tổng quản gia của gia tộc Scarlet sải bước vội vã tiến tới sau lưng họ. Trưởng lão Ngục Hồng nghe xong lời báo cáo liền nhíu chặt mày, chất vấn Tổng quản gia tại sao mấy kẻ đến bái phỏng không tự mình ra mặt tiếp đón mà lại phải cất công chạy tới thông báo cho hai người.
Tổng quản gia không kiêu ngạo không tự ti, điềm đạm đáp: "Trưởng lão Ngục Hồng đại nhân dạy rất phải. Nhưng vì chàng thiếu niên đó mang theo bản ủy thác mà chúng ta vừa phát hành tới, nên tôi thiết nghĩ báo cáo trước với hai ngài sẽ thỏa đáng hơn."
Vừa nghe đến hai chữ 『Ủy thác』, Trưởng lão Ngục Hồng lúc nãy còn đang trưng vẻ mặt ghét bỏ liền bật dậy!
"Ngươi nói cái gì? Có kẻ nhận ủy thác của gia tộc Scarlet chúng ta sao?", Trưởng lão Ngục Hồng khó tin xác nhận lại.
"Vâng thưa Trưởng lão Ngục Hồng đại nhân, thiên chân vạn xác."
"Người đang ở đâu, lập tức dẫn ta tới đó!"
"Tuân lệnh."
Dưới sự thúc giục của Trưởng lão Ngục Hồng, Tổng quản gia lập tức xoay người dẫn đường. Về phần Trưởng lão Minh Hắc, ông quay lại, thong thả cúi chào ánh tà dương, cảm tạ ánh hoàng hôn đã mang đến vận may cho gia tộc Scarlet. Nhìn khung cảnh tàn dương rực rỡ như lửa, Trưởng lão Minh Hắc định ngồi xuống chiêm ngưỡng thêm chút nữa. Kết quả là chưa kịp đặt mông xuống, ông đã bị Trưởng lão Ngục Hồng quay lại gọi giật giọng.
"Augusto, ông còn đứng trơ ra đó làm cái gì? Mau đi theo tôi xem thử!"
"Được~ được~ được~ Haiz, đúng là không cho cái thân già này nghỉ ngơi lấy một phút mà~"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn