Chương 648: Chương 9.93: Khách viếng thăm trẻ tuổi
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~17 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 93: Khách viếng thăm trẻ tuổi Trên đường đến phòng khách, Trưởng lão Ngục Hồng Rodrigo đã gạn hỏi Tổng quản gia cặn kẽ mọi thông tin về vị khách kia. Bản thân Tổng quản gia cũng chưa tận mắt nhìn thấy người nên đành đem toàn bộ tình báo mà đội hộ vệ và đám quản gia cấp dưới truyền lại báo cáo cho Trưởng lão Ngục Hồng.
"Mới chỉ tầm mười bảy mười tám tuổi... Không thuộc bất cứ thế lực nào... Còn định một thân một mình đi hoàn thành cái ủy thác ở mỏ quặng phía Nam?"
Nếu không phải vì Tổng quản gia phát âm quá rõ ràng rành mạch, Trưởng lão Ngục Hồng nhất định sẽ cho rằng mình bị lãng tai. Chuyện hoang đường nhường này, quả thực là coi gia tộc Scarlet thành trò đùa! Ban đầu, Trưởng lão Ngục Hồng còn ôm tâm lý muốn đi chiêm ngưỡng xem 『kẻ nào chấp nhận ủy thác rốt cuộc là thần thánh phương nào』, thì giờ đây, ý nghĩ đó lập tức bị thay thế bằng sự phẫn nộ: 『phải dạy cho cái thằng đến kiếm chuyện này một bài học nhớ đời』.
Trái ngược với vẻ kích động của Trưởng lão Ngục Hồng, Trưởng lão Minh Hắc lại không phản ứng thái quá. Ngay từ đầu ông đã không ôm hy vọng lớn nên hiện tại cũng chẳng thất vọng nhiều. Theo quan điểm của ông, chuyện này ít nhất cũng phải đợi đến khi tận mắt thấy, tận miệng hỏi, tận tai nghe rồi hẵng đưa ra phán quyết. Rốt cuộc thì... một kẻ dám mang chuyện này ra làm trò đùa với gia tộc Scarlet, nếu không phải một kẻ điên thì chắc chắn cũng phải là người có lá gan to tày trời vạn người có một.
· Chẳng mấy chốc, hai vị Trưởng lão cùng Tổng quản gia đã bước vào phòng khách. Vừa bước qua cửa, họ đập mắt vào một thiếu niên ăn mặc rách rưới đang đứng sừng sững ở đó. Chỉ xét riêng cái bề ngoài thế này thôi, thật sự chẳng thể nào nhét hai chữ 『thực lực』 lên người cậu ta được. Thế nhưng, khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt thiếu niên, cả hai vị Trưởng lão đồng loạt sững sờ...
Thằng nhóc này, mẹ kiếp chẳng phải là cái gã hồi ở 『Mê cung Ổ Lục Quỷ』 sao?!
Ba người sáu mắt nhìn nhau chằm chằm. Hai ông lão thì mặt mày ngơ ngác, còn thiếu niên lại điềm nhiên pha chút ý cười. Tổng quản gia và đám hạ nhân đứng chầu rìa không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hoàn toàn mù tịt trước khung cảnh kỳ quái đang diễn ra trong phòng khách.
Tuy nhiên, chỉ vài giây sau, Trưởng lão Ngục Hồng đã bừng tỉnh. Ông đưa mắt ra hiệu cho Tổng quản gia. Hiểu ý, Tổng quản gia lập tức lùa hết những người không liên quan ra ngoài, cẩn thận đóng chặt cửa phòng khách lại, chỉ để hai vị Trưởng lão và thiếu niên ở lại bên trong. Từ giây phút này, bất luận bên trong xảy ra cuộc đối thoại hay biến cố gì, nếu không được sự cho phép của hai vị Trưởng lão, tất thảy những kẻ khác đều không có tư cách được biết.
· Trong chớp mắt, phòng khách chỉ còn lại hai vị Trưởng lão và thiếu niên mang tên Banning. Đúng vậy, chẳng cần thiếu niên mở lời giới thiệu, hai ông lão Trắng Đen đã tỏ tường danh tính cậu ta là gì. Bởi vì, Viviana đã sớm kể lại cho họ nghe.
Lần đầu tiên ba người chạm mặt là khoảng hai tháng trước, ngay bên trong 『Mê cung Ổ Lục Quỷ』. Lúc bấy giờ, do sự phá bĩnh của 『Cuồng Huyết Xà Orosk』, kế hoạch công phá mê cung của gia tộc Scarlet sụp đổ hoàn toàn. Chẳng những không đạt được mục tiêu dự kiến, họ còn suýt chút nữa toàn quân bị diệt. Cuối cùng, hai ông lão đành ngậm ngùi từ bỏ mục tiêu, lùi một bước cầu toàn, dốc sức bảo vệ Viviana và chính mình rút lui khỏi mê cung. Nhưng dẫu đã nhượng bộ đến thế, mọi chuyện vẫn cứ hiểm nguy trùng trùng.
Không ngoa khi nói rằng, nếu không có Banning ra tay tương trợ, Viviana tuyệt đối không thể sống sót rời khỏi 『Ổ Lục Quỷ』 suôn sẻ như vậy; nếu không có Banning kéo thù hận của Vua Goblin dồn sang Cuồng Huyết Xà Orosk, có lẽ cái giá mà hai vị Trưởng lão phải trả còn đắt hơn thế nhiều. Do đó, tận sâu trong đáy lòng, hai ông lão Trắng Đen luôn khắc ghi rằng họ nợ Banning một ân tình.
Về sau, tuy biết được tên tuổi và thân phận của Banning thông qua Viviana, nhưng kinh nghiệm dày dặn nói cho hai vị Trưởng lão biết không đời nào Banning chỉ là một gã dân đen xuất thân từ làng Ella. Thế nên, họ đã giấu Viviana, âm thầm phái người đi điều tra lai lịch của cậu ta.
Đáng tiếc, thám tử mò mẫm suốt một tháng trời cũng chẳng bới móc được thông tin gì hữu ích. Vì chuyện này liên quan mật thiết đến hạnh phúc nửa đời sau của Viviana, hai vị Trưởng lão đã định vung tiền tấn thuê tổ chức tình báo huyền thoại 『Chiếu Dạ Lưu Tước』 điều tra lại từ đầu. Ngặt nỗi từ dạo ấy, gia tộc Scarlet liên tục ngập đầu trong vô vàn rắc rối lớn nhỏ, bận bịu đến mức chẳng rút chân ra được.
Cộng thêm việc Banning bặt vô âm tín, hình ảnh của cậu ta cũng phai nhạt dần trong tâm trí hai ông lão, cuối cùng mọi thứ đành trôi vào dĩ vãng.
Chính vì lẽ đó, sự xuất hiện bất thình lình của Banning tại đây mới khiến hai ông lão sửng sốt đến vậy.
· 【Quả đúng là mòn giày tìm chẳng thấy, đến khi vô tình lại gặp ngay trước mắt. 】 Trưởng lão Minh Hắc Augusto suýt thì không giấu nổi nụ cười. Tuy nhiên, để tạo chút sức ép răn đe cho người trẻ, ông cố kìm nén cảm xúc, luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị săm soi cậu thiếu niên tên Banning này.
Bên kia, Trưởng lão Ngục Hồng Rodrigo lại bận tâm đến một khía cạnh khác. Ông đã hiểu vì sao lại có một tên nhóc một thân một mình dám vác mặt đến nhận ủy thác rồi. Nếu là Banning, cậu ta quả thực có chút bản lĩnh. Nhưng, kể cả là Banning, Trưởng lão Ngục Hồng vẫn không tin cậu ta có đủ sức tự mình dẹp yên mớ hỗn độn ở mỏ quặng phía Nam.
Trong ký ức của Trưởng lão Ngục Hồng, Banning quả thực đã làm được vô số chuyện không tưởng trong 『Mê cung Ổ Lục Quỷ』. Thế nhưng, tình huống ở mỏ quặng phía Nam lại hoàn toàn khác biệt. Thứ gia tộc Scarlet cần là một 『Chiến binh』 có khả năng đi càn quét ma thú, chứ không phải một kẻ thạo 『Hành động bí mật』 chỉ biết lủi vào bầy ma thú để cứu người. Nếu Trưởng lão Ngục Hồng nhớ không lầm, sở trường của Banning là sử dụng kỹ năng 『Dịch chuyển tức thời』 để đào tẩu, và dùng 『Bóng phân thân』 để đánh lạc hướng kẻ thù.
Hai kỹ năng này đem đi cứu người thì tốt, chứ mang ra đối đầu trực diện với ma thú á? Thôi bỏ đi. Xét về thực lực cốt lõi, hồi đó Trưởng lão Ngục Hồng đánh giá Banning chỉ loanh quanh ở ngưỡng giữa bậc ba và bậc bốn. Với cái trình độ ấy mà đòi đi thảo phạt ít nhất hai con ma thú bậc bốn thì quả là hoang tưởng.
·
"Banning phải không, cậu ngồi đi."
Sau vài giây đắn đo, Trưởng lão Ngục Hồng tự mình ngồi xuống rồi mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí im ắng trong phòng khách.
Thiếu niên "dường như vì bị gọi thẳng tên nên khẽ sững lại một nhịp". Chờ cho đến khi lấy lại tinh thần, cậu mới gật đầu đáp: "Vâng, cháu đúng là Banning...", sau đó lịch sự cúi chào hai vị Trưởng lão rồi tiện thể chọn một chiếc ghế sofa gần đó ngồi xuống.
Trưởng lão Ngục Hồng rất hài lòng với phản ứng của thiếu niên, bởi nó cho ông cảm giác mình đã đi trước một nước cờ, áp đảo được đối phương. Có điều, sở dĩ ông làm vậy hoàn toàn là vì tự đáy lòng ông đã bước đầu công nhận cậu thiếu niên này. Dù không tin Banning đủ sức giải quyết vấn đề ở mỏ quặng phía Nam, nhưng sự gan dạ của cậu ta lại khiến Trưởng lão Ngục Hồng đánh giá rất cao.
【Đạt được tố chất này ở cái tuổi này... Xem ra cậu ta cũng trải qua không ít sóng gió rồi. 】 Sống cuộc đời đầy chông gai từ thủa lọt lòng, Trưởng lão Ngục Hồng thật sự vô cùng tò mò muốn biết cái tên Banning này rốt cuộc xuất thân từ đâu, chống lưng thế nào, quá khứ ra sao. Chỉ tiếc là vì thể diện của gia tộc Scarlet, ông đành phải tiếp tục gồng mình tỏ vẻ uy nghiêm để thị uy ép sân.
"Nói đi Banning, cậu ôm cái ủy thác mỏ quặng phía Nam tới gia tộc Scarlet chúng tôi là muốn làm gì?", Trưởng lão Ngục Hồng dần tăng thêm trọng âm và cường độ giọng nói, bắt đầu gây sức ép lên vai thiếu niên. Dù là đối xử với 『Ân nhân』, gia tộc Scarlet cũng không bao giờ để lộ sự nhượng bộ ngay khi vừa mở lời 『đàm phán』.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn