Chương 224: Chương 221: Bước Đi Trên Đấu Trường Châu Á (3)
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 247 chương · ~14 phút đọc · Tạo 16/08/2026
Vol 5. 1: Giải Đấu Châu Á 【Lời mở đầu】 Giữa chừng POV sẽ thay đổi.
"" ← blanc
『』 ← endm và các thành viên còn lại Mình sẽ cố định định dạng này nhé. Mọi người theo dõi vui vẻ~!
"Nice~ Cứ giữ vững phong độ này thôi nhỉ."
『Chuẩn luôn nè~! Cứ đà này là qua được thôi. 』
『Không được chủ quan đâu đấy, cố gắng lên nào. 』 Hiện tại đang là Bán kết thể thức Squad của Giải Vô địch Châu Á.
Cả ván 1 lẫn ván 2 đều thuận buồm xuôi gió, và trên bảng xếp hạng hiện tại chúng tôi đang giữ vị trí Top 1.
5 ngày đã trôi qua kể từ giải Duo, wart và lucus cũng đã xuất sắc ghi tên mình vào trận Chung kết.
Mọi thứ đến giờ vẫn êm đẹp, phải cố gắng giữ vững phong độ để tiếp tục cưỡi trên con sóng này.
Và một trong những bước đệm chính là trận Bán kết đang diễn ra này.
"Rồi, giờ tính sao đây lucus. Ván tiếp theo nhảy ở đâu?"
『Để xem nào... Ừm. Nãy giờ thấy địch toàn nhảy về phía Đông, tụi mình qua mạn Tây hoạt động chắc ổn đấy? 』
『Vậy thì chỗ này nha! Triển thôi nào~! 』 wart vừa ping vào một thị trấn nằm ở phía Tây.
Đó là một địa điểm quen thuộc mà chúng tôi đã từng nhảy xuống vô số lần, lối di chuyển thế nào thì ai nấy đều đã nằm lòng.
『Đông hơn mình tưởng đấy. 』 Chỉ có điều, số lượng kẻ địch lại nhiều hơn hẳn so với dự tính.
Thế này thì chắc phải có từ 3 party trở lên cùng đổ bộ xuống đây rồi.
『Mọi người đáp xuống chỗ mình được không? 』
『Xin lỗi nha, chắc không kịp rồi! Tui đáp chung với lucus đây! 』
"Vậy tôi qua chỗ endm."
Dù gọi là một thị trấn nhưng diện tích ở đây cũng khá rộng lớn.
Thành ra đội hình của chúng tôi bị chia cắt làm hai cụm.
Tuy đây đúng là tình huống ngoài dự tính, nhưng liệu có xoay sở ổn thỏa được không đây?
Vừa nghĩ bụng như thế thì một biến cố còn bất ngờ hơn nữa lại xảy ra.
『A! Xin lỗi mọi người nha!!! 』
『Thứ lỗi. Bên này có nguyên 4 người. 』 wart và lucus đã bị hạ gục ngay tại chỗ.
Vừa đầu trận mà đã mất đi hai người, chuyện này thực sự nằm ngoài mọi tính toán của tôi.
"Thế này tính sao đây. Rút khỏi thị trấn không?"
『Mình cũng muốn rút, nhưng hướng đằng kia có địch nên có vẻ hơi căng đấy. 』
"Hừm... đúng là vậy thật."
Trong lúc tôi còn đang lúng túng chưa biết tính sao, lucus đã kịp thời đưa ra chỉ dẫn.
『Hướng bên này địch khá ít đấy, qua thử xem sao nhưng nhớ cẩn thận đấy nhé. 』
『Rõ rồi. blanc, tụi mình đi thôi. 』
"Ờ."
Chỗ đó giống một con đường tắt hơn là khu vực gần lối vào thị trấn.
Gần đó có một tòa nhà, tôi cứ thót tim sợ bên trong có địch phục kích, nhưng may thay là không có ai.
Chỉ đạo của lucus đúng là đỉnh thật.
"Mà trước mắt, cứ tìm chỗ nào hai đứa mình hoạt động an toàn đã."
『Vâng, chuẩn luôn! 』 Tạm thời hai đứa chúng tôi đã thoát được ra khỏi thị trấn.
Chạy đến một địa danh chắc chắn không có bóng địch, lòng tôi mới bình tĩnh lại đôi chút.
"Không biết sao nữa, giờ phải làm gì tiếp đây ta."
『Hừm... tầm này tôi cũng khó lòng đưa ra quyết định chuẩn xác. Có lẽ tốt nhất là vừa cầu mong không bị địch áp sát, vừa cố gắng kéo dài để kiếm thứ hạng thôi. 』
"Để tôi ráng thử xem."
Đến nước này rồi mà lại rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc sao.
Không biết thế nào đây, nếu gục ngã ở đây thì liệu có cơ may nào vuột mất tấm vé Chung kết không nhỉ?
Càng nghĩ đến điều đó, cảm giác căng thẳng trong tôi lại càng dâng cao.
Nếu lỡ không lọt vào được Chung kết thì sao... Nghĩ đến viễn cảnh đó, bàn tay đang cầm chuột của tôi bỗng run lên nhè nhẹ.
『Chiến thôi nào. Hai đứa mình! 』 Tiếng nói của endm khiến tôi bừng tỉnh.
Phải rồi, bên cạnh tôi vẫn còn có cô ấy cơ mà.
Tôi đâu có đơn độc một mình, chỉ cần có hai người, chẳng phải ván đấu này vẫn còn cơ hội xoay chuyển cục diện sao?
Trong nguy có cơ, chắc chắn ai đó từng nói câu này rồi.
"Ừ, phải rồi, cùng cố gắng nào."
Tôi siết chặt lại con chuột trong tay.
〈Góc nhìn của endm〉
"Tính sao đây ta~ Cơ mà trước mắt cứ đi về hướng này đã."
『Vâng. 』 Việc hai người đồng đội bị hạ gục càng làm tăng thêm tinh thần trách nhiệm trong lòng tôi.
Nếu cũng ngã xuống ở đây thì sao... Tôi vừa thoáng nghĩ thế, nhưng bên cạnh vẫn còn có blanc kề vai sát cánh.
Cảm giác an tâm này, có lẽ chính vì đang ở ván thứ 3 nên tôi mới cảm nhận sâu sắc đến nhường này.
"Hừm~ Từ góc này kiếm mạng chắc ổn đấy. Cậu xử được không?"
『Cứ giao cho mình. 』 Hôm nay hiếm hoi lắm tôi mới chọn bộ trang bị gồm Sniper và AR.
Ban đầu tôi có cầm Shotgun, nhưng khi mất đi hai người thì giao tranh tầm gần vốn dĩ đã nắm chắc phần bất lợi.
Vậy thì, tăng cường hỏa lực tầm xa và tầm trung chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Bản thân đã thầm nghĩ như thế đấy.
『Trước mắt là 1 mạng rồi. Tụi mình ép lên không? 』
"Không, quả này rút thôi. Phe mình vẫn đang bất lợi quân số."
Để không trở thành gánh nặng ngáng chân đồng đội, tôi đã cố gắng bắn hạ một mạng bằng khẩu Sniper.
Nếu mà làm tạ thì khéo sẽ bị blanc ghét bỏ mất.
Có lẽ trong sâu thẳm tôi cũng mang nỗi sợ hãi như thế.
"A, góc đằng kia bắn được không?"
『A, được ạ! 』 Tôi nhanh chóng đổi sang khẩu AR.
Tôi vốn khá tự tin vào trình độ ngắm bắn của mình.
Hôm nay tuy mượn chuột ở nhà blanc nên thỉnh thoảng có chút chưa vừa tay, nhưng tôi nghĩ mình vẫn đang tiến rất gần đến phong độ tốt nhất.
"Nice! Tiến lên phía trước một chút nào."
『Rõ. 』 Đỉnh thật đấy.
Đó là cảm nghĩ thẳng thắn từ tận đáy lòng tôi.
Chỉ đạo của blanc mang một thế mạnh hoàn toàn khác biệt so với lucus.
Dĩ nhiên lucus cũng rất giỏi, nhưng ở blanc lại toát lên một lối di chuyển thiên về sự chắc chắn tối đa, ấy thế mà vẫn bỏ túi từng điểm hạ gục đều đặn.
Đó chính là phong cách điều phối của cậu ấy.
Và ở ván thứ 3 này, lối chơi ấy lại hoàn toàn ăn khớp một cách hoàn hảo với tình cảnh thiếu hụt quân số của hai đứa.
Ngay từ đầu trận chỉ còn lại hai người, thế mà chúng tôi vẫn kiếm trọn số mạng dư dả cùng một thứ hạng rất cao.
『A, mình xin lỗi! 』
"Không đâu, pha này do tôi phán đoán sai lầm. Xin lỗi nhé. Cơ mà Top 3 thế này là quá ngon rồi nhỉ?"
『Niceeee!!! Đỉnh ghê! 』
『Đúng là cả hai có khác, làm tốt lắm! 』 Top 3.
Mất đi hai người ngay từ đầu trận mà vẫn leo lên được thứ hạng này.
Quả nhiên là blanc.
Người từng xưng bá quả thực ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.
Tôi muốn cùng con người này bước ra thế giới.
Dù hiện tại bản thân vẫn còn đang ngáng chân cậu ấy, nhưng một ngày nào đó tôi muốn được đứng ngang hàng với tư cách một người đồng đội bình đẳng.
Khát khao ấy trong tôi ngày một mãnh liệt hơn.
Phải hạ quyết tâm thôi.
Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin kiểm tra xem bố mẹ đã về nhà hay chưa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn