Chương 191: Chương 188: Khi Về Đến Nhà......
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~12 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 4. 1: Hoạt Động Livestream Tôi liên tục nhận được quà từ nhiều người khác nhau, từ Gen 3 cho đến Gen 4.
Dù chỉ là những món đồ nhỏ nhặt như móc khóa hay bánh kẹo, nhưng việc được nhận quà từ cả những người chưa từng tương tác bao giờ khiến tôi vô cùng hạnh phúc.
Trong số đó, Hyou đã tặng tôi một khẩu súng dùng để chơi Airsoft.
"Không, cái đó đắt tiền lắm đấy!" Tôi đã nghĩ vậy, nhưng theo lời Hyou thì chỉ cần tôi đi chơi chung với ổng là cái giá đó quá rẻ rồi.
Cứ thế, ôm một đống đồ về nhà. Tất nhiên lúc về, tôi được xe đưa đón thẳng từ nhà Mana.
Nghe bảo mấy món bự chà bá đến mức không thể tự mang về nổi sẽ được người ta vận chuyển đến sau.
"Haa, mệt thật đấy."
"Hôm nay vất vả rồi~" Mana, người đang ngồi chung xe với tôi, lên tiếng.
Quanh đi quẩn lại thì buổi stream cũng kéo dài đến tận 5h chiều.
Dù tự nhận thức được là mình đang được mọi người yêu quý~ nhưng tôi vẫn thầm nghĩ "Thế này có phải là được yêu quý quá mức quy định rồi không!?".
Việc được nhận quà từ cả những người chưa từng tương tác, quả thực không còn niềm hạnh phúc nào tuyệt vời hơn thế này nữa.
"Lâu lắm rồi mới off-collab nhỉ."
"Cũng tàm tạm. Mà này Nesui, đã quyết định mục tiêu tiếp theo là gì chưa?"
"Hừm~ Chắc là chưa."
Tôi cũng chẳng quá đặt nặng vấn đề số lượng người đăng ký...
"À, tương tác với toàn bộ Tứ Thiên Vương thì sao?"
Đó chỉ là cái cớ tôi vừa nảy ra trong đầu thôi.
"Ồ~ Hay đấy. Nhưng chẳng phải cái đó sẽ hoàn thành nhanh lắm sao?"
"Thế á? Chắc người ta chẳng thèm để mắt đến một VTuber như tôi đâu."
"Không có chuyện đó đâu!"
Mana nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Nesui đang ở ngay đỉnh cao của sự bùng nổ đấy. Ba người kia chắc chắn cũng sẽ muốn hùa theo thôi."
"Nhưng mà làm gì mới được?"
"A, ừm. Nhắc mới nhớ, Nesui đã quen với việc stream tán gẫu chưa?"
"Cũng hên xui."
Dù chưa hẳn là quen, nhưng cũng đã tích lũy được kha khá số lần làm rồi.
Tôi đã có thể dẫn dắt câu chuyện và tích cực tương tác với người xem hơn.
Chỉ là, vốn dĩ tôi không phải kiểu người thích nói quá nhiều trước đám đông, nên đề tài nói chuyện thường cạn kiệt rất nhanh.
"Nesui cũng sắp tròn 1 năm rồi nhỉ?"
"Chưa đâu, à, nhưng tính ra cũng đúng ha."
Hình như tôi bắt đầu stream vào khoảng mùa hè thì phải.
Bây giờ đang là mùa mưa, chỉ còn 2 tháng nữa là tròn 1 năm.
Thời gian trôi qua nhanh thật đấy.
"Nesui sẽ còn cưỡi sóng dài dài đấy. Nếu không có chuyện gì xảy ra."
Mà, chắc sẽ chẳng có chuyện gì đâu... khoan đã.
Đúng rồi, tôi sắp phải tham gia giải đấu nữa.
Dù có đinh ninh là "Chắc không bị lộ đâu~", nhưng vì hoàn toàn không thể tạo được bằng chứng ngoại phạm nên khả năng bị nghi ngờ là rất lớn.
Hơn nữa, một ngày nào đó tôi cũng muốn chia sẻ đàng hoàng về chuyện này.
Thôi thì tới lúc đó tính sau vậy.
"Quanh đây phải không? Nhà của Nesui ấy."
Thoáng cái đã về tới con đường quen thuộc.
Từ đây tôi có thể tự đi bộ về nên tôi bước xuống xe.
Sau khi nói lời "Cảm ơn rất nhiều" với tài xế, tôi xách hành lý lên.
"Để chị tiễn đến tận trước cửa nhà."
Nói rồi Mana cũng xuống xe.
Tài xế chỉ gật đầu trong im lặng, nhưng thế này có thực sự ổn không vậy?
"Chà~ Hôm nay thực sự mệt thật đấy. Nhưng vẫn muốn collab tiếp cơ."
"Lần tới định làm gì..."
"Tụi mình chơi tựa game nào mới đi!"
"Ế."
Thấy chị ấy muốn collab bằng mọi giá khiến tôi không khỏi bối rối. Akurisu sẽ khóc cho xem.
"Sắp tới kỷ niệm thành lập HESKAL rồi~ sẽ bận rộn lắm đây."
"Đúng ha~ Mana có định làm gì không?"
"Có chứ~ Bí mật nhé. Nesui thì sao?"
"À ừ."
Vốn dĩ dự định ban đầu chỉ là nhảy thôi.
Nhưng sau đó lại được thêm thắt vào.
Mà, cứ để dành mong đợi đến ngày biểu diễn chính thức vậy.
"Đến nơi rồi."
Một khu chung cư bình thường như bao nơi khác.
Có hệ thống khóa tự động đàng hoàng nên rất an toàn và yên tâm.
"Hê~..."
Chị ấy đang cười tủm tỉm như thể phát hiện ra điều gì đó thú vị lắm.
Cứ hùa theo như này thì lại rước thêm phiền phức mất.
"Vậy, vất vả rồi!"
"Uii~! À, đúng rồi."
Hửm?
Tôi bất giác khựng lại.
"Nhớ đối xử nhẹ nhàng với Purimu đấy nhé~ bye."
"Ế, à, khoan đã."
Tôi ngoảnh lại phía sau nhưng chị ấy đã không còn ở đó nữa.
Quả nhiên là bị lộ rồi à...
Vậy là người thứ 2 trong HESKAL phát hiện ra chuyện này.
Đúng rồi ha.
Ngoài hiên nhà đã có sẵn hai đôi giày.
Nhắc mới nhớ, tôi quên béng mất chuyện này.
"Tôi về rồi đây~"
『Mừng ông về nhà~! 』
『Mừng cậu về nhà! Tớ đang nấu cơm đây~』 Hai giọng nói vọng ra đáp lời.
Không, vốn dĩ việc đi về nhà mà có người ở sẵn trong đó đã là một chuyện kỳ quặc rồi.
Vừa bước vào phòng khách, đập vào mắt tôi là một cô gái đang nằm dài ườn trên ghế sofa.
Và một cô gái khác đang cặm cụi nấu nướng trong bếp.
Nếu chỉ nhìn qua khung cảnh này thì tuyệt vời thật đấy.
Chỉ là nếu ĐƠN THUẦN nhìn bằng mắt thôi nhé.
『Làm phiền cậu nhaa! Vất vả rồi! 』 Cô gái đang nằm ườn trên ghế sofa kia, chính là Haruhi. Một game thủ chính hiệu, và cũng là một trong những người tôi hay tương tác nhất.
『Nesui ôm nhiều đồ quá vậy! 』 Purimu chằm chằm nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống đống đồ.
Vừa thầm nghĩ kiểu gì nhỏ cũng cuỗm mất thôi, tôi vừa định mang đống hành lý vào phòng thì,
『A, từ từ đã』 Purimu cản tôi lại.
Ủa, tôi có làm gì sai hả?
『Bắt được rồi! 』 Chẳng biết từ lúc nào, Haruhi đã luồn sang bên cạnh và rút đi một hộp quà của tôi.
"A, khoan-" Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhìn xuống món đồ trong tay cậu ấy.
Đó chính là cái máy làm Takoyaki do hai kẻ ất ơ nào đó đã tặng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn