Chương 212: Chương 209: Gieo Rắc Hỗn Loạn
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 247 chương · ~12 phút đọc · Tạo 02/08/2026
Vol 5: Phía Trước Nơi Chúng Ta Khởi Hành...
『Không có địch. 』 lucus khẽ lầm bầm như vậy.
Quả thật đối với giai đoạn đầu game thì số lượng kẻ địch quá ít.
Bình thường sẽ có khoảng 3 party nhảy dù xuống đây, nhưng lần này chỉ có 1.
Lẽ ra phải có rất đông mới đúng, thật kỳ lạ.
Dĩ nhiên party đó đã bị 4 người chúng tôi nhanh chóng dọn dẹp.
Tuy nhiên, dù có nghe thấy tiếng súng này, kẻ địch vẫn không mò tới.
Quả thực là có gì đó rất sai sai.
Cả 4 người chúng tôi vừa ôm nỗi hoài nghi vừa đi loot đồ trong khu phố.
『Thực sự là không có địch luôn...... 』
『Đúng vậy ha~ Tại sao nhỉ. 』
「Đúng là hiếm thấy thật. Tính sao đây? Đi tìm bọn chúng chứ? 」 Tôi vừa đề xuất như vậy, lucus liền đáp lại.
『Không, có đi cũng vô ích thôi. 』 Có vẻ cậu ấy đã suy nghĩ ra điều gì đó.
Và tìm ra được nguyên nhân tại sao lại thành ra thế này.
『Trong trận đấu này, chúng ta đang bị né tránh. Có thể chắc chắn là vậy. 』
『Ra là vậy!? 』
『Công nhận, nói vậy thì chuyện không có địch cũng hợp lý ha. 』
「Ra là vậy à. 」 Bị né tránh.
Tôi cũng nghĩ chắc chắn là vậy rồi.
Nếu đụng độ 4 người chúng tôi, từ góc nhìn của kẻ địch thì khó mà thoát khỏi kiếp nạn.
Gần như chắc chắn là trận đấu của bọn chúng sẽ kết thúc ngay tại đó.
Vậy thì né chúng tôi ra và cày thứ hạng.
Đó chính là đối sách tốt nhất dành cho bọn chúng.
Nếu tôi ở phe bên kia, chắc cũng sẽ làm vậy thôi.
「Căng nhỉ. 」
『Đúng vậy, cũng chẳng tận dụng được wart nữa. 』
『Xin lỗi nha~』
『Đâu phải lỗi của wart đâu. Không sao đâu mà. 』 Đặc tính của wart bắt nguồn từ tiếng bước chân của kẻ địch.
Từ tiếng bước chân tính toán khoảng cách, rồi xác định vị trí.
Ngoài ra còn có thể xác định khoảng cách từ tiếng súng.
Cô nàng sở hữu năng lực quái vật đến mức đó.
Tuy nhiên, một khi hoàn toàn không nghe thấy âm thanh nào, thì cũng đành bó tay.
『Vụ này tính sao đây... Đến mình cũng chẳng làm được gì. 』
『Không có địch thì cũng không kiếm được điểm hạ gục, khoai thật đấy. 』
「Quả này thì biết làm sao đây. 」 Nói thẳng ra thì chẳng làm được gì cả.
Trách thì trách bọn tôi đã không lường trước được tình huống này.
Quả thực cái suy nghĩ này đã hoàn toàn bị lọt khỏi đầu tôi.
『Mà, cách thì cũng có một cách. Nhưng rủi ro khá cao đấy nhé? Được chứ? 』
『Ừm! Rủi ro thì vốn dĩ lúc nào chả có. 』
『Mình cũng không biết sẽ có gì xảy ra nhưng cứ triển thôi. 』
「Tôi dĩ nhiên là tán thành rồi. Vậy, phương án đó là gì? 」
『Tách thành 2 Duo. Là cái này. 』 Hả, hà.
Ế?
『lucus, nói rõ hơn xem nào. 』
『Ừ, kẻ địch hiển nhiên sẽ không lại gần chúng ta.
Nhưng, nếu chúng ta chia nhỏ ra thì sao? Dù không muốn thì bọn chúng cũng sẽ phải lại gần thôi đúng không? 』
「Mà, cũng đúng. Nhưng đổi lại, sẽ luôn phải chiến đấu trong tình thế bất lợi 2vs4 sao. 」 Rủi ro vô cùng lớn.
Nhưng, nếu cứ thế này không kiếm được Kill point mà thứ hạng cũng lẹt đẹt thì có khi còn toang hơn.
「Nếu di chuyển với ưu tiên là kéo dài thứ hạng, thì có vẻ khả thi đấy. 」
『Đúng vậy ha. Cặp thì cứ chia theo tổ đội Duo nhé? 』
『Ngon, quyết định vậy đi! Cố lên nào~!! 』 Thế là, tạm thời lucus & wart, và endm & tôi.
Bọn tôi quyết định chia thành 2 cặp này.
Dù có xảy ra sai sót thì vẫn còn 1 trận nữa, tệ nhất thì cũng xoay xở được nên chắc không sao đâu.
Vốn dĩ, tự nhiên tôi chẳng thấy có dấu hiệu nào là sẽ thất bại cả.
Đây là do tôi đang tin tưởng vào những người đồng đội của mình chăng.
Dù không phải là chiến thuật nên dùng trong giải đấu, nhưng so với việc rảnh rỗi sinh nông nổi thế này thì vẫn tốt hơn chán.
「endm, làm một vố ra trò nào~! 」
『Mình cũng sẽ cố gắng~! Đi thôi. 』 Tôi và endm bắt đầu chạy về một hướng khác.
Để tôi nói trước kết quả nhé.
Chiến thuật này có tác dụng cực kỳ hiệu quả.
Vì là bộ đôi đã cùng nhau tham gia giải Duo nên độ ăn ý khỏi phải bàn, cực kỳ hoàn hảo.
『Ở đằng kia, có địch. 』
「Ngon, lên thôi. 」 Cái câu "Ưu tiên thứ hạng" bay đi đâu mất rồi...... nói vậy chứ nó vẫn nằm gọn trong đầu tôi.
Chỉ là, việc 1 cặp kia vẫn còn sống tạo ra một sự dư dả, giúp chúng tôi có thể cứ thế xông thẳng vào giao tranh.
Đặc biệt là cả hai nhìn chung đều thuộc kiểu tấn công.
Tôi muốn cày sương sương một lượng lớn điểm hạ gục ở đây.
「Bên này tôi dùng Sniper hạ được 1 người rồi. Sao rồi? Triển được không? 」
『Mình đang đẩy lên! Hạ được 1 người rồi. 2 người còn lại đang lùi về phía sâu bên trong một chút! 』
「Ngon, tôi cũng qua đó đây. 」 Đáng tiếc là tôi không thể thấy được wart và lucus đang di chuyển, xử lý thế nào.
Tuy nhiên, mặt khác, bọn tôi lại là những kẻ cuồng chiến đấu.
Cả hai càn quét hạ gục toàn bộ những kẻ địch trong tầm mắt, đến mức quên luôn cả việc mình đang thiếu người.
「Ế, đùa à. 」 Có vẻ như party cuối cùng đã bị cặp bên kia giải quyết rồi.
Chưa kịp hội quân thì đã lấy luôn top 1 rồi.
Đáng lẽ không tính thành ra thế này đâu... Mà, kết quả tốt là được ha.
「Dô~ bên đó sao rồi. 」
『Trơn tru quá mức quy định luôn. Nhưng bên đó cũng ảo ma lắm đúng không? Tui thấy điểm cứ tự động cộng vào liên tục. 』
『Mình có cảm giác bọn mình cũng hạ được kha khá. 』
『Mà, mọi chuyện êm xuôi là tốt rồi. Tôi cũng đã nghĩ xong chiến thuật cho trận thứ 3 rồi, mọi người nghe chứ? 』
『Tất nhiên rồi~! 』
『Vậy, tôi giải thích đây... 』 Vẫn còn trận thứ 3.
Đối với những đội từ top 2 trở xuống, đây cũng là cơ hội để giành lại vị trí top 1.
Thế nhưng, chẳng còn kẻ nào có thể ngăn cản bước tiến của chúng tôi nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn