Chương 210: Chương 207: Cộng Sự Của Mình Là Quái Vật
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 247 chương · ~14 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Vol 5: Phía Trước Nơi Chúng Ta Khởi Hành...
【Lời tựa】 Đây là lần đầu tiên tôi viết dưới góc nhìn của endm.
Dù có thể còn nhiều thiếu sót, nhưng tôi đã cố gắng hết sức.
Phần bình luận được trích từ kênh chat trên stream của blanc. Mặc dù endm không thực sự nhìn thấy những bình luận này lúc đang chơi, nhưng tôi vẫn thêm vào để tăng phần sinh động cho câu chuyện.
—
「Không sao, mình cũng đang muốn làm nóng tay một chút. 」 Lời nói ấy mang lại cảm giác an tâm đến nhường nào, chắc chắn không chỉ riêng mình, mà bất cứ ai trong đội cũng có thể cảm nhận được...
Trong số những người từng tiếp xúc, blanc là người mà mình thấy ăn ý nhất.
Và cộng sự hiện tại của cậu ấy chính là mình — với tên trong game là endm.
Tuy bề ngoài chỉ là một nữ sinh trung học, nhưng thực chất là một game thủ hạng nặng đấy.
Vào những ngày nghỉ, có khi lại cắm mặt vào game cả ngày... à, tất nhiên là vẫn cân bằng việc học hành đàng hoàng nhé.
Và hôm nay là vòng loại giải đấu của 【world war】— tựa game bản thân tâm huyết nhất.
Mình đã tự nhủ phải xốc lại tinh thần và bung hết sức! Thế nhưng... lại bị hạ gục ngay ở trận thứ 3 mất rồi.
Dù có hơi buồn một chút, nhưng sự chú ý của mình lại va phải một điều bận tâm hơn.
(Cộng sự của mình quá mạnh) Ở trận 1 và trận 2, bản thân đã bung hết kỹ năng để ghi điểm trong mắt blanc.
Nhưng đến trận thứ 3, việc hơi "ảo tưởng sức mạnh" một chút đã phản tác dụng... Kết cục là nằm xuống.
Có cảm giác như lượng thù hận tích tụ từ việc bắn nhau ở hai trận đầu đã ập ngược lại vào mặt mình vậy, đúng là một pha cần phải tự kiểm điểm sâu sắc.
Tuy nhiên, cộng sự thì vẫn còn sống.
Thế nên mình quyết định ký gửi toàn bộ hy vọng vào cậu ấy.
「Mạnh quá đi... 」 — Chuẩn luôn — Ảo ma thật sự — Sinh vật ngoài hành tinh à — Hack game cmnr — Vừa đánh vừa giỡn mà vẫn out trình ạ Đang hiện diện trên màn hình của mình là một con quái vật.
Những viên đạn rõ ràng đang bay thẳng về phía cậu ấy, thế quái nào lại tự động đi chệch quỹ đạo rồi bay vụt đi.
Rõ ràng là thế giới quan của người này có gì đó rất sai trái. Lần đầu tiên chứng kiến, mình thực sự đã nghĩ vậy. Bởi vì làm gì có tuyển thủ nào sở hữu khả năng né đạn cơ chứ, dù có lục tung cả cái giới game thủ này lên cũng chẳng kiếm ra ai!
『endm, cậu đang nhai gì rột rột thế~』
「Ế, à, mình đang nhấm nháp chút bánh kẹo thôi. 」
『Sướng nha~ Tí nữa tôi cũng phải kiếm gì ăn mới được. 』 Ế, cậu ấy thực sự có thể vừa chiến đấu banh nóc vừa tán gẫu tỉnh bơ thế này sao?
Nghĩ lại mới thấy bản thân mình vẫn còn non và xanh lắm.
Phải trở nên mạnh mẽ hơn, đủ để có thể ngẩng cao đầu đứng cạnh cậu ấy với tư cách là một cộng sự...
Vấn đề là, một blanc bá đạo như thế này thực ra cũng chỉ mới quay lại thi đấu chưa lâu. Nói cách khác, thời kỳ đỉnh cao của cậu ấy còn kinh khủng khiếp đến nhường nào nữa?
Cứ nghĩ đến đó là mình lại thấy không biết nói gì hơn.
『Quả này vào thế rồi, ăn chắc nhé. 』 Dù phải solo liên tục từ đầu trận đến giờ, cậu ấy không những chưa bị hạ gục mà còn sống nhăn răng. Đã thế, đồ đạc trên người càng lúc càng khủng, lại còn chiếm được cái vị trí đẹp nhất bo nữa.
Khoan đã, người này thực sự định hốt Top 1 trong cái tình huống khốn cùng này sao?
「Ế, à, ờm... cố lên nhé! 」
『Được rồi, cứ để tôi lo. 』 Câu nói của cậu ấy tỏa ra một sức nặng vô cùng đáng tin cậy.
Nếu ai đó hỏi "Tại sao lại tin?", chắc mình cũng sẽ ngớ người ra "Ừ nhỉ, tại sao ta?", nhưng cảm giác an toàn đó là thật. Tất cả những điều thốt ra từ miệng blanc đều mang đến cảm giác chắc nịch như một chân lý vậy.
Có lẽ mình đã bị cậu ấy làm cho mê hoặc mất rồi.
『Ok~! Thắng rồi nhé!! 』
「Ế, ảo thật đấy! Đỉnh quá!! Nice!! 」 — Thật sự vô lý vãi — Hả?
—?????
— Thắng thật luôn á?
— Pha đó mà cũng lật được, lạy chúa — Gắt vãi — Chúc mừng nha!
— Quá là niceeee — Đừng có hành hạ cái đội Top 2 nữa, tội nghiệp người ta — Đỉnh chóp — Một mình ổng cân hết cả cái bản đồ rồi, quái vật!
blanc mang Top 1 về nhà nhẹ nhàng như một lẽ đương nhiên.
Mình cũng muốn trở thành một người có thể tự lực cánh sinh gánh vác thế trận như vậy, nhưng hiện tại vẫn chưa đạt đến cảnh giới đó. Nói đúng hơn là, chẳng biết kiếp nào mới có thể vươn tới đẳng cấp ấy nữa.
Từ trận 1 đến trận 3, tất cả đều giật Top 1.
Và vì đã cày được một lượng điểm hạ gục vượt xa mức cần thiết, đội có thể hiên ngang vượt qua vòng loại với vị trí đứng đầu bảng.
Nhờ vậy mà bọn mình được đặc cách tiến thẳng vào giải đấu Châu Á.
「Vui quá đi, chí ít thì bước đầu tiên của chúng ta đã cực kỳ suôn sẻ. 」
『Đúng ha, mà một chút nữa thôi là cả 4 người tụi mình phải bắn vòng loại rồi đấy. 』 Tiếp theo sẽ là giải đấu Squad đang chờ đợi.
Thành viên gồm 4 người, và tất nhiên vẫn là đội hình quen thuộc: White Stella.
Có wart và lucus ở đó thì mình đã chẳng nhìn thấy cửa thua nào rồi. Nay lại còn thêm sự góp mặt của blanc nữa chứ.
Đến mức này thì muốn thua mới là chuyện khó, đúng không?
Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, liệu bản thân có thể đóng góp được gì vào cái đội hình toàn quái vật này không đây? Điều đó làm mình bất giác thấy hơi lo lắng.
『Tính sao đây? Có muốn chơi thêm ván nữa không? 』 Tạm thời các trận đấu đã xong, nhưng thời gian thì vẫn còn khá nhiều, tính sao đây ta.
Cứ đà này thì mình chỉ toàn được cộng sự gánh mất.
Muốn bản thân phải trưởng thành hơn, muốn rèn luyện kỹ năng để tự đứng trên đôi chân của chính mình.
Chắc là nên chơi tiếp nhỉ. Mình vừa định há miệng ra đồng ý thì...
(Á, hết sạch bánh kẹo mất rồi!) Đối với người khác thì đó chỉ là chuyện cỏn con, nhưng với mình thì nó cực kỳ quan trọng đấy!
「Mình xin lỗi, xin kiếu nhé. 」
『Ồ~ vậy à. Thế thì hẹn tối nay lại bắn tiếp nha. 』
「Vâng, chốt vậy nhé! 」 Giải đấu coi như đã thành công rực rỡ ở bước đệm đầu tiên.
Vươn hai tay ra sau, vươn vai một cái thật sảng khoái cho giãn gân cốt rồi đứng dậy.
Từ giờ đến tối làm gì để giết thời gian đây ta?
Dạo gần đây, mỗi ngày trôi qua đều tràn ngập niềm vui. Vui đến mức không thể nào tưởng tượng nổi từng có những ngày tháng quá khứ tăm tối đến cùng cực.
Vừa nhẩm tính xem lát nữa nên làm gì, mình vừa thong thả bước ra khỏi phòng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn