Chương 172: Chương 169: Offline Nhưng Vẫn Chả Thay Đổi Gì
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 4: Theo Đuổi Giấc Mơ Lần Thứ Hai
"Ây da, 4 người vất vả lắm mới tụ họp được, mà rốt cuộc lại thành ra thế này đây~" wart đang cảm thán.
Không, thật ra thì tất cả những người đang ngồi đây đều có chung suy nghĩ đó.
Việc 4 người bọn tôi tụ họp được với nhau là một chuyện cực kỳ hiếm hoi và vui vẻ, nhưng quả nhiên ngồi chơi game cùng nhau vẫn là vui nhất.
Khán giả cũng bình luận kiểu "Offline mà lại lôi game ra chơi á?", cơ mà với tụi này thì game chính là cuộc sống rồi.
"Bên mấy người sao rồi?"
"À không, chỗ mình không có ai cả."
"Vậy tui qua bên này nha!"
Lằng nhằng một hồi, rốt cuộc thì tụi tôi vẫn về với Rank.
Hơn nữa, lần này còn đặt ra một luật lệ đặc biệt.
Đó là, tất cả mọi người sẽ nhảy dù xuống những địa điểm hoàn toàn tách biệt nhau.
Chà, ngọn ngành câu chuyện là thế này.
"Cứ chơi bình thường mãi thì chán lắm nhỉ~"
"Cũng đúng. Nhưng không thế thì làm gì giờ?"
— Làm gì giờ www — Không phải tính đánh Rank hả?
— Rank điiii — Tự đặt thử thách à?
— Nhảy lẻ tẻ ra rồi lấy Top 1 đi
"A, ý đó hay đấy. Nhảy thế này tụi mình cũng hiếm khi có dịp làm."
Tôi tình cờ bắt được một ý tưởng hay ho như thế.
Chúng tôi dùng vòng quay ngẫu nhiên để quyết định điểm rơi.
Tất nhiên, việc tập hợp lại với nhau sau đó là hoàn toàn được phép.
Có điều, trên đường di chuyển để tập hợp, tỷ lệ đụng độ kẻ địch sẽ tăng lên rất cao.
Đã vậy còn là tình huống 1vs4.
Phải chú trọng vào khả năng di chuyển và chiến thuật cá nhân, trận này hứa hẹn sẽ khá là thú vị đây.
"blanc, bên ông sao rồi?"
"Hửm? À, vẫn bình thường. Chẳng thấy bóng dáng kẻ địch nào."
Lần này, xui xẻo thế nào vòng quay lại chỉ định điểm rơi của tôi nằm cách biệt hoàn toàn.
lucus và wart rơi ở hai khu phố nằm cạnh nhau.
endm cũng rơi ở khu vực gần đó.
"Giờ thì... ế?"
Nguy hiểm vãi.
Một viên đạn Sniper đột ngột bay sượt qua.
Hướng bắn là từ phía sau lưng.
Hơi rắc rối rồi đây.
Hơn nữa, có vẻ đối phương là một Party đủ 4 người.
Quả này thì tôi thực sự muốn rút lui khỏi chiến trường ngay và luôn.
"Vụ gì thế~?"
"À không, không có gì."
Không có gì là thế quái nào.
Bị tấn công từ phía sau lưng thế này, tôi phải dốc toàn lực để né tránh.
Kéo theo đó, tốc độ rút lui chắc chắn sẽ bị giảm xuống, và khoảng cách với địch sẽ bị thu hẹp lại.
Bị đuổi kịp chỉ là vấn đề thời gian.
"Ây da~ ca này xử lý sao đây ta~" Mấy khẩu AR của địch xả đạn cực kỳ khó chịu.
Đáng sợ nhất là viên Sniper thỉnh thoảng lại xé gió lao tới giữa làn đạn đó.
Trúng một viên thôi là đi tong phân nửa thanh HP.
Nếu trúng đầu thì xác định đi chầu ông bà.
Đã vậy tôi lại còn ở cách xa đồng đội, lỡ mà chết ở đây thì cơ hội được hồi sinh coi như bằng không.
Chà, thật ra thì vẫn còn một cách xử lý, dù nó vô lý hết sức.
Có điều, với cách này, thay vì nói là "có làm được hay không", thì nên gọi là "cầu nguyện nhân phẩm" thì đúng hơn.
Dựa trên kinh nghiệm, mỗi người luôn có một thói quen bắn riêng.
Nghĩa là, trừ khi có yếu tố ngoại lai, tôi hoàn toàn có thể dự đoán được xu hướng đó và né đòn.
Trong trường hợp này, tôi kết hợp giữa việc nắm bắt xu hướng đó và phản xạ thị giác ngay thời điểm nhìn thấy viên đạn để né.
Nhưng cách mà tôi đang tính dùng bây giờ là: CHỈ dựa vào xu hướng để né đòn. Đơn giản là vậy.
"Cơ mà, đâm lao thì phải theo lao thôi."
Chẳng còn cách né tránh nào khác.
Quay lại khô máu với 4 người kia cũng được thôi, nhưng lỡ thu hút thêm Party khác tới thì đúng là gậy ông đập lưng ông.
Hơn nữa, địch lại đang chiếm ưu thế cả về vị trí lẫn quân số.
Tóm lại, chọn cách cắm đầu bỏ chạy này vẫn có cơ hội sống sót cao hơn.
Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc phải ăn một lượng sát thương tối thiểu.
Tuy nhiên, giới hạn chịu đựng đó đã được tính toán kỹ lưỡng trong đầu.
Cùng lắm thì bật ngược lại, tôi sẽ liều mạng xông thẳng vào đội hình tụi nó.
Mấy giây đồng hồ trôi qua dưới cơn mưa đạn.
Tôi bắt đầu đọc vị xu hướng bắn của từng tên một.
Sự tập trung cao độ đến mức âm thanh xung quanh dường như bị tắt ngấm.
Khoảnh khắc viên đạn Sniper tiếp theo bay tới, chiến thuật này chính thức được kích hoạt.
Tôi vẩy mạnh chuột để quay ngoắt người lại.
Việc còn lại chỉ là cắm đầu chạy.
Trong mọi khoảnh khắc, tôi luôn chọn tuyến đường có xác suất sống sót cao nhất.
Đừng suy nghĩ linh tinh nữa.
Trúng 1 viên rồi.
Vẫn chưa sao.
Sắp có viên Sniper bay tới rồi.
Quả này thì bắt buộc phải né cho bằng được.
Nhưng vì đối phương đang bắn dựa trên việc dự đoán hướng di chuyển, nên chắc chắn nếu chuyển hướng đột ngột thì nó sẽ hụt.
"Ngon."
Trót lọt né được rồi.
Có điều, đợt tấn công điên cuồng vẫn chưa dừng lại.
Dù có né được Sniper đi chăng nữa thì cũng không được phép lơ là.
Tích tiểu thành đại, ăn đạn liên tục cũng thành chí mạng.
Dính viên thứ 2.
Vẫn trụ được.
Cách điểm đến cuối cùng, còn 10 mét nữa.
Tính nhẩm thời gian thì chắc mất khoảng 2 giây.
Tới luôn!
Tôi luồn lách qua cơn mưa đạn của 3 khẩu AR, và né nốt viên Sniper cuối cùng.
Sau đó, thành công đặt chân vào căn nhà trong khu phố - điểm đến mục tiêu của tôi.
Ngay khoảnh khắc trước khi bước vào nhà, tôi vẩy đại một viên Sniper mà không cần ngắm về phía chúng để đáp trả.
Chỉ là do tôi chẳng còn thời gian để mà ngắm cẩn thận nữa thôi.
Cái này chả khác nào là trò may rủi.
Thế nên tôi mới bắn bừa cho bõ tức, cơ mà,
"Hả????????"
"blanc~ sao thế~?"
Để bình ổn lại cảm giác như đang gánh team bá đạo này, tôi phải hít một hơi thật sâu.
"Tôi bắn no-scope trúng đầu. Đã vậy còn trúng ngay thằng địch đang đứng cách xa cỡ 100m."
—????????
— Khoan đã, tên này ảo vãi — Hả???
— Ế?
— Những gì ông này vừa làm điên rồ vãi — Vượt qua giới hạn loài người rồi — Vừa làm cái quái gì thế???
— Từ từ, mười mấy giây vừa rồi ảo ma vãi nồi — Đùa nhau à??????
— Tên này bị sao thế — Hả?
— Hảảảảảảả?
— Bắn trúng thật á?
— Khét lẹt
"Chà, trình mình cũng cỡ này thôi nhỉ."
Tạm gác chuyện viên đạn trúng đầu kia sang một bên, có vẻ chiến thuật này khả thi hơn tôi tưởng.
Vụ này chắc chắn sẽ còn thú vị hơn nữa đây.
Tôi có linh cảm như vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn