Chương 163: Chương 160: Buổi Stream Luyện Tập (4)
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 4: Theo Đuổi Giấc Mơ Lần Thứ Hai Chà~ ừm, sao ta.
"Địch mạnh vãi..."
Nãy giờ tôi vẫn luôn có cảm giác đó.
Chưa lấy được kill thì không nói, nhưng đến cả Kill log cũng chẳng thấy trôi dòng nào.
Nhờ vậy mà so với cái vòng bo hiện tại thì số người sống sót đông một cách bất thường. Sơ sơ cũng phải 40 người.
"Rõ ràng là nghe thấy tiếng súng nổ tứ tung mà nhỉ."
— Ảo thật đấy — Tốc độ người chết chậm quá — Rõ ràng là tìm thấy địch mà — Toàn tay to không đó
"Hay là tôi cũng đi săn ai đó nhỉ?"
Chẳng có lý do gì đặc biệt, chỉ là được giao tranh thì vui hơn thôi.
Đang lúc lục lọi xung quanh thì tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân.
"Đây là... bên dưới à?"
Có lẽ là một cái hang nối xuống dưới chăng. Ngay gần đây có một túp lều, có thể đi xuống từ đó.
"Xuống thôi."
Tôi định bụng xuống chọc ngoáy một chút rồi thôi.
"Hả!?"
Khoan khoan, cái quái gì thế này.
Chỗ tôi vừa nhảy xuống là một cái hang, hay nói đúng hơn là một mê cung ngầm. Đường ngang ngõ tắt đan xen lộn xộn, chẳng biết đâu là cửa vào đâu là cửa ra.
"Không, rốt cuộc chỗ này là cái gì vậy."
Mới được thêm vào trong bản cập nhật gần đây à? Mà, dạo này tôi không chơi nên không biết cũng là chuyện đương nhiên.
Và rồi, tiếng bước chân nghe thấy từ nãy cứ ngày một lớn dần.
"Tới rồi này."
Tôi giương sẵn khẩu Sniper. Căn ngay khoảnh khắc địch ló ra từ mạn sườn để nổ súng.
Không, đùa à. Đạn sượt qua mất rồi.
Tiếc là không trúng, nhưng đành chịu vậy.
Tôi ghét cay ghét đắng việc phải đánh cò cưa dài hơi trong cái mê cung này. Thế nên tôi muốn dồn lên đánh nhanh diệt gọn cho xong.
Thế nhưng...
"Cái chốn quái quỷ gì thế này!!!"
Đuổi theo đến nơi thì chẳng thấy bóng dáng địch đâu. Thay vào đó là một đống nhánh rẽ được bố trí sẵn. Chẳng biết đường nào nối với đường nào. Thế nên tôi cũng chẳng biết tiếng bước chân phát ra từ nhánh nào nữa.
"Ế? Ở đâu... hả!?"
Không ngờ lại là từ đằng sau.
Đối phương xài Revolver. Tôi né được trong gang tấc nhờ trực giác.
Và rồi kẻ địch lại lẩn đi đâu mất.
— Hay vãi — Thuộc nằm lòng map này là quá bá rồi — Căng
"Không, chỗ này rốt cuộc là sao đây."
Giờ thà tìm đường thoát lên trên có khi lại nhanh hơn nhỉ?
"Quay lại đường cũ thôi... cơ mà mình tới từ hướng nào ấy nhỉ."
Chơi game FPS mà bị lạc đường đúng là chuyện chưa từng nghe. Khu vực này cũng không được đánh dấu trên bản đồ, nên hoàn toàn chẳng thể nắm được toàn cảnh.
"À hướng này, ái chà nguy hiểm!"
Lại một phát bắn từ ngay sau lưng. Có vẻ đối phương nắm rất rõ địa hình nên đang tận dụng triệt để chỗ này.
"A, hướng này hướng này."
Nhớ ra lộ trình nãy mình đi, tôi liền quay ngoắt lại. Chuồn khỏi cái mê cung ngầm này thôi.
"Bye bye~ ây da đau!"
Kẻ địch dai như đỉa. Hắn thò mặt ra đúng lúc tôi đang chuẩn bị đu lên.
Quả đó thì do cơ chế game nên không thể cử động, làm sao mà né được.
— Cười ẻ — Pha này đen thôi — Cố tình me lúc không né được mới nã, buồn cười vãi — Mê cung ngầm tù mù phết — Có chỗ như thế luôn à — Đồ loot ở đây ngon nhưng không thuộc map là lạc đường kẹt cứng luôn — Cảm giác mấy tay to hay rành chỗ này lắm
"Cái này là đuổi theo sát nút từ đằng sau hả?"
Tôi giương khẩu Sniper lên lần nữa. Với quyết tâm không để xổng mất, tôi bình tĩnh đưa scope ngắm sẵn vào vị trí dự đoán hắn sẽ ngoi lên.
"Fwa!?"
Không, hắn không ngoi lên theo cái cách mà tôi nghĩ.
Ai mà ngờ hắn lại xài Grappler cơ chứ.
"Ế? Thật luôn đấy."
Kẻ địch nã một viên Revolver cứ như không có chuyện gì xảy ra, còn tôi thì hoảng loạn vì mọi thứ nằm ngoài dự tính. Không, đào đâu ra cái kiểu bay lên như thế chứ.
"Toang."
Trước mắt tôi muốn chuồn ra nấp sau tảng đá gần đó, nhưng khoảng cách lại xa quá.
"Hả!? Người này múa ảo quá vậy."
Không hẳn là kỹ năng đặc biệt xuất sắc. Chỉ là hắn liên tục ném Grenade chẹn sẵn vào đường di chuyển của tôi. Và rồi, ngay khoảnh khắc tôi vừa quay ngoắt lại, hắn liền dùng Grappler để di chuyển.
Rồi lại nã Revolver. Vừa kinh ngạc trước những thao tác cực kỳ điêu luyện đó, tôi vừa chật vật xoay sở đối phó.
"Xử lý tình huống hay thật đấy."
Kể từ lúc ở trong mê cung cho đến đòn tấn công vừa rồi, cảm giác hắn thiên về kỹ năng xử lý tình huống hơn là thuần bắn nhau.
Một lối đánh khá là chiêu trò.
"Hừm. Quả nhiên là pha này phải lùi lại thôi."
Có vẻ như cảm thấy đánh 1vs1 bất lợi nên kẻ địch đã dùng Grappler đu lùi lại. Tranh thủ lúc đó tôi đã sấy SMG vào hắn, nhưng bị hắn lách né cái rụp.
"Hả? Đằng sau!?"
Không, từ từ đã, thế này thì nằm ngoài dự đoán. Tôi vừa nghĩ vậy thì hóa ra đó chỉ là phân thân mồi nhử.
Đang lúc tự hỏi chuyện quái gì thế này và quay mặt lại phía trước thì,
"!"
Kẻ địch đang giương sẵn khẩu Revolver. Đã thế còn nhắm thẳng vào đầu tôi.
"A, toang rồi."
Ngay lúc tôi nhìn thấy thì viên đạn đã lao đến ngay sát mặt rồi. Kiểu này thì không kịp nữa. Tôi cố nhảy lên trong gang tấc để giảm thiểu lượng sát thương nhận vào, nhưng đòn đó vẫn quá thốn.
"Không, pha này dứt điểm luôn!"
Giờ mà còn do dự là chết. Tôi chẳng màng đến chuyện nhận sát thương nữa, trong đầu chỉ còn đúng một ý nghĩ là phải nã trúng viên Sniper này vào người hắn.
"Trúng đầu đi!"
Không, chẳng trúng. Nói đúng hơn là kẻ địch đã bắn Grappler đu theo đường vòng cung bay về phía tôi. Thế nên đạn làm sao mà trúng được.
"???"
Rối não thật sự. Một lối chơi chưa từng thấy bao giờ.
Kẻ địch nắm chặt khẩu Revolver với khí thế quyết tâm dứt điểm. Nếu để trúng đòn này thì có khi tôi đứt bóng luôn.
Có điều, đừng có xem thường tôi.
Tôi uốn người né viên đạn, rồi sấy trọn băng SMG thẳng vào người hắn.
"Ngon! Vượt ải rồi!"
Chẳng biết có phải tiếng súng này là mồi lửa hay không mà khắp nơi cũng bắt đầu vang lên những tiếng súng nổ tứ tung. Tôi chui tọt vào nấp sau tảng đá để tránh bị vạ lây.
— Ô ô ô ô ww — Ê ww — Nhìn tên đi — Lmao — Tui đã ngờ ngợ rồi mà — Biết ngay mà lucus
"Ê hóa ra là ông à."
Kẻ tung ra cái lối chơi ảo ma chưa từng thấy đó lại chính là ổng sao.
Bữa nào phải nhờ chỉ giáo mới được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn