Chương 167: Chương 164: Buổi Stream Luyện Tập (8)
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~21 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 4: Theo Đuổi Giấc Mơ Lần Thứ Hai Hừm.
Trận quyết chiến cuối cùng không ngờ lại là 1vs3.
Thử nghĩ kỹ lại xem, đây là 3 người đã sống sót chiến thắng cho tới tận thời điểm này.
Kèo này, mình có thắng nổi không đây?
Liếc nhìn phần bình luận một chút thì có vẻ đây là một bộ ba khá sừng sỏ.
"Uwaa, đánh hay đấy."
Tôi nhích lại gần từng chút một, nhưng bọn họ toàn nã đạn và ném Grenade vào những vị trí cực kỳ khó chịu.
Khoảng cách rõ ràng là khá xa, thế mà lại ném Grenade chuẩn xác đến vậy.
Xem ra có thể nhận định đây là một đội có thực lực đáng gờm.
"Ái chà."
Hai kẻ địch dùng AR, người còn lại dùng Sniper để tấn công tôi.
Tôi đang phải liều mạng né đạn nên chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện phản công.
Cơ mà, vì khoảng cách vẫn còn khá xa nên đạn không chính xác đến mức như endm.
Dù vậy, lơ là một chút là bốc hơi ngay.
"Hả!?"
Tôi cứ đinh ninh là nãy giờ mình chỉ việc né đòn là thoát ra được, nhưng hóa ra bọn họ mới là người chủ động tấn công trước.
Kẻ địch nãy giờ đang sấy AR vừa dùng Grappler để đu tới.
Khoan khoan, dồn lên vào lúc này á!?
Vừa nghĩ vậy nhưng tôi chẳng có thời gian mà rảnh rỗi tính toán.
Trước tiên cứ đổi sang Revolver đã.
"Một phát!"
Tôi tặng ngay một viên cho kẻ địch đang đu tới.
Tôi ngắm khá chậm rãi vào đầu nên đạn đi trúng đích.
Có điều, có vẻ HP của kẻ địch đang đầy nên hắn chưa gục.
Thêm một phát nữa!
Tôi vừa định bồi thêm thì ngay lúc đó một viên Sniper bay tới.
"Suýt thì toang."
Dù né được trong tấc gang, nhưng cũng tại nó mà tôi lỡ mất nhịp bắn.
Kẻ địch đã đáp đất từ đời nào và đang chĩa súng về phía tôi.
Khẩu đó là... Sniper!?
"Ế, đánh cận chiến á!?"
Không không đùa à, cự ly này mà vác Sniper ra bắn á.
Áp sát đến cái khoảng cách mà việc né đạn trở nên cực kỳ khó, rồi mới bóp cò.
Quả nhiên là có bài vở khắc chế cả rồi.
Ở phía xa cũng có một kẻ địch đang nhắm.
Và, kẻ địch vốn cầm AR lúc nãy... giờ cũng đang cầm Sniper luôn.
Tôi đang bị 3 họng Sniper nhắm thẳng vào đầu.
"Căng rồi căng rồi."
Với tốc độ đạn bay nhanh nhường ấy, chỉ dính một viên thôi cũng đủ chết.
Huống hồ lại còn bắn từ cự ly gần, dù có dồn hết tập trung vào thì chưa chắc đã né nổi.
Phải né đạn Sniper từ tận 3 người cùng lúc.
"Không, tình huống này chỉ có nước xông lên thôi."
Không phải là có làm được hay không.
Mà là bắt buộc phải làm.
Ba viên đạn đồng loạt được bắn ra.
Trước mắt phải xử lý cái tên ở gần nhất đã.
Hướng này là... bên phải... không, bên trái!
Hắn nhắm thẳng vào giữa người tôi.
Quả này né sang phải hay trái đều được, nhưng viên đạn bắn từ phía sau đang bay về mạn phải.
Thế nên né sang mạn trái sẽ tốt hơn.
Nói đúng hơn là không làm vậy thì bế tắc.
"Uwa..."
Tôi vừa nghĩ vậy, nhưng bên mạn trái cũng có đạn đang lao tới.
Ừ thì điều đó là hiển nhiên rồi.
Có điều, khoảng cách có hơi xa một chút.
Chừng đó thời gian là đủ để tôi né viên đạn bên mạn trái.
Vậy thì né xong rồi phản công chớp nhoáng luôn nhé?
Tôi dùng Revolver hạ gục luôn kẻ địch vừa áp sát ở cự ly gần.
Quả thực với khoảng cách gần như vậy thì địch cũng không kịp trở tay.
Giải quyết xong một mạng.
Nhưng mà, giờ tính sao với hai tên ở tít phía sau đây.
Vũ khí tôi đang có là SMG và Revolver.
SMG thì có bắn trúng cũng chẳng xi nhê gì mấy.
Nếu vậy thì chỉ còn Revolver, nhưng một phát thì không chết, vả lại khoảng cách xa thế này thì có trúng hay không cũng hên xui.
Nếu vậy thì...
Tôi tiến hành dứt điểm luôn kẻ địch vừa bị hạ lúc nãy.
Bình thường, việc dứt điểm là để ngăn không cho hồi sinh.
Nhưng, nó cũng có một mục đích khác.
Một trong số đó là để cướp vật phẩm.
Trong trường hợp này là vế sau.
Tôi dùng Revolver dứt điểm thật nhanh.
Dĩ nhiên, đứng từ góc độ của phe địch, ai mà muốn để đối phương cướp đồ cơ chứ.
Thế nên đạn Sniper bay tới tấp, nhưng chỉ cần có đủ khoảng cách thì tôi hoàn toàn né được.
Đó có thể coi là thành quả mà tôi đã tích lũy qua từng năm tháng.
"Ngon! Thế này là đủ!"
Tại sao tôi lại thèm khát đồ của đối phương đến vậy?
Lý do chỉ có một.
Khẩu Sniper.
Trước tiên, tôi chốt một mục tiêu.
Kẻ địch nhận ra tình hình nên lập tức định lẩn đi.
Nhưng, tôi sẽ nhắc đi nhắc lại câu này.
"Cái bóng lưng đó! Xin nhẹ nhé!"
Một tên đi bụi.
Vì tôi đã nán lại đôi chút để nhắm kỹ vào đầu nên cực kỳ gọn gàng.
"Chà chà," Có điều, thế này vẫn chưa xong đâu.
Đương nhiên với khoảng cách xa như vậy, kẻ địch chắc chắn sẽ chọn cách hồi sinh đồng đội.
Nên tôi lại lấy thêm đồ từ cái xác.
Đó chính là Grappler.
"Nghĩ sao mà hồi sinh dễ dàng vậy hả."
Tôi đu tới thu hẹp khoảng cách.
Kẻ địch có lẽ không ngờ là tôi sẽ dồn lên.
Hắn vẫn đang thản nhiên hồi sinh đồng đội.
Dù có hủy động tác hồi sinh đi chăng nữa thì cũng đã quá muộn.
Sơ hở đó chính là con mồi ngon của tôi.
"Ngonnnn" Người duy nhất còn đứng vững trên chiến trường này là tôi.
Nói cách khác, phần thắng thuộc về tôi.
—?????
— Hả?
— Không không... hả?
—???
— Cái gì vậy?
— Lão vừa làm cái quái gì thế?
—?????
— Trời má cái đéo gì đấy — Dạ?
— Ế?
— Gắt vãi cái gì đây —???????
—??????
—?
— Pha này ảo ma quá rồi đấy?
— Đỉnh thật sự — Ổng đang viết lại lịch sử rồi
"Chà, trò này vui thật đấy. Có khi hôm nào làm lại phát nhỉ."
Cái trò Teaming hợp pháp này quả nhiên thú vị thật. Hơn hết là cái cảm giác vô địch nó phê không tả nổi.
Nhắc mới nhớ, mấy cái tên tôi vừa hạ gục nhìn hơi quen quen.
enjor/kapera/vert
"Đám này có phải là người nổi tiếng không?"
— Ông không biết đám này luôn á www — Lol — Siêu nổi tiếng luôn — Game thủ chuyên nghiệp đấy — Đội đang có phong độ cao nhất hiện tại đó — Hình như là nhà Vô địch Thế giới thể thức Trio gần đây nhất thì phải?
— Vô địch Thế giới luôn rồi đó pa (Mặt đơ) — enjor/you are too strong
"A, chính chủ luôn kìa. Cảm ơn vì trận đấu nhé!"
Chẳng biết nói tiếng Nhật thì họ có hiểu không, nhưng mà thôi kệ đi.
"Cơ mà, sao nay toàn người chơi tay to mò vào đây không vậy?"
— Câu đó tụi tui mới là người muốn hỏi đấy — Bí ẩn thực sự — Mở luôn cái giải đấu cho rồi — Sao ông không tự tổ chức giải đấu luôn đi?
— Mở blanc Cup đi
"Hừm~ giải đấu á~. Phiền lắmー" Cũng từng có lúc tôi hơi lóe lên suy nghĩ đó, nhưng lười quá nên chẳng làm gì cả.
Nếu phải làm ba cái trò đó thì để bên White Stella đứng ra tổ chức còn hơn.
— Nhắc mới nhớ dạo này stream nhiều ghê — Đừng nói là...?
— Không không làm gì có chuyện đó — Lại đi đánh giải hả!?
— Tái xuất!?
"À, đúng nhỉ. Cũng đến lúc phải thông báo luôn rồi."
Thật ra tôi đã làm sẵn một cái slide từ trước rồi.
Đó dĩ nhiên là...
"Vâng! Tôi sẽ nhắm đến Giải Vô địch Thế giới!"
— Đến rồiiiiii — Uoooooooooo — Đỉnh đỉnh đỉnh — Cuối cùng cũng tới ngày này...
— Sắp xếp xong xuôi tâm lý rồi hả ông?
"Vì nhiều lý do nên tôi đã ngừng tham gia các giải đấu, nhưng giờ thì mọi chuyện cũng đã giải quyết rồi. Cũng đến lúc rồi... nhỉ?"
Có nhiều người hối thúc tôi "Bao giờ mới đánh giải lại thế?" hơn tôi tưởng.
Chà, đúng là nếu là tôi của trước kia thì đã từ chối thẳng thừng rồi.
Nhưng giờ thì khác.
"Tôi sẽ đi! Ra khắp thế giới!"
— Uooo — Ngon lành — Cuối cùng cũng tới...
— Tính tới đổi lại lịch sử game à — Tốt, đã chốt được Vô địch kỳ này rồi — Nhân tiện, lần này có nhiều thể thức thi đấu lắm đúng không
"Đúng thế nhỉ, giải đấu tiếp theo là Solo với Squad phải không ta?"
Nhắc mới nhớ, hình như lucus có nói như vậy.
"Dĩ nhiên là tôi sẽ tham gia cả hai rồi."
Khi bàn về việc nếu Squad thì tính sao, mọi người đã nhất trí 100% là sẽ tham gia dưới danh nghĩa White Stella.
Cá nhân tôi thì rất vui, nhưng tôi cũng từng băn khoăn không biết "Có thực sự ổn khi chọn mình không?".
Có điều, lúc tôi thắc mắc như vậy thì wart đã bảo,
"Không không, không có blanc thì sao mà bắt đầu được."
"Cuối cùng... cũng đến rồi sao. Mình đã đợi ngày này lâu lắm rồi."
"Thì rõ ràng là không có ông làm sao mà vô địch được, với lại có ông thì cái cảm giác chiến thắng nó mới chân thực chứ."
Nghe xong bản thân cũng thấy vui vui.
Phải ráng cố gắng để đáp lại sự kỳ vọng đó mới được.
"Nhân tiện thì, vòng loại chọn đại diện Châu Á sẽ đánh Online, nhưng vòng chung kết hình như là đánh Offline đấy..."
— Lộ mặt á!?
— Ế!?
— À, ra là vậy!?
— Đúng là phải lộ mặt rồi
"Đúng vậy, nghĩa là phải lộ mặt đó. Chà, tới lúc đó thì tôi cũng sẽ lộ thôi."
Mà trước tiên là phải bàn xem có thắng nổi không đã.
Nghe bảo mặt bằng chung cũng ngày một tăng lên, có khi còn rớt ngay từ vòng loại không chừng.
Thế nên tôi mới phải tích cực luyện tập thêm một chút.
"À, đúng rồi. Về buổi stream tiếp theo ấy," — Ế, gì gì cơ!?
—!?
— Gì đấy!?
— Thông báo à!?
— Vẫn còn tin hot nữa hả?
"Tôi sẽ stream buổi offline của 4 thành viên White Stella nhaー!"
— Hả!?
— Tới công chuyện luôn — Đù — Hình như là mọi người chưa từng gặp nhau bao giờ đúng không nhỉ — Fooooooooo
"Chà, đáng mong đợi thật đấy."
Nói chung là lịch trình cũng xong hết cả rồi.
May là cũng khớp được thời gian ổn thỏa với công việc VTuber.
Hơn hết là sự xúc động khi cả 4 người cùng được tụ họp lại với nhau kìa.
"Tóm lại là, chắc cũng đến lúc sủi rồi nhỉ. Mọi người có câu hỏi gì không?"
Cũng muộn rồi.
Có khi Yone đã ngủ từ đời nào rồi cũng nên?
— Vất vả rồi!
— Stream vất vả rồi ạ!!
— Bá cháy thật sự — Lâu lắm mới thấy một trận rợn người thế này — Quả nhiên blanc là phải thế này chứ
"Có vẻ là không ai hỏi gì nhỉ. Vậy nhé! Chào mọi người~!"
Tôi tắt stream.
Chà, buổi stream hôm nay thú vị đặc biệt luôn.
Hơn nữa, cũng đã đưa ra được lời tuyên bố đàng hoàng rồi.
Từ giờ trở đi phải nỗ lực mới được.
Chuyện này mãi về sau tôi mới biết, hình như tôi lại độc chiếm từ Top 1 đến Top 5 trên Trending thì phải.
Tự nhiên thấy áp lực đè nặng ghê.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn