Chương 183: Chương 180: Giằng Xé, và Quyết Tâm
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~12 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 4: Theo Đuổi Giấc Mơ Lần Thứ Hai
"Vất vả rồi~" Mọi người cùng cạn ly theo tiếng hô của wart.
Đặc biệt là không có sự cố nào xảy ra trong buổi stream show tay cả.
Có vẻ chỉ mỗi tôi là lo lắng, còn những thành viên khác lại chẳng nghĩ ngợi nhiều đến thế.
Đúng là lo bò trắng răng mà.
"Mà nói chứ, cái pha xử lý đó của ông là sao vậy blanc."
"À~ ừm..."
Bị hỏi là sao thì tôi cũng chịu.
Chỉ có thể trả lời là làm như mọi khi thôi.
Nếu bắt buộc phải nói thì chắc là tôi chú ý đến việc kê tâm hơn bình thường một chút chăng?
"Pha đó cậu xử lý đỉnh thật đấy... Mình cũng muốn có những pha xử lý như vậy."
endm nói vậy, dáng ngồi ngay ngắn lễ phép nhấp một ngụm trà.
"Không không, cậu cũng mạnh lắm rồi mà endm."
"Nhưng mà điểm tỷ lệ trúng đích thì..."
"Không, cái đó là..."
Có vẻ cô nàng ghim chuyện này hơn tôi tưởng.
Nhưng nói vậy thì tôi cũng chỉ biết chịu thôi...
"Cỡ endm thì sẽ làm được ngay thôi."
Tôi tính nói đỡ cho cô nàng, nhưng mà,
"Nhưng cậu chỉ dùng Pistol thôi đúng không, nếu chơi nghiêm túc thì chắc giờ này mình đã thua bết bát rồi."
endm hoàn toàn rơi vào trạng thái suy sụp.
Bầu không khí cũng có phần chùng xuống.
"endm~ Không sao đâu mà. Chắc chắn là cậu chơi hay hơn blanc đó."
Cái câu đó của wart liệu có còn mang ý nghĩa an ủi nữa không vậy?
Tuy nhiên endm vẫn không ngẩng mặt lên nổi.
"Xin lỗi, mình xin phép ra ngoài một chút."
"A."
Mặc cho tiếng gọi của wart rơi vào hư không, endm cứ thế bước đi đâu đó.
"Cũng hết cách, chịu thôi."
lucus lên tiếng. Thành thật mà nói, tôi cũng nghĩ vậy.
Dù chỉ là tình cờ ăn may, nhưng đó là kết quả của việc tuân thủ đúng luật lệ và công bằng.
Vậy nếu tôi không lấy top 1 thì mọi chuyện sẽ được giải quyết sao, dĩ nhiên là không, và endm chắc chắn cũng chẳng mong muốn điều đó.
"Để tôi đi xem sao."
Hiếm hoi lắm mới bắt cặp chung, tôi tính ra nghe thử xem cậu ấy tâm sự gì. wart và lucus ném cho tôi ánh nhìn có chút bất an nhưng tôi bơ luôn.
Tôi muốn tự mình giải quyết chuyện này bằng cách nào đó.
Chợt nghĩ nhà lucus vẫn rộng như mọi khi.
Dãy hành lang dài tưởng chừng như vô tận, cùng với vô số căn phòng.
Trống nhiều phòng đến mức cho tôi vào ở ké luôn chắc cũng chẳng sao.
Được ánh trăng từ cửa sổ soi rọi, tôi rảo bước dọc theo dãy hành lang.
Phía cuối con đường là sân thượng của tòa nhà.
"Biết ngay là ở đây mà."
Trên sân thượng, endm đang đứng đó, ngước nhìn bầu trời.
"Cũng xin lỗi vì nhiều thứ nha."
"Không đâu, đó không phải chuyện mà cậu phải xin lỗi."
Cô ấy cất lời, giọng có chút đượm buồn.
Tôi chẳng biết nói gì lại, cứ thế đứng cạnh ngước nhìn mặt trăng cùng cô ấy.
Sự im lặng kéo dài chừng 2, 3 phút, và người phá vỡ nó lại là cô ấy.
"Mình... vẫn chưa từng đạt được thành tích gì ở các giải đấu cả."
Ế? Thật á?
Tôi suýt chút nữa đã bật thốt lên hỏi lại, nhưng tình huống này thì đành ngoan ngoãn im lặng.
"Cậu thì khỏi phải bàn rồi, cả wart lẫn lucus cũng đã giành chiến thắng ở nhiều giải đấu. Nhưng mình thì chưa từng tham gia trọn vẹn một giải nào, cũng chưa bao giờ giành được giải thưởng."
Phải nói sao nhỉ, cực kỳ bất ngờ luôn.
Với kỹ năng đẳng cấp quái vật như thế, tôi nghĩ cậu ấy dư sức nhắm tới ngôi vô địch mà.
"Mình chưa bao giờ thi đấu trọn vẹn từ đầu đến cuối một giải đấu.
Vì hoàn cảnh gia đình nên mình không thể lúc nào cũng dành toàn thời gian cho game được."
"À, lần này thì không sao rồi. Mình đã sắp xếp người thay thế đàng hoàng rồi."
Tôi có cảm giác như mình lờ mờ hiểu ra được hoàn cảnh của cô ấy.
Nhưng gặng hỏi lúc này thì không hay cho lắm, bản thân cô ấy chắc hẳn cũng có suy tính riêng.
Xía mũi vào chuyện gia đình người khác là trái với đạo lý.
"Thế nên, mình muốn được thực sự thử sức với giải đấu,"
"Vì vậy, ở Giải lần này, chính vì có thể tập trung toàn lực nên mình thực sự rất muốn cố gắng hết mình."
"Nhưng rồi sự nôn nóng lại hiện rõ..."
Trong đôi mắt cô ấy ngân ngấn lệ. Một sự tồn tại dịu dàng tựa như thiên sứ. Hóa ra một endm như vậy cũng có lúc phiền não như thế này, tôi thầm nghĩ.
"Điểm mạnh duy nhất của mình chỉ có khả năng bắn thôi. Nhưng hôm nay bị cậu vượt mặt, mình đã..."
Cô nàng này hoàn toàn chẳng hiểu gì cả.
Cần gì phải muộn phiền vì ba cái chuyện đó cơ chứ.
"endm, cậu không cần phải dừng bước ở đây. Với cả, không cần phải nôn nóng đâu. Lần này chúng ta là một cặp. Đâu phải là kẻ địch."
"Nhưng mà..."
"Đã bảo là không sao mà, cậu muốn lấy cúp vô địch đúng chứ?"
Tôi buông lời trêu đùa một chút.
Dù có pha chút bông đùa, nhưng phía cô ấy thì lại cực kỳ nghiêm túc.
Dùng tay quệt đi dòng nước mắt, cô ấy mỉm cười nhìn tôi.
"Chuyện đó là đương nhiên rồi."
Hình ảnh endm như mọi khi đã trở lại.
"endm giỏi thật đấy, biết suy nghĩ lo toan chuyện xung quanh đàng hoàng."
Trái với tôi thì chịu chết.
Dù bây giờ đã biết rút kinh nghiệm, nhưng đó cũng là nhờ đã từng phạm phải một sai lầm trong quá khứ.
"Cảm ơn cậu nhé."
Hoàn toàn là một endm như thường ngày.
Đến mức chẳng còn gợi nhớ chút nào đến dáng vẻ lúc nãy nữa.
Nhưng chẳng hiểu sao, dáng vẻ ấy lại vô cùng mạnh mẽ.
Áp đảo đến mức khiến tôi bất giác cũng phải gồng mình tỏ ra mạnh mẽ theo.
"Cứ theo sát tôi, tôi sẽ cho cậu thấy khung cảnh đấy."
Nói rồi tôi quay gót bước đi.
Trong lúc đang chầm chậm tiến về phía hành lang, từ phía sau, tôi nghe thấy một giọng nói nhỏ nhẹ, lí nhí.
"Cảm ơn."
Một giọng nói vô cùng dịu dàng mà tôi chưa từng được nghe trước đây, nó mang lại cảm giác như cả cơ thể đang được ôm trọn lấy vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn