Chương 82: Chương 81: Thử thách của Gumiho (1)
Tự do rồi theo ta làm gì? · Mizu Vương(bị Tày) · 112 chương · ~24 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Web Novel
"Chủ nhân đang bị các người đưa đi đâu?"
Một giọng nói lạnh thấu xương, dường như đóng băng cả không khí, vang vọng trong đêm.
Rin lơ lửng giữa không trung—tựa như một vị thần hạ thế, nhìn xuống thế gian bên dưới. Những người tộc cáo, những kẻ chỉ vài khoảnh khắc trước còn hát vang bài ca tự do, đồng loạt khựng lại.
"Cáo Tai Ương?! L-Làm sao ngươi tìm được chúng ta ở đây?"
Trưởng lão điên cuồng kiểm tra kết giới, nhưng nó vẫn hoạt động bình thường. Những lá bùa nhiễu loạn dán trên cây cũng đang phát huy tác dụng như dự kiến.
Ông ta thậm chí không thể hình dung nổi Rin đã dùng loại phép thuật nào để định vị được họ.
Đọc được sự bàng hoàng hằn trên khuôn mặt ông ta, Rin lên tiếng như thể đó là điều hiển nhiên.
"Rin là nô lệ của Chủ nhân. Ngươi nghĩ ta sẽ không biết nơi ngài ấy ở sao?"
Đối với bất kỳ ai có trình độ ma thuật nhất định, việc lần theo xiềng xích để tìm ra vị trí của Karami chỉ là trò trẻ con.
Hơn nữa, xiềng xích linh hồn là loại trói buộc mà ngay cả Mirabelle cũng không thể cắt đứt. Một loại ma thuật cấp thấp từ một con cáo ba đuôi già nua thì không đời nào có thể hy vọng ngăn cản được nó.
"Giao Chủ nhân ra đây. Ngay lập tức."
Kể từ khi Karami khiêu vũ với tử thần dưới tay gã Người Sói Máu, sự ám ảnh của Rin đã tăng lên gấp mười lần.
Và giờ đây, những kẻ tộc cáo này, những kẻ mà cô vốn đã ghê tởm, lại dám bắt cóc ngài—sự xúc phạm này không thể tha thứ.
Một con cáo, kẻ hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của tình thế hơn những kẻ còn lại, dí móng vuốt sắc nhọn vào cổ họng Karami.
"Đ-Đừng nhúc nhích! Chỉ cần một bước thôi, ta sẽ đâm xuyên cổ họng tên con người này!"
"…"
"Cút đi, Cáo Tai Ương!"
Khi con cáo cẩn thận lùi lại, thứ gì đó bất ngờ chộp lấy cánh tay đang đe dọa Karami.
Liếc xuống, con cáo nhìn thấy những cành cây đang quấn chặt lấy chi của mình. Một linh hồn cây khô héo đã vươn dài những nhánh cây của nó.
Trước khi chúng kịp phản ứng, linh hồn ấy xoắn lại, bẻ gãy cánh tay của con cáo.
Rắc.
"Áaaa!"
Con cáo ngã quỵ, hú lên trong đau đớn. Những kẻ khác vì quá hoảng loạn mà không thể lấy lại tinh thần, đứng chôn chân tại chỗ.
Chúng đâu biết rằng, yêu quái của Thung lũng Bạch Vân đã bao vây chúng từ lúc nào.
Thế nhưng, chúng lại chẳng gây ra chút đe dọa nào với Rin… như thể chúng đang phục tùng cô.
Kẻ mạnh ăn hiếp kẻ yếu.
Kẻ yếu phục tùng kẻ mạnh.
Yêu quái là những sinh vật đơn giản.
Chúng cúi đầu trước những kẻ hùng mạnh hơn mình.
Nếu chúng đã phục tùng Gấu Ma, kẻ mạnh nhất trước đây của Thung lũng Bạch Vân, thì việc chúng phục tùng Rin, người đã nghiền nát con gấu đó, cũng là điều tự nhiên.
"N-Này, đợi một chút—" Những người tộc cáo cuối cùng cũng nhận ra hoàn cảnh tuyệt vọng của mình.
Thần linh đã ruồng bỏ chúng.
Và một cuộc thảm sát không thương tiếc bắt đầu.
Những đốm lửa ma trơi thiêu rụi tộc cáo, trong khi linh hồn cây khô héo bẻ gãy xương chúng từng khớp một, gấp chúng lại gọn gàng như thể xếp giấy origami.
Một con yêu quái chim khổng lồ, Chim Đột Biến, lao từ trên bầu trời xuống, quắp lấy hai con cáo trong bộ móng vuốt rồi tan biến vào màn đêm.
Khung cảnh hỗn loạn tột cùng.
"Làm ơn, hãy tha cho chúng ta! Ngươi, nó gọi ngươi là chủ nhân đúng không! Hãy bảo nó dừng cái sự điên rồ này lại!"
Một kẻ tộc cáo nhanh trí cầu xin Karami tha mạng. Anh mỉm cười, nhẹ nhàng đẩy người phụ nữ đang bám lấy mình ra.
"Rin, chúng ta cần trưởng lão còn sống. Chỉ ông ta mới biết vị trí của ngôi đền."
"Ưm, được ạ. Em sẽ giữ ông ta còn sống."
Ẩn ý trong những lời đó quá rõ ràng, khiến máu trong người những kẻ nghe thấy rút sạch.
Đêm đó, những tiếng rên rỉ ma quái mới đã được thêm vào Thung lũng Bạch Vân.
* Chỉ còn ba người trở lại hang cáo.
Một là Rin. Cô hơi bám bụi và tóc tai hơi rối bời, nhưng ngoài ra thì không thay đổi gì so với lúc xuất phát.
Một người khác là Karami. Anh không hề hấn gì ngoại trừ những vết hằn mờ nhạt nơi những dây leo trói lấy cổ tay.
Người cuối cùng là trưởng lão tộc cáo. Dáng đi của ông ta không vững vàng, vì một lý do đơn giản: ba cái đuôi của ông ta giờ chỉ còn lại một. Những cái còn lại đã bị bứt sạch và đốt cháy.
Vì ông ta sinh ra là cáo ba đuôi, ông ta có thể mọc lại chúng theo thời gian và nhờ vào sức mạnh linh hồn. Nhưng mạng sống, chứ không phải cái đuôi, mới là mối bận tâm hàng đầu của ông ta lúc này.
Tất cả những người tộc cáo khác, ngoại trừ trưởng lão, đều đã trở thành thức ăn cho yêu quái. Chỉ còn mình ông ta sót lại của tộc cáo.
Ngay cả sự khoan hồng ít ỏi đó cũng có thể sớm tan biến.
Hai người để trưởng lão đang khập khiễng dẫn đường. Họ đi qua ngôi làng vắng lặng và dừng lại ở một góc. Trưởng lão lẩm bẩm một câu thần chú và mặt đất gợn sóng, để lộ ra những bậc thang ẩn giấu dẫn xuống bóng tối.
Họ bước vào một cõi ngầm nơi tầm nhìn bị vô hiệu hóa. Sự bỏ hoang của nó thể hiện rõ qua lớp bụi dày đặc, làm không khí nghẹt thở với mùi mốc meo.
Rin tạo ra một ngọn lửa cáo để soi sáng khi họ tiến sâu hơn.
Dù giống như mê cung, mỗi ngã rẽ đều được canh giữ bởi các phép thuật. Nếu không hóa giải những bùa chú này, người ta sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong những ảo giác điên rồ, thối rữa trong mê cung dưới lòng đất.
Chỉ có trưởng lão biết cách hóa giải ma thuật này. Không hề nói quá khi cho rằng đây chính là lý do duy nhất khiến ông ta còn sống.
Sau khoảng 30 phút đi qua các hành lang, Karami thản nhiên ngâm nga, hai tay đan sau lưng. Ngược lại, đôi mắt Rin khẽ run lên theo từng bước chân tiến sâu vào trong.
Cô cảm thấy có thứ gì đó đang hút lấy mình, như một thỏi nam châm.
Cuối cùng, họ cũng đến đích. Những ngọn lửa cáo được đặt trong các chiếc đèn lồng xung quanh, bùng lên dữ dội, đẩy lùi bóng tối.
Thứ hiện ra, theo đúng nghĩa đen, là một ngôi đền nhỏ.
Một bàn thờ bằng đá.
Một bức tượng hình cáo.
Phía sau bàn thờ là một bức tranh tường đồ sộ vẽ một con cáo chín đuôi, những cái đuôi của nó phấp phới đầy uy nghiêm, như thể đang kết nối trời và đất.
Nhưng điều thu hút sự chú ý của Rin hơn bất cứ thứ gì khác chính là viên ngọc cáo vàng đặt trên bàn thờ. Nó tỏa ra ánh hào quang, rực rỡ như mặt trời trong ngôi đền phủ đầy bụi bặm đã bị lãng quên từ lâu.
Trưởng lão lên tiếng.
"Nơi đây chính là thánh địa của tộc cáo chúng ta. Đây là ngôi đền do tổ tiên chúng ta xây dựng khi còn bị mắc kẹt tại Thung lũng Bạch Vân."
Đó là từ một thời đại mà gumiho vẫn còn được tôn kính như một vị thần của tộc, chứ không chỉ là yêu quái. Những người tộc cáo thời bấy giờ đã xây dựng ngôi đền này để tôn vinh vị thần của họ.
Viên ngọc hồ ly màu vàng đóng vai trò như một vật chứa, lưu giữ những mảnh vỡ sức mạnh của hồ ly chín đuôi đã bị phong ấn. Chính vì lý do này mà các yêu quái khác, vì khiếp sợ uy lực của hồ ly chín đuôi, đã không dám xâm phạm hang hồ ly.
Tất nhiên, khi thời gian trôi đi và lịch sử về hồ ly chín đuôi dần bị xóa nhòa, sự tồn tại của ngôi đền cũng bị chôn vùi theo.
Karami, vì tò mò, đã thử chạm vào viên ngọc hồ ly.
Xèo!
"Á!"
Viên ngọc hồ ly bùng cháy.
Karami thét lên và vội vàng rụt tay lại.
"Chạm vào nó một cách bất cẩn là điều không khôn ngoan. Không ai ngoài hồ ly chín đuôi được phép tiếp cận nó."
"Vậy làm thế nào mà nó được chuyển đến đây?"
"Điều đó…"
Việc đó không được ghi chép lại.
Phải chăng họ đã cùng nhau thổi vào nó?
Hay có lẽ họ đã dùng một loại công cụ nào đó để di chuyển nó?
Trưởng tộc hồ ly, sau một thoáng suy tư nghiêm túc, bừng tỉnh lại với một tiếng "Hả!"
"Chuyện đó không quan trọng. Khoảnh khắc hồ ly chín đuôi lấy lại được thứ này, họ sẽ chủ động ra tay để trấn áp nàng ta."
"Rin, cô có nghe thấy không? Cô chỉ cần lấy thứ này thôi."
"Đã rõ. Rõ mồn một."
"Khi nào ta nói như vậy chứ?! Cô cũng sẽ chẳng an toàn đâu, cô nhận ra điều đó chứ, phải không?! Sẽ khôn ngoan hơn nếu bằng lòng với hiện tại và sống trong ẩn dật…"
"Đó không phải là điều tôi mong muốn. Với tư cách là chủ nhân của cô ấy, tôi tìm kiếm sự giải thoát hoàn toàn cho nô lệ của mình."
Để làm được điều đó, cô cần phải lấy viên ngọc hồ ly kia và kế thừa sức mạnh của hồ ly chín đuôi.
"Những mong muốn đơn thuần không trao cho cô cái quyền đó. Nếu cô thất bại trong bài thử thách của hồ ly chín đuôi… cô sẽ bị nuốt chửng ngay tại chỗ." (T: Nhắc trc là chỗ này bảo Rin chứ k bảo main đâu nên k phải lỗi đâu nhé)
"Nếu chúng tôi định rút lui bây giờ, chúng tôi đã chẳng đến đây ngay từ đầu. Phải không, Rin?"
"Vâng."
Rin chậm rãi tiến lại gần viên ngọc hồ ly và hít một hơi thật sâu. Cảm nhận được tiếng gọi của định mệnh, cô cẩn thận đặt tay lên viên ngọc.
Vào khoảnh khắc đó.
Xì!
Những ngọn lửa dữ dội bùng lên, bao trùm lấy Rin. Trong khi thân xác vật lý của cô vẫn ở trong đền, ý thức của cô đã trôi đi, như dòng nước chảy theo con suối.
Nơi ý thức của cô tìm đến, men theo dòng suối, là một màu đen bao trùm.
Rin nhìn xuống để kiểm tra cơ thể mình. Khi chạm vào người, cô có thể cảm nhận được xúc giác. Đó là một cảm giác mơ hồ, tựa như đang đứng trên ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh.
Mình phải làm gì ở đây?
Chẳng có gì ngoài bóng tối.
Loại thử thách nào sẽ xuất hiện đây?
Cô vừa nghiêng đầu bối rối thì màu sắc tràn ngập vào bóng tối. Những gì hiện ra là hang hồ ly quen thuộc đến lạ lùng. Nhưng những người hồ ly mà cô chắc chắn mình đã giết vẫn đang đi lại nghênh ngang.
Biểu cảm của Rin lập tức trở nên đanh lại, cô ngay lập tức bùng phát và ném ra lửa hồ ly, nhưng nó biến mất mà không gây ra bất kỳ thiệt hại nào. Như thể nó không hề có thực.
Liệu đây có phải là một cái bẫy?
Có phải lão hồ ly xảo quyệt đó đã lừa mình?
Nhưng sức mạnh của viên ngọc hồ ly cảm giác rất thật…
Giờ nhìn kỹ lại, hang hồ ly có chút khác biệt so với ký ức của cô. Cách bố trí và hình dáng của các tòa nhà, và ngay cả những người hồ ly đang đi lại quanh hang.
Nó mang lại cảm giác thân thuộc nhưng cô không thể nhớ chính xác được.
Khi Rin cau mày, bực bội vì những câu hỏi chưa có lời giải, cô nghe thấy một sự náo động.
"Các con, mẹ đã bảo không được chơi với Cáo Tai Ương kia rồi mà?"
Một người mẹ hồ ly đang dẫn những đứa con nhỏ của mình đi.
Như thể đang tách chúng ra khỏi thứ gì đó.
Thứ đó chính là bản thân Rin.
Tuy nhiên, đó không phải là Rin của hiện tại, mà là một Rin mặc những bộ đồ rách rưới thay vì giày, phủ đầy những vết xước và chỉ có một cái đuôi. Đó là Rin từ khi còn nhỏ.
Không. Mặc dù Rin đã lớn chừng này chỉ trong vài tháng, đây không phải là con cáo một đuôi gần đây, mà là một con cáo một đuôi từ quá khứ xa xôi.
Với nhận thức đó, cảm giác kỳ lạ về sự đã từng trải qua đã đâm vào tâm trí cô như những mũi kim bỗng trở nên hợp lý. Đây chính là hang hồ ly từ rất lâu về trước.
Rin có thể đoán sơ qua bản chất của bài thử thách.
Giải thoát khỏi quá khứ.
Đó chính là bài thử thách mà hồ ly chín đuôi đặt ra.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn