Chương 25: [Phía Bên Kia Sự Kết Nối - 1]
Từ Bên Kia Miền Ký Ưc · Cybertronlk1234 · 30 chương · ~19 phút đọc · Tạo 23/08/2026
WN
"Seonghwan à... Cậu... đang... nghĩ... gì thế? Nhật ký... hôm nay... tớ... viết... xong rồi..."
"À, xin lỗi nhé. Tớ mải suy nghĩ vẩn vơ một chút nên không để ý."
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi tôi nghe Seah nói những lời đó.
Tuần trước, tôi đã nhờ Seah giữ bí mật về việc nhìn thấy Jaehwa ở công viên, và để đổi lại, Seah yêu cầu tôi phải thực hiện một mong muốn của cô ấy.
Dẫu biết tính cách của Seah vốn dĩ là vậy, chẳng thể làm gì khác được, nhưng khác với mọi khi thường chỉ đòi hỏi mấy thứ đồ ăn vặt như bánh kẹo, lần này điều Seah muốn lại là Jaehwa.
Yêu cầu của Seah để đổi lấy sự im lặng của mình chính là được gặp Jaehwa – người mà cô ấy đã thoáng thấy lúc đó – một lần.
Bản thân tôi vốn không muốn các bạn khác biết về công việc làm thêm mình đang làm, nhưng tôi đã không thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức trước yêu cầu của Seah.
Lý do tôi chần chừ không gì khác ngoài Jaehwa.
Đối với những người có kỹ năng xã hội bình thường, việc gặp gỡ người khác là một hành động phổ biến không mấy khó khăn, nhưng với Jaehwa thì không.
Phải mất một tháng gặp gỡ Jaehwa mới bắt đầu nói chuyện với tôi, và phải gần hai tuần sau đó cô ấy mới chịu mở lòng. Đó là một Jaehwa trầm lặng và nội tâm đến thế.
Nếu một Jaehwa như vậy phải đối mặt với một Seah năng nổ đến mức đôi khi tôi tự hỏi liệu cô ấy có vấn đề gì về thần kinh không, tôi lo rằng mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn cả lúc cô ấy mới gặp tôi.
Seah bảo: "Cậu không cần trả lời ngay đâu. Nhưng thứ Ba tuần sau phải cho tớ biết nhé. Thứ Tư tớ có việc bận rồi." Cô ấy đã cho tôi thời gian như vậy.
Thế nhưng cho đến tận chiều tối thứ Hai, tôi vẫn chưa thể đưa ra quyết định về đề nghị của Seah.
"Seonghwan... trông sắc mặt... cậu... không... tốt... Có chuyện gì... xảy ra... sao?"
"Chỉ là hôm nay tớ hơi mệt chút thôi."
Phải rồi, thay vì cứ ngồi đây lo lắng một mình, chẳng thà hỏi trực tiếp người trong cuộc sẽ nhanh hơn.
Tôi lên tiếng gọi Jaehwa, người vừa viết xong nhật ký và đang nằm lăn lộn trên giường.
"Jaehwa à. Xin lỗi vì đã làm phiền lúc cậu đang nghỉ ngơi, nhưng tớ có thể hỏi cậu một chuyện được không?"
"Chuyện gì thế...?"
"Cậu cảm thấy thế nào nếu có một người khác ngoài tớ xuất hiện trước mặt cậu?"
Trước câu hỏi của tôi, Jaehwa bỗng lộ rõ vẻ sợ hãi, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán.
Cơ thể cô ấy run rẩy đầy bất an, đến mức tôi không thể tin nổi khuôn mặt thẫn thờ khi nãy lúc nằm lăn lộn trên giường lại có thể biến đổi nhanh chóng đến vậy.
"Người khác... đáng sợ lắm... Tớ... chỉ muốn... ở cùng... Seonghwan thôi..."
"Tớ hiểu rồi. Tớ chỉ hỏi bâng quơ thôi nên cậu đừng sợ nhé."
Jaehwa tỏ rõ ý kiến rằng tuyệt đối sẽ không gặp ai khác, dáng vẻ vô cùng kinh hãi.
"Dù sao thì hôm nay cậu cũng viết xong nhật ký rồi, tớ thưởng cho cậu bánh vị wasabi này."
"Bánh... tớ thích lắm..."
Nhận lấy túi bánh từ tay tôi, Jaehwa bắt đầu leo lên giường ăn ngon lành như thể chưa từng có sự bất an nào trước đó.
Nhìn Jaehwa đang ăn bánh, tôi thầm nghĩ nếu mình lại đề cập đến chuyện tương tự, có lẽ lần tới mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở việc cô ấy cảm thấy bất an đâu.
Cảm thấy nếu tiếp tục nói thêm sẽ chỉ làm Jaehwa thêm khổ sở, tôi quyết định không nhắc lại chuyện đó nữa.
- -
"Vậy nên cậu đến đây để hỏi ý kiến của tôi sao?"
"Vâng. Cháu có thử hỏi khéo Jaehwa rồi, nhưng cô bé phản ứng gay gắt quá."
Nghĩ rằng việc hỏi Jaehwa chỉ làm cô bé thêm mệt mỏi, tôi đã tìm đến ông chủ khi ông đang chuẩn bị đóng cửa tiệm sau giờ làm để xin lời khuyên.
Tôi giải thích cho ông chủ mọi chuyện đã xảy ra, từ việc Jaehwa tự ý ra khỏi nhà lần trước cho đến những lời Seah nói với tôi tuần vừa rồi, và nhờ ông cho lời khuyên nên làm thế nào.
"Nhưng mà Jaehwa... đã ra ngoài sao? Lúc đó tôi thấy con bé vẫn sinh hoạt bình thường nên cứ ngỡ không có chuyện gì. Đến tận hôm nay tôi mới biết chuyện đó đấy."
"Cháu xin lỗi vì đã không báo trước cho chú."
"Không sao đâu. Nhưng tôi khá ngạc nhiên khi biết Jaehwa, vốn dĩ lúc nào cũng chỉ ở trong nhà, lại chịu bước chân ra ngoài."
Giống như tôi đã từng ngạc nhiên, ông chủ cũng có vẻ rất sửng sốt khi biết một Jaehwa hiếm khi rời khỏi phòng lại dám ra khỏi nhà.
"Dù sao thì, bạn nữ đó nói nếu không được gặp Jaehwa thì sẽ kể chuyện cháu đi làm thêm cho các bạn khác biết, nên cháu chẳng biết phải làm sao nữa."
"Bạn của cậu Seonghwan là những đứa trẻ xấu tính sao?"
"Cũng không hẳn là xấu... nhưng mà có chút..."
Trước câu hỏi của ông chủ, tôi khẳng định họ không phải người xấu, nhưng cũng chẳng thể thốt ra được từ "ngoan hiền".
Yujun thì cứ hễ có sơ hở là tìm cách trêu chọc người khác; Ujong thì nghiện game đến mức như thể đánh tráo cả cuộc đời mình lấy trò chơi; Seah thì tôi nghi là mắc bệnh không-thể-ngồi-yên-dù-chỉ-một-ngày; còn Jeonghwa thì ngược lại hoàn toàn với Ujong, coi sách vở là lẽ sống.
Tôi có 4 người bạn thân, dù không đến mức gọi là "đám bạn tồi tệ nhất trần đời", nhưng cũng chẳng phải kiểu bạn bè mà tôi có thể tự hào giới thiệu với bất kỳ ai.
"Cậu Seonghwan? Sao cậu lại làm vẻ mặt đó?"
"À... thì... họ không phải người xấu, nhưng có vài đứa hơi thiếu năng lực hành vi hoặc hơi kỳ quặc ạ."
"Vậy thì tốt rồi, miễn không phải trẻ hư là được."
Không đâu ông chủ ơi. Cháu đã bảo là chúng nó kỳ quặc mà?
Cháu đang nói về những đứa mà hễ tụ tập lại là không ai biết chuyện quái gì sẽ xảy ra đâu ạ!
"Nhưng tại sao cậu Seonghwan lại muốn giấu các bạn chuyện mình đi làm thêm?"
"Thì tất nhiên rồi ạ. Trong mắt bọn nó thì việc này kỳ cục lắm nên cháu không nói được. Công việc làm thêm là đi kết bạn đâu phải là một việc bình thường đâu ạ."
"Cũng đúng nhỉ. Ngay cả tôi cũng thấy nếu bảo đi làm thêm để kết bạn thì người ta sẽ nhìn bằng ánh mắt lạ lẫm thôi."
Vì công việc "làm thêm để tìm bạn" vốn không hề phổ biến, tôi có thể tưởng tượng được sự chú ý đổ dồn vào mình và lũ bạn sẽ cười nhạo tôi đến mức nào nếu tôi nói ra.
"Không muốn bị chú ý" và "muốn trông thật bình thường trong mắt đám bạn" – đó chính là lý do tôi không thể nói mình đang làm công việc này cùng với Jaehwa.
"Tôi thấy dạo gần đây Jaehwa trở nên năng động hơn nhiều từ khi gặp cậu Seonghwan, tôi vui lắm. Tôi nghĩ tất cả đều nhờ công của cậu."
"Dạ... cháu cảm ơn chú."
Dù ông chủ khen ngợi, nhưng tôi cảm thấy mình không xứng đáng với lời khen đó.
Tất cả những gì tôi làm chỉ là ở bên cạnh Jaehwa, liệu tôi có thể tự tin nói rằng mình đã nỗ lực đến mức nhận được lời khen ngợi đó từ ông chủ không?
"Dù tôi rất yên tâm khi Jaehwa ở bên cạnh cậu Seonghwan, nhưng tôi cũng muốn thấy Jaehwa ở cùng những người bạn khác nữa. Tất nhiên hiện tại Jaehwa vẫn là một đứa trẻ khó lòng gặp gỡ người lạ, nhưng tôi nghĩ cứ thử để con bé gặp từng người một xem sao.
Vì là bạn của cậu Seonghwan nên tôi tin chắc họ không phải người xấu đâu."
Ông chủ có vẻ cũng muốn Jaehwa gặp gỡ những người bạn khác ngoài tôi.
Dù biết rõ điều đó khó khăn thế nào với Jaehwa lúc này, ông vẫn mong muốn cô bé có thêm những người bạn mới.
"Vậy nên tôi sẽ nói chuyện kỹ với Jaehwa. Cậu hãy về bảo với người bạn muốn gặp Jaehwa rằng có thể đến gặp con bé nhé."
Tôi đã xin lời khuyên từ ông chủ về đề nghị của Seah, và câu trả lời tôi nhận được là một đáp án vừa đơn giản lại vừa nan giải: Hãy để Seah gặp Jaehwa.
- -
"Tớ sẽ cho cậu gặp cô bé đó, nhưng bù lại cậu phải giữ lời hứa. Tuyệt đối không được nói gì với đám bạn kia đấy."
"Hửm? Thật sao? Tớ thấy Seonghwan im hơi lặng tiếng mấy ngày nay, cứ tưởng cậu bỏ cuộc rồi chứ, hóa ra không phải à?"
Vẫn là sân thượng trường học vắng vẻ như lần trước, khi chỉ còn 10 phút nữa là đến giờ tan học, tôi đã đưa Seah ra đây và chấp nhận đề nghị của cô ấy theo lời khuyên của ông chủ.
Có lẽ Seah nghĩ tôi sẽ từ chối nên khi nghe tôi đồng ý cho gặp Jaehwa, cô ấy lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
"Nhưng tớ có một yêu cầu, cậu thực hiện được chứ?"
"Một yêu cầu? Yêu cầu gì cơ?"
"Trước mặt cô bé đó, tuyệt đối không được la hét hay chạy nhảy lung tung như mọi khi."
"Seonghwan à, rốt cuộc trong mắt cậu tớ là hạng người gì thế hả?"
"Tớ luôn nhìn thấu con người cậu mà."
Chó nhà học giả ba năm cũng biết ngâm thơ, ở bên cạnh ai đó đủ lâu thì ta có thể nắm bắt được họ đang nghĩ gì và thường hành động ra sao.
Seo Seah, cái đứa này không chỉ đơn thuần là năng nổ đâu, mà là một đứa trẻ hiếu động đến mức phát bệnh.
Cái gì cô ấy tò mò là phải tìm mọi cách để xem cho bằng được, lúc nào cũng nhảy nhót tưng bừng chẳng biết vì chuyện gì mà vui thế, và tôi chưa bao giờ thấy cô ấy chịu ngồi yên một chỗ quá lâu.
Nếu một Seah – người hội tụ tất cả những điều mà Jaehwa ghét – đứng trước mặt Jaehwa, tôi lo rằng với sự năng nổ áp đảo đó, Jaehwa sẽ không chịu đựng nổi mà ngất xỉu mất.
"Sao cậu lại nhìn tớ bằng ánh mắt đó?"
"Không có gì đâu."
Mặc dù chính chủ thì chẳng hay biết gì về điều đó cả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn