Chương 65: Chương 64: Chuyện Lạ Có Thật?
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~31 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương
"Mọi người đừng có rú rú trong góc phòng rồi gãi bụng nữa, hãy đi tập thể dục giống thế này đi. Không biết là nó sảng khoái và tràn đầy sức sống đến mức nào đâu."
- Ngưng sát thương bằng sự thật đi mà!
- Mà dạo này Hani chăm chỉ dã man. Thời gian phát sóng đúng là không đùa được đâu. Sáng, trưa, chiều, tối đều lên sóng hết. Đúng là cái máy phát sóng mà.
- Phải trừng trị thích đáng những BJ chăm chỉ thế này mới được. Nào, hãy dùng tiền đè bẹp bả đi mọi người ơi.
[MôngTráiCủaHani đã ủng hộ 300 bóng nước.]
"Ơ, ơ ơ... cảm ơn MôngTráiCủaHani đã ủng hộ nhé. Nhưng mà làm ơn đổi cái biệt danh đó giùm tôi đi."
- ㅋㅋㅋ Nhìn cái tên phá bĩnh kìa. Hani vừa bắt đầu phát sóng ngoài trời là mấy cái thành phần này lại quậy phá ngay.
- Người ta đã donate thì phải đọc cho đúng tên chứ sếp! Làm vậy hơi buồn nha.
- Người xung quanh nghe thấy chắc hoang mang lắm luôn ㅋㅋㅋ Hồi đầu mới làm phát sóng ngoài trời chưa có kinh nghiệm, tôi từng để âm thanh thông báo donate quá lớn khiến mọi người xung quanh đổ dồn ánh mắt đầy kinh ngạc về phía mình.
Kể từ đó, tôi luôn cài đặt âm lượng thông báo donate ở mức nhỏ nhất.
Dù da mặt có dày đến đâu đi chăng nữa thì trước những ánh mắt nhìn mình như nhìn kẻ tâm thần của người qua đường, tôi cũng khó lòng mà chịu đựng nổi.
- Giờ sếp về nhà làm buổi phát sóng tối hả? Hay là phát sóng đêm luôn?
- Đúng rồi còn gì nữa. Đã hơn 10 giờ đêm rồi nên gọi là phát sóng đêm là chuẩn rồi.
- Mọi người đi ra ngoài hết đi. Muộn thế này rồi, tôi chỉ muốn ở riêng với Hani thôi.
- Ông đi ra thì có ㅋㅋㅋ Tôi vừa trò chuyện với người xem vừa rảo bước trở về nhà.
Dạo gần đây, để tăng cường hiệu quả tập luyện, tôi luôn đi bộ về nhà sau khi rời khỏi phòng tập của Myeong-hun.
Khoảng cách cũng chỉ tương đương một trạm xe buýt, nếu chạy bộ nhẹ nhàng thì chỉ mất khoảng 7 đến 8 phút mà thôi.
"Vậy nên buổi phát sóng đêm nay sẽ là trò chơi yêu thích nhất của mọi người, Liên Minh Huyền Thoại! Chỉ cần thắng hai trận nữa là tôi sẽ bước vào chuỗi thăng hạng Cao Thủ rồi, hãy đón chờ nhé!"
- Ủa chứ cả tuần nay chơi Liên Minh Huyền Thoại rồi ai mà thèm chờ nữa. Chán muốn chết rồi đây này. Chơi trò khác đi sếp ơi.
- Mọi người không biết dạo này Hani đang mải mê bám đuôi mấy cựu tuyển thủ chuyên nghiệp để kiếm fame hả? ㅋㅋ Từ giờ trở đi là bị ép chơi Liên Minh Huyền Thoại dài dài nhé.
- Mà khoan, có tiếng động gì lạ thế nhỉ? Có ai nghe thấy giống tôi không?
"Hả? Tiếng động lạ sao?"
Ban đầu, tôi cứ ngỡ đó chỉ là trò đùa của một kẻ nào đó muốn thu hút sự chú ý mà thôi.
Khu vực này vốn là khu dân cư khá cũ kỹ, đường xá cũng đã xuống cấp nhiều, cộng thêm việc các cột đèn đường nằm cách xa nhau nên không gian xung quanh khá là tăm tối.
Thế nên trước đây, mỗi khi tôi đi tập về muộn, người xem vẫn thường hay trêu chọc kiểu như "có người đang bám theo kìa" hay "có ma phía sau kìa" để dọa dẫm tôi.
Tôi nghĩ lần này chắc cũng lại là một trò đùa tương tự như thế.
- Ơ? Tôi cũng nghe thấy rồi nè! Không đùa đâu nha. Trưởng phòng cũng im lặng một chút rồi tập trung nghe thử xem.
- ㅋㅋㅋ Mấy ông phá bĩnh dạo này diễn sâu thế. Tiếng động lạ gì chứ, tôi có nghe thấy gì đâu.
- Hoang mang quá nha. Hình như đúng là có tiếng rên rỉ rầu rĩ gì đó thì phải.
"..."
Đến mức này thì không thể coi là trò đùa được nữa rồi.
Vì vậy, tôi cũng dừng bước, tập trung tinh thần để quan sát xung quanh.
"$^&$! @."
"...!"
Ngay lập tức, tôi nghe thấy một âm thanh nhỏ bé, nghẹn ngào như thể đang bị một vật gì đó chặn lại!
Tôi nuốt nước bọt, rón rén tiến về phía phát ra âm thanh đó.
Thế nhưng người xem trong phòng lại là những kẻ hoảng loạn hơn cả.
- S-Sợ quá đi mất. Tụi mình chạy đi thôi sếp ơi. Ở lại là chết cả lũ đó!
- Mà thật ra là tiếng gì thế nhỉ? ㅋㅋㅋ Hay là có cặp đôi nào đang vụng trộm trong góc tối hả? Nhìn trúng chắc ngượng chín mặt luôn quá ㅋㅋㅋ - Thời buổi này loạn lạc quá nên tôi chỉ toàn nghĩ đến mấy chuyện không hay thôi hà.
Nơi phát ra âm thanh khe khẽ kia là một góc khuất tăm tối trong một con hẻm nhỏ không có ánh đèn.
Vì đã sống ở khu này khá lâu nên tôi biết rõ, ở cuối con hẻm đó có một nhà kho nhỏ bỏ hoang, thế nên nơi đây hầu như không có bóng người qua lại.
Với một linh cảm chẳng lành, gương mặt tôi bỗng chốc đanh lại, tôi rón rén tiến đến góc rẽ của con hẻm, khẽ ló đầu ra nhìn vào bên trong.
"...!"
"Không im mồm là tao cho mày chầu diêm vương đấy. Tao rạch nát mặt mày ra bây giờ! Muốn đi phẫu thuật thẩm mỹ vài chục lần thì cứ việc cắn tay rồi làm loạn tiếp đi."
"Ưm ưm!"
- Điên thật rồi! Cái này là thật hả trời?
- Cái gì thế kia, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?
-?????
Trong góc khuất, bóng dáng của hai người đang giằng co dữ dội với nhau.
Một gã đàn ông có vóc dáng to lớn đang đè chặt và khống chế một thân hình nhỏ bé hơn ở phía dưới.
Giọng nói trầm đục, đầy âm hiểm của gã vang lên khe khẽ, xen lẫn tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn lại nơi cổ họng của nạn nhân phía dưới.
"Chỉ cần cho tao một lần rồi kết thúc êm đẹp đi. Tao cũng không muốn chuyện rắc rối thêm đâu."
"Ưm ưm!"
"A, chết tiệt! Con khốn này, tao đã bảo mày câm miệng rồi cơ mà? Muốn tao khắc chữ lên mặt mày không? Có muốn từ ngày mai không dám vác cái mặt này ra đường nữa không hả?"
- Trưởng phòng mau chạy đi! Mau chạy đến chỗ nào có người rồi gọi cảnh sát báo án đi. Nguy hiểm lắm đó!
- Cái này đúng là thật rồi chứ không phải diễn đâu. Phải làm sao bây giờ? Điên mất thôi;; - Á, run tim quá đi mất.
Bản thân tôi khi trực tiếp đối mặt với tình huống này cũng cảm thấy đầu óc trống rỗng, không biết phải xử lý ra sao.
Lý trí thì mách bảo phải lập tức gọi điện báo cảnh sát, nhưng trước tình huống nguy cấp bất ngờ này, cơ thể tôi bỗng chốc cứng đờ theo bản năng, không thể di chuyển nổi.
"Chà, vòng một cũng ra gì đấy... Mày đã cho bao nhiêu thằng chạm vào chỗ này rồi hả? Trông thèm thuồng thế."
"H-Hức... xin anh, dừng lại đi. Tôi hứa sẽ không báo cảnh sát đâu."
"Con khốn này! Mày còn dám nói nhảm một câu nữa là tao cho mày đi đời luôn đấy biết chưa? Câm mồm vào mà tận hưởng đi. Hoặc là tự cắn chặt tay áo của mày vào. Nếu để ai nghe thấy tiếng động mà phát hiện ra á? Tao sẽ rạch nát mặt mày rồi chuồn luôn, nên tự biết điều đi."
Quần áo của nạn nhân phía dưới đang bị xé rách.
Chiếc áo thun bị lột ra rồi ném văng ra xa, tôi nhìn thấy bàn tay thô bạo của gã đang sờ soạng trên lớp nội y của cô gái.
Bản năng mách bảo tôi rằng nếu còn chần chừ thêm nữa thì cô gái kia sẽ gặp nguy hiểm tính mạng.
Tôi khẽ lùi lại một bước, định bụng sẽ gọi điện báo cảnh sát trước.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó...
[KẻHámFame đã ủng hộ 100 bóng nước.] - KẻHámFame: Chạy trước đi!!!
- Cái thằng điên này. Mày đang làm cái trò gì thế hả?
- Cái tên ở trên có còn tỉnh táo không vậy?
"...!"
"Mẹ kiếp, cái gì thế!"
Dù tôi đã cài đặt âm lượng thông báo donate ở mức nhỏ nhất, nhưng trong con hẻm vắng lặng như tờ thế này, âm thanh đó vẫn không thể lọt qua được thính giác nhạy bén của gã đàn ông đang vô cùng cảnh giác kia.
Ngay khoảnh khắc gã quay đầu lại, ánh mắt của gã và tôi lập tức chạm nhau.
Một ánh mắt lạnh lẽo, ngập tràn sát khí và ác ý hướng về phía tôi.
Khoảnh khắc luồng sát khí đó khóa chặt lấy tôi, toàn thân tôi bỗng chốc đông cứng lại.
[Phải tỉnh táo lại! Tình huống nguy cấp rồi!] Đúng lúc đó, tiếng quát lớn của Trợ Thủ vang lên bên tai kéo tôi trở về thực tại!
Tôi nghiến chặt răng, dồn sức vào bàn tay đang run rẩy để bấm số 112.
Tiếng chuông kết nối nhanh chóng vang lên.
Cùng lúc đó, gã đàn ông bật dậy và lao thẳng về phía tôi.
Tôi lập tức quay người bỏ chạy, nhanh chóng thông báo địa chỉ và tình hình hiện tại cho tổng đài viên.
Trong lúc đó, tôi cảm nhận được tiếng bước chân của gã đàn ông đang ngày một tiến lại gần hơn.
Biết rõ không thể tiếp tục cuộc gọi được nữa, tôi vội vàng quay đầu lại.
"...!"
"Con khốn này!"
Gã đã ở ngay sát sạt phía sau tôi rồi.
Không còn thời gian để chần chừ nữa.
Tôi nhanh chóng xoay người, ném thẳng chiếc điện thoại trên tay vào mặt gã đàn ông đang vươn tay định tóm lấy tôi.
Bộp-!
"Hự!"
May mắn thay.
Chiếc điện thoại đã găm thẳng vào mặt gã.
Gã đàn ông ôm lấy mắt, lảo đảo lùi lại vài bước.
Tôi liền dùng hết sức bình sinh hét lớn lên.
"Áaaa! Cướp! Kẻ hiếp dâm! Cứu tôi với!"
Xôn xao, xôn xao!
Đây là khu dân cư.
Dù trời đã khuya nhưng tiếng hét thất thanh, xé toạc màn đêm tĩnh lặng của tôi đã khiến ánh đèn ở các ngôi nhà xung quanh bắt đầu lục tục sáng lên.
Gã đàn ông thoáng chút hoảng hốt.
Thế nhưng ngay sau đó, gương mặt gã bỗng trở nên hung tợn, gã rút ra một con dao nhọn hoắt chĩa thẳng về phía tôi.
"Mày tiêu đời rồi. Biết chưa hả? Đã thế này thì tao cũng chẳng chạy thoát được nữa. Để xem hôm nay tao với mày ai chết trước."
"...!"
Gã đàn ông có vẻ như đã từ bỏ ý định bỏ chạy.
Chính vì thế mà tình hình lại càng trở nên nguy hiểm hơn bao nhiêu.
Tôi đã rơi vào thế đối đầu trực diện, không thể tiếp tục bỏ chạy được nữa, trong khi gã đàn ông đang ngập tràn sát khí kia đang từng bước, từng bước thu hẹp khoảng cách với tôi.
"Tao đang tò mò không biết dưới lớp khẩu trang kia mày đang giấu cái mặt thế nào đây. Xinh đẹp lắm sao? Để tao lột ra rồi rạch nát nó nhé, cứ chờ đấy."
Đối phương là một gã đàn ông lực lưỡng, độ tuổi khoảng từ cuối ba mươi đến đầu bốn mươi.
Gã cao hơn tôi, và chắc chắn phải nặng hơn tôi ít nhất là 15kg.
Đã thế trên tay gã còn đang lăm lăm một con dao sắc lẹm.
[Không còn cách nào khác đâu. Hãy mua kỹ năng đi!]
"..."
Bản thân tôi cũng biết rõ điều đó.
Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc thế này mà còn do dự thì đúng là ngu ngốc hết chỗ nói.
Dù lòng đầy tiếc nuối số điểm tích lũy nhưng tôi vẫn nhanh chóng lướt qua danh sách kỹ năng mà Trợ Thủ đề xuất.
Cơ Thể Mềm Dẻo 3, Nhu Thuật 2, Giác Quan Nhạy Bén 2, Đòn Đánh Mạnh Mẽ 2... Chỉ trong chớp mắt, 910 điểm tích lũy của tôi đã bốc hơi không một dấu vết.
Thế nhưng bấy nhiêu đó vẫn là chưa đủ.
Trong lúc tôi còn đang định chọn thêm vài kỹ năng nữa thì gã đàn ông đã áp sát và đâm thẳng con dao về phía tôi.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ lóng ngóng lùi lại rồi bị đâm trúng, hoặc tạo cơ hội cho gã tiếp tục tấn công, nhưng bây giờ thì khác rồi.
Cơ thể tôi, dưới sự dẫn dắt của các kỹ năng vừa học, đã tự động phản xạ một cách vô cùng nhịp nhàng.
Tôi khẽ nghiêng người né tránh đường dao, đồng thời tung ra một cú đá thẳng cực mạnh vào bụng gã.
Cộng cả chiều dài cánh tay của gã và con dao găm nhỏ kia lại thì vẫn ngắn hơn chiều dài chân của tôi, thế nên đòn tấn công của tôi đã trúng đích trước.
"Chết đi!"
Dù đã chặn đứng được đòn tấn công đầu tiên của gã, nhưng sự khác biệt về giới tính và thể hình là vô cùng rõ rệt.
Gã đàn ông phớt lờ cú đá thẳng tiếp theo của tôi, cứ thế lao vào như một con lợn rừng điên cuồng muốn dùng sức mạnh thể chất để đè bẹp tôi.
Dựa vào kỹ năng Cơ Thể Mềm Dẻo, tôi không hề chống cự mà thuận theo đà lao của gã để ngã ngửa ra sau.
Tận dụng đà lao tới của đối phương, tôi dùng hai tay nắm chặt lấy cổ tay phải đang cầm dao của gã rồi giật mạnh.
Gương mặt gớm ghiếc của gã bỗng chốc áp sát ngay trước mắt tôi.
Tôi nghiến chặt răng, dồn hết sức lực vào chân, đạp mạnh vào bụng gã đàn ông đang đổ nhào về phía trước.
Và ngay khoảnh khắc lưng mình vừa chạm đất, tôi đã thực hiện một cú truyền lực hoàn hảo, hất tung gã bay qua đầu mình.
Cảnh tượng đó diễn ra hệt như một thước phim trong các trò chơi đối kháng vậy.
Vì kỹ thuật tiếp đất chưa thực sự hoàn hảo nên bả vai tôi có chút đau nhói.
Nhưng so với gã đàn ông bị quật ngã bằng chính trọng lượng cơ thể của mình thì đòn đánh này chắc chắn đã gây ra tổn thương lớn hơn rất nhiều.
"Khục! Ư... mẹ kiếp."
Đúng như tôi dự đoán.
Gã đàn ông nằm co quắp trên mặt đất, con dao trên tay cũng đã văng ra xa, gã chỉ biết rên rỉ đau đớn.
Đây là cơ hội ngàn năm có một.
Tôi nhanh chóng bật dậy, lao đến bên cạnh gã và tung một cú đá cực mạnh vào mạn sườn gã.
Một tiếng hộc nghẹn ngào vang lên từ cổ họng gã như thể vừa bị chặn đứng dưỡng khí vậy.
Tôi dùng chân đá con dao văng ra thật xa, đồng thời nhảy lên đè chặt lấy người gã, tung liên tiếp hai cú đấm trời giáng vào mặt gã.
Không thể để gã có cơ hội hồi phục lại được.
"Áaaa!"
Quả nhiên, gã đàn ông nhanh chóng lấy lại sức lực, gã vùng vẫy dữ dội rồi hất văng tôi ra khỏi người gã.
Dù không có bất kỳ kỹ thuật nào mà chỉ là sự vùng vẫy thô bạo bằng sức mạnh cơ bắp, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để thấy sự chênh lệch về thể hình giữa hai bên là lớn đến nhường nào.
Tôi nhanh chóng lùi lại phía sau, tiếp tục thủ thế cảnh giác.
Trong lúc đó, không gian xung quanh đã hoàn toàn sáng rực.
Hơn 90% các ngôi nhà xung quanh đã bật đèn, và một vài người dân cũng đã chạy ra ngoài đường sau khi nghe thấy tiếng động lớn giữa đêm khuya, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.
Và trong số đó, có cả những người đàn ông vô cùng lực lưỡng.
Tôi nhanh chóng vẫy tay ra hiệu cho họ, bày tỏ rõ ràng ý muốn cần sự giúp đỡ.
Ban đầu, mọi người còn có chút do dự vì sợ can thiệp vào sẽ gặp rắc rối, nhưng khi số lượng người tập trung ngày một đông hơn, họ đã lấy lại dũng khí và cùng nhau lao vào khống chế gã hung thủ.
"Lũ khốn kiếp này! Thả ra! Thả tao ra!"
"Oa, đỉnh thật đấy. Chị ơi làm thế nào hay vậy? Chị chỉ cần "vụt, vụt" một cái là ông chú kia bay vèo đi luôn."
"..."
Trong lúc đó, một nhóc tỳ không biết từ đâu chạy đến, trên tay đang cầm điện thoại quay phim, hớn hở hỏi tôi.
Cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, tôi chỉ biết nở một nụ cười trừ rồi bảo cậu nhóc rằng tôi đang rất mệt cần được nghỉ ngơi, khéo léo đuổi cậu nhóc đi chỗ khác.
Và một lúc sau, những chiếc xe cảnh sát cũng đã hú còi inh ỏi lao đến.
Sau khi tiếp nhận gã hung thủ đã bị khống chế, cảnh sát bắt đầu tìm kiếm người đã gọi điện báo án đầu tiên.
Đứng giữa vòng vây hiếu kỳ của đám đông xung quanh, tôi mệt mỏi giơ tay lên nhận diện.
Trước câu hỏi liệu tôi có thể đến đồn cảnh sát ngay bây giờ để lấy lời khai và tường trình lại sự việc hay không, tôi khẽ gật đầu đồng ý.
Và thế là, lần đầu tiên trong đời tôi được trải nghiệm cảm giác ngồi trên xe cảnh sát.
Hôm nay quả thực là một ngày...
"Chuyện lạ có thật" mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn