Chương 29: Chương 28: Quản Trị Viên
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~33 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Giải đấu do Suppottat tổ chức đã bắt đầu thu hút được sự chú ý cực kỳ lớn từ cộng đồng mạng.
Không chỉ các đội trưởng mà ngay cả các thành viên trong đội cũng nhận được lượng người xem tăng vọt so với ngày thường, ai nấy đều được hưởng lợi ích rõ rệt từ sức nóng của giải đấu.
- Đây có phải là phòng của đội Lark không?
- Đúng rồi, đây là át chủ bài của đội Lark đó. Cân cả hai vị trí đi rừng lẫn đường giữa luôn.
- Nghĩa là sao?
- Cứ lên mạng tìm kiếm từ khóa "BJ Hani gánh đường giữa" là biết liền. Đi đi.
"Nào, mọi người đừng có rêu rao mấy cái đó nữa được không. Cứ làm vậy là những người mới vào phòng lại có định kiến về tôi mất."
Lượng người xem tăng lên là chuyện tốt, nhưng kéo theo đó là những kẻ thích gây sự cũng tăng lên theo cấp số nhân.
Trước lời phàn nàn đầy lý lẽ của tôi, những người xem tinh quái chỉ cười cợt đáp lại.
- Gớm, cái cô này phiền phức thật đấy.
- Tụi này đang còng lưng ra quảng cáo miễn phí cho bà đấy nhé, biết ơn đi chứ!
"Ủa, thế chuyện này là lỗi của tôi hả?"
- Đúng vậy; lỗi của bà chứ ai. Mau xin lỗi đi.
- Tụi này có phải trẻ con đâu mà không tự xem được? Hay là bà đang tự ngầm thừa nhận cái concept và trang phục hôm đó của mình quá nguy hiểm nên mới sợ?
"Không phải thế, ý tôi là..."
Câu hỏi sắc bén đột ngột đâm trúng tim đen khiến tôi có chút bối rối.
Nhưng tôi không thể để bản thân bị lép vế dễ dàng như vậy được.
Lần này đến lượt tôi phản công.
"Kênh của tôi đâu phải chỉ có người lớn xem đâu. Cho dù học sinh cấp ba thì không nói, nhưng những lứa tuổi nhỏ hơn... Đúng rồi, học sinh cấp hai mà xem mấy cái đó thì hơi quá đà, nên tôi mới phải nhắc nhở chứ."
- Thế thì là lỗi của mấy đứa cấp hai rồi.
- Đúng thế. Người lớn đang chuẩn bị thưởng thức cảnh đẹp, mắc mớ gì mấy đứa nhỏ cứ chen vào gây chuyện thế hả? Chủ phòng mau khảo sát độ tuổi rồi chặn hết mấy đứa dưới cấp ba đi.
[HaniChìmTrongMid đã bị cưỡng chế rời phòng.]
"Cậu mới là người phải bị chặn đấy, đồ ranh con!"
Đối với những kẻ mặt dày thế này, dùng lời nói không bằng dùng thiết quyền của quản trị viên để trừng trị.
Sau khi một kẻ bị cưỡng chế rời phòng, khung chat cuối cùng cũng được thanh lọc đi phần nào.
Dù vậy, lượng người xem vẫn vô cùng đông đảo, lấp đầy cả khung chat.
Tôi liếc nhìn con số hiển thị, lượng người xem đang dao động ổn định trong khoảng từ 470 đến 500 người.
Với quy mô này, từ nay về sau tôi sẽ không còn bị gọi là một streamer vô danh tiểu tốt nữa rồi.
Một mặt tôi cảm thấy vô cùng tự hào, nhưng mặt khác lại bắt đầu thấy đau đầu.
Tôi rất muốn tự mình quản lý khung chat, nhưng lượng tin nhắn trôi đi quá nhanh khiến tôi bắt đầu cảm thấy quá sức.
Cuối cùng, tôi đành phải đưa ra một quyết định quan trọng.
"Tôi đang có ý định tuyển quản trị viên quản lý khung chat. Lát nữa tôi sẽ tạo một mục đăng ký trên bảng tin của kênh, ai có hứng thú thì cứ vào tự giới thiệu bản thân nhé, tôi rất hoan nghênh."
Vừa vặn vẫn còn khoảng hai tiếng nữa mới đến giờ tập luyện của đội, hôm nay tôi sẽ tranh thủ tuyển luôn quản trị viên.
Nghĩ là làm, tôi lập tức tạo một bài viết đăng ký trên bảng tin của kênh.
Sau đó, tôi chia sẻ màn hình cho người xem cùng thấy.
"Nào, để xem có những ai đăng ký đây, tôi hồi hộp quá."
- Ha ha, để xem sự hồi hộp đó có bị phản bội rồi biến thành tiếng khóc nghẹn ngào không nhé.
- Nếu không phải bận đi học võ thì tôi cũng đăng ký làm quản trị viên rồi, em yêu chị nhiều lắm.
- Trẻ con đi chỗ khác chơi! Mau về nhà mà tập đá chân đi nhóc.
- Hani thường bắt đầu phát sóng từ 5 giờ chiều, nên người đi làm chắc khó mà làm quản trị viên được nhỉ. Đi làm về đến nhà nhanh nhất cũng phải 6 giờ, không thì 7 giờ tối rồi.
Trong lúc người xem đang bàn tán xôn xao, đơn đăng ký đầu tiên và thứ hai đồng thời xuất hiện.
"Nào! Chúng ta cùng đọc đơn đăng ký của người đầu tiên nhé. Để xem bạn ấy tự giới thiệu bản thân hoành tráng thế nào nào."
Với tâm trạng đầy kỳ vọng, tôi click chuột vào bài đăng đầu tiên.
[Người viết: Chạy Đi Hani Ơi] [Nội dung: Mẹ ơi con giật tem được top 1 rồi!]
"...?"
- Ha ha, đúng là không thể bỏ qua cái trò giật tem mà.
- Ở đây là phòng livestream chứ có phải phần bình luận truyện tranh đâu mà làm trò đó hả trời? Cạn lời thật sự.
- Cưỡng chế rời phòng ngay đi!
"Hừm, từ giờ trở đi ai còn chơi trò giật tem kiểu này tôi sẽ chặn thẳng tay nhé. Tôi đã cảnh báo trước rồi đấy. Ai lỡ viết thì tự giác xóa bài đi."
Ngay lập tức, bài đăng thứ tư và thứ sáu biến mất.
Đúng là một lũ nghịch ngợm... Tôi thở dài một tiếng, đang định click vào bài đăng thứ hai thì người xem trên khung chat đồng loạt ngăn cản dữ dội.
- Không không không!
- Ôi chúa tôi! Đừng mở. Có thằng điên nào đăng ảnh bậy bạ lên kìa.
- Mở cái đó ra là bị khóa kênh vĩnh viễn đấy. Dừng lại! Đừng click!
"... Thật ạ?"
Tất cả người xem đều đồng loạt spam khung chat, khẩn thiết van xin tôi tuyệt đối không được mở ra.
Tôi vội vàng che màn hình lại rồi mới click vào bài viết, quả nhiên bên trong là một bức ảnh 19+ vô cùng nhạy cảm.
Tôi lập tức xóa bài viết đó đi, đồng thời sao chép biệt danh của kẻ đó rồi ném thẳng vào danh sách đen.
Nhìn cái biệt danh xa lạ đó, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm vì đó không phải là người xem quen thuộc của mình.
Bởi vì nếu là một người thường xuyên theo dõi kênh của tôi mà làm ra chuyện này, tôi chắc chắn sẽ cảm thấy bị phản bội sâu sắc.
"Cảm ơn mọi người đã cảnh báo nhé. Tôi đã chặn kẻ đó và xóa bài viết rồi. Giờ chúng ta xem bài tiếp theo nào."
Hai bài đăng đầu tiên đều là rác rưởi khiến sự kỳ vọng của tôi bị dập tắt đi phần nào, nhưng nghĩ đến việc sắp được đọc một đơn đăng ký bình thường đầu tiên, tôi lại lấy lại tinh thần và click chuột.
[Người viết: Hani"s Uncle Fan] [Nội dung: Xin chào Hani. Tôi là một người hâm mộ đã theo dõi kênh của bạn từ trận đấu 1v1 với Mia. Tôi luôn dõi theo và ủng hộ các buổi phát sóng của bạn.]
"Cuối cùng cũng có một người bình thường rồi. Ôi... Sao tự dưng tôi thấy muốn rơi nước mắt thế này nhỉ?"
- Ha ha, thời buổi này tìm được một người bình thường sao mà gian nan thế không biết.
- Cảm động rơi nước mắt luôn!
- Cứ gõ phím cười trừ đi anh em.
[Nghe tin bạn tuyển quản trị viên quản lý khung chat nên tôi muốn ứng tuyển. Công việc của tôi thường kết thúc trước 5 giờ chiều nên hoàn toàn có thể khớp với giờ phát sóng của bạn. Cuối tuần tôi cũng có thể dành trọn vẹn thời gian cho kênh. Tất nhiên, vì chưa từng làm quản trị viên bao giờ nên chắc chắn sẽ có nhiều thiếu sót, nhưng nếu Hani đưa ra các quy tắc rõ ràng, tôi sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành tốt nhiệm vụ.]
"Bạn ấy đã theo dõi kênh của tôi từ lâu, lại còn mang lại cảm giác cực kỳ đáng tin cậy nữa chứ. Tôi sẽ tạm thời đưa bạn ấy vào danh sách ứng viên sáng giá nhé."
- Ồ. Nhưng mà tự xưng là Uncle Fan thì khoảng bao nhiêu tuổi nhỉ?
- Hani 24 tuổi, nên gọi là chú thì chắc phải chênh lệch khoảng 7 đến 10 tuổi chứ hả? Vậy là khoảng đầu đến giữa 30 tuổi rồi?
- Ha ha, biết đâu không phải là chú mà là hàng tuổi bố rồi cũng nên.
"Ai còn trêu chọc hay hạ thấp người xem khác là tôi sẽ trừng trị ngay lập tức đấy nhé. Hãy viết những lời tử tế thôi nào."
Tôi dẹp yên những bình luận ghen tị trên khung chat rồi chuyển sang bài đăng tiếp theo.
[Người viết: Keyboard Master] [Nội dung: Xin chào, tôi là kẻ thất nghiệp. Có thể online 24/7. Hết.]
"À..."
- Ha ha, đúng là quản trị viên hoàn hảo nhất đây rồi. Online 24/7 luôn, Hani chuẩn bị hầu tòa vì tội bóc lột sức lao động đi là vừa.
- Tự nguyện làm nô lệ 24 giờ luôn, đáng sợ thật.
- Quả nhiên là sức mạnh của kẻ thất nghiệp. Những người đồng chí đáng tự hào đang làm rạng danh Shindae-ryuk TV của chúng ta.
Chỗ này tôi cũng không biết phải nhận xét thế nào cho phải.
Thực ra việc tự nhận là kẻ thất nghiệp cũng mang lại chút ấn tượng không mấy tích cực, nên tôi quyết định lên tiếng đưa ra vài lời khuyên chân thành.
"Cái đó... Tôi xin phép được chia sẻ thật lòng thế này nhé. Tôi luôn coi việc phát sóng trực tuyến chỉ là một hình thức giải trí, chơi game để mọi người vui vẻ và giải tỏa căng thẳng mà thôi. Tôi hy vọng mọi người luôn ưu tiên cuộc sống thực tế của mình trước, rồi mới dành thời gian rảnh rỗi để xem kênh của tôi."
- Đúng thế; tự dưng nghiêm túc vậy. Nhưng nghe cũng hơi cảm động đấy chứ.
- Chỉ có Hani mới thực sự lo lắng cho cuộc sống của những kẻ thất nghiệp ăn bám bố mẹ thế này thôi. Cảm động quá.
- Ơ, cái đó... Tôi chính là người viết bài đăng phía trên đây ạ. Đúng là tôi đang thất nghiệp thật, nhưng bố mẹ tôi mới sang tên cho tôi mấy tòa nhà nên tôi không hề thiếu tiền đâu. Vì vậy xin hãy yên tâm tuyển tôi nhé.
- Ha ha, cái gã ngậm thìa vàng này không biết nhìn sắc mặt người khác à?
- Trả lại sự cảm động cho tôi đây! Tôi vừa mới cảm động vì Hani lo lắng cho cuộc sống của tụi mình xong. Thế mà đùng một cái, vỡ mộng luôn!
"... Loại."
Cái tên ngậm thìa vàng đáng ghét này.
Tôi phải đại diện cho tầng lớp nghèo khổ của đất nước này để trừng trị cậu mới được!
"Ủa? Nhưng mà bài đăng của ứng viên này sao lại có nhiều bình luận thế nhỉ?"
Vì tò mò, tôi không thèm đợi người xem trả lời mà lập tức click vào bài viết.
[Người viết: A-Cup Predictor] [Nội dung: Xin chào Hani, tôi rất thích xem các buổi phát sóng của bạn. Tôi không thể online hàng ngày, nhưng có thể làm quản trị viên khoảng 4 ngày một tuần, bao gồm cả cuối tuần, bắt đầu từ 5 giờ chiều. Ngoài ra, không biết bạn có hứng thú với mảng YouTube không? Tôi thấy bạn có rất nhiều điểm mạnh, nếu bắt đầu làm YouTube thì chắc chắn sẽ phát triển rất nhanh đấy. Tôi vốn làm việc trong lĩnh vực này, nếu bạn có hứng thú thì chúng ta có thể hợp tác để đôi bên cùng có lợi. Chúc bạn một ngày tốt lành!]
"Ồ... YouTube sao."
- Khoan đã, A-Cup Predictor chẳng phải là người từng làm biên tập viên chính cho kênh So Hot và Mix B sao? Đỉnh thật đấy; - Hani đã đạt đến đẳng cấp đó rồi cơ à? Kênh So Hot có hơn 1 triệu người đăng ký, còn Mix B dạo này tôi xem cũng thấy cán mốc 550 nghìn rồi. Hani mà làm YouTube thì cũng có thể phát triển đến mức đó sao?
- Đây chính là sức mạnh gánh đội của đường giữa. Giải đấu lần này, khả năng gánh đội của Hani sẽ đưa cả đội đến chức vô địch.
[SoloKillThuHồiBùaXanh đã bị cưỡng chế rời phòng.]
"Đừng có thừa cơ hội hỗn loạn để viết mấy dòng chat bậy bạ nhé."
Tôi cố tỏ ra bình thản để cưỡng chế rời phòng một người xem, nhưng thực chất trong lòng đang vô cùng kinh ngạc.
Một biên tập viên YouTube nổi tiếng và có thực lực như vậy lại chủ động bày tỏ sự quan tâm đến tôi sao.
[Nếu bạn bắt đầu làm YouTube, bạn có thể nhận được các nhiệm vụ liên quan đến số lượng người đăng ký, lượt xem, lượt thích, v. v.] Lời đề nghị này quả thực vô cùng hấp dẫn.
Thế nhưng thời điểm hiện tại lại không mấy thích hợp.
"Trước mắt mình không thể phân tâm làm việc khác ngoài giải đấu được. Tham lam đuổi theo hai con thỏ cùng lúc thì cuối cùng sẽ chẳng bắt được con nào cả."
Tiếc thật, nhưng đành phải hẹn dịp khác vậy.
Dù sao thì tôi cũng quyết định đưa A-Cup Predictor vào danh sách ứng viên.
[Người viết: Hãy Gắn Mác 19+] [Nội dung: Tôi có thể online 24/7. Hãy giao cho tôi, tôi hứa sẽ quản lý thật tốt để khung chat ngập tràn những nội dung 19+.]
"Sao tự dưng hôm nay lại có nhiều kẻ đầu óc đen tối tràn vào kênh thế này nhỉ?"
- Ha ha, chủ phòng không biết là trong lòng mỗi người xem đều nuôi dưỡng một con quỷ nhỏ sao.
- Có vấn đề gì đâu chứ, người ta đang sống đúng với cái biệt danh của mình mà lị.
Sau đó, tôi chọn thêm được khoảng hai người nữa có vẻ ổn vào danh sách ứng viên.
Tổng cộng có bốn người... Từ bốn người này, tôi sẽ chọn ra một quản trị viên chính và một quản trị viên phụ.
- Nhưng mà làm quản trị viên thì có lợi ích gì thế? Sao ai cũng tranh nhau làm vậy?
- Được quyền sinh quyền sát chứ sao ha ha. Thấy dòng chat nào ngứa mắt là cho ra đảo 1 phút ngay lập tức. Nghĩ thôi đã thấy sướng rồi!
- Chỉ vì cái đó thôi á? Có phải thất nghiệp đâu mà rảnh rỗi ngồi canh kênh suốt mấy tiếng đồng hồ, lỗ vốn chết đi được.
- Thì người ta bảo thất nghiệp thật mà? Ha ha.
- À, thế thì hiểu rồi!
"Ừm... Tôi cũng không biết đó có phải là lợi ích không, nhưng trước tiên là chúng ta sẽ kết bạn trên ứng dụng nhắn tin đúng không? Sau này nếu có sự kiện tri ân người xem, tôi chắc chắn sẽ chuẩn bị những phần quà nhỏ để gửi tặng hai bạn vì đã vất vả giúp đỡ tôi."
- Sao bà không nói cái đó ngay từ đầu!
- Tuyển lại đi! Tuyển lại đi! Tuyển lại đi!
- Chị ơi tuyển em đi. Chị ơi tuyển em đi. Chị ơi tuyển em đi.
Khung chat lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn tột độ.
Tôi cố gắng ngó lơ những tiếng gào thét như vọng ra từ địa ngục kia, rồi tạo một cuộc khảo sát dành cho bốn ứng viên.
Đây là cơ hội để người xem tự mình bỏ phiếu một cách công bằng.
- Anh em biết phải làm gì rồi chứ?
- Liệu hồn mà bỏ phiếu cho đúng đấy nhé.
Thế nhưng, cuộc bỏ phiếu lại diễn ra hoàn toàn không hề công bằng chút nào.
Có lẽ vì lòng ghen tị, hai ứng viên có lý lịch cực kỳ hoành tráng hầu như không nhận được phiếu bầu nào, ngược lại, hai ứng viên dũng cảm thừa nhận mình thất nghiệp lại nhận được lượng phiếu bầu áp đảo.
Trời đất ơi, cái lũ phá đám này.
Cuối cùng, tôi quyết định xóa cuộc khảo sát đi và tự mình lựa chọn theo cảm tính.
- Đảo chính! Hãy lật đổ tên bạo chúa này đi! Trong một xã hội dân chủ mà lại dám ngang nhiên gian lận bầu cử thế hả!
- Ý dân là ý trời! Mau bổ nhiệm hai ứng viên thất nghiệp làm quản trị viên đi!
"Im lặng hết đi, lát nữa vào trận đấu tập tôi định bật webcam lên đấy, nhưng nếu mọi người cứ tiếp tục làm loạn thế này thì tôi hủy luôn nhé."
- Hoàng thượng anh minh! Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
- Xin cứ tùy ý quyết định ạ.
Cái lũ này lật mặt nhanh đúng là ngang ngửa tốc độ thay đổi hình dạng của Udyr vậy.
Dù sao thì dư luận cũng đã được dẹp yên, tôi quyết định chọn "Hani"s Uncle Fan", người mang lại cảm giác tốt nhất ngay từ đầu, làm quản trị viên chính, và "A-Cup Predictor" làm quản trị viên phụ.
"Hai bạn vui lòng gửi mã kết bạn vào hòm thư của tôi nhé. Tôi sẽ chủ động kết bạn sau."
Sau khi cấp quyền quản trị viên cố định cho hai người họ, tôi liếc nhìn đồng hồ thì thấy đã đến giờ hẹn.
"Mọi người đợi chút nhé, tôi điều chỉnh lại thiết lập một lát."
Trước khi phát sóng, tôi đã căn chỉnh sẵn góc quay của webcam và kiểm tra lại hệ thống đèn chiếu sáng mới mua chuyên dụng cho ngày hôm nay.
Nhìn vào Discord, tôi thấy Mia, Lark và Waka đều đã online đông đủ, chỉ còn thiếu mỗi Wagyu nữa thôi.
"Tôi cảnh báo trước nhé, lát nữa tôi bật webcam lên, ai mà dám sang phòng của các thành viên khác để quảng cáo hay gây rối là tôi chặn thẳng tay đấy. Tôi đã cảnh báo trước rồi đấy nhé."
- Rõ rồi, rõ rồi!
- Biết rồi mà, chị mau bật webcam lên đi. Ở đây tối tăm quá em sợ lắm.
- Nhưng mà hôm nay bật webcam kiểu gì thế? Đừng bảo lại chỉ quay nửa người dưới nhé? Không phải chứ? Lần này định công khai khuôn mặt luôn đúng không?
"Muốn biết thì tự mình nhìn đi."
Hình ảnh của tôi lập tức xuất hiện ngay chính giữa màn hình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn