Chương 23: Chương 22: World Cup Hình Mẫu Lý Tưởng (2)
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~25 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Tuyết.
Thứ rác rưởi đáng ghét rơi xuống từ bầu trời.
Lúc đó, dẫu chưa đi nghĩa vụ quân sự, tôi vẫn bản năng nhận ra một điều.
Trên đời này, chỉ có lũ trẻ con ngây thơ không biết gì và mấy cặp đôi bám dính lấy nhau như đôi gián là chào đón thứ rác rưởi màu trắng này thôi.
Dù sao thì ngày hôm đó tuyết đã rơi.
Tôi phải cật lực quét dọn vì tuyết đóng dày có thể khiến lối vào cửa hàng tiện lợi bị đóng băng, làm khách hàng trượt ngã.
Nhưng tuyết cứ rơi liên tục thì quét bằng mắt. Cuối cùng, tôi quyết định cứ cách ba mươi phút lại quét một lần, xen kẽ với việc xếp hàng lên kệ.
"Này!"
Giọng nói vang lên khi tôi đang lấy hàng từ trong kho.
Liếc nhìn quầy thu ngân, tôi thấy một ông lão đang chắp tay sau lưng đứng đó.
"Vâng, tôi ra ngay đây."
Khi tôi vừa đứng vào quầy, ông lão liền cất giọng trống không.
"Esse Gold."
"Của bác đây."
Tôi lấy thuốc ra đưa cho ông ta, nhưng nét mặt ông ta lập tức sa sầm. Quả nhiên, ông ta chê hình cảnh báo trên bao thuốc xấu xí và đòi đổi bao khác.
Ngay từ đầu đã dùng giọng trống không, mặt mày nhăn nhó, tôi đổi cho hình khác rồi vẫn không vừa ý, còn hống hách yêu cầu tôi lôi hết ra cho ông ta chọn. Đúng là cạn lời.
Nhưng tôi vẫn cố nhẫn nhịn đến cùng.
Sau vài lần đổi qua đổi lại, ông lão cuối cùng cũng tìm được bao thuốc có hình ưng ý. Đang định thanh toán thì ông ta nhìn ra ngoài trời, bảo muốn lấy thêm chai rượu gạo Makgeolli rồi đi về phía tủ lạnh.
Đúng là đủ trò hành hạ người khác.
Một lát sau, ông lão cầm chai rượu gạo quay lại với vẻ mặt hầm hầm. Lúc tôi nhận chai rượu để tính tiền, ông ta đột nhiên hạch sách, bảo giá rượu ở đây đắt hơn siêu thị phía dưới tận hai trăm won.
Sự xuất hiện của một kẻ gây rối hạng nặng thế này khiến gương mặt lạnh lùng của tôi sắp sửa sụp đổ.
Tôi cố dùng lời lẽ nhẹ nhàng để xoa dịu ông lão và tiến hành thanh toán, nhưng ông ta lóng ngóng rút mấy tờ một nghìn won từ trong túi ra rồi thẳng tay ném vèo lên quầy.
Rắc!
Đó là khoảnh khắc sợi dây lý trí trong tôi đứt phụt.
Tôi đã nhẫn nhịn hết mức có thể rồi.
Nhưng lộ rõ vẻ giận dữ ở đây chỉ là hạ sách.
Tôi lẳng lặng nhận tiền, vừa tính toán vừa tìm cơ hội phản công.
"Của bác đây."
Tôi thản nhiên rải tiền thối lên mặt quầy. Dù không đến mức ném thẳng tay một cách lộ liễu, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để truyền tải sự bất mãn của tôi.
Ông lão trợn trừng mắt, gằn giọng hỏi:
"Mày dám ném tiền à?"
Chắc chỉ số thông minh của ông ta chỉ ngang ngửa loài amip. Mới ném tiền cách đây mười giây mà đã quên sạch sẽ rồi.
Dù sao thì tôi cũng đã có một trận cãi vã nảy lửa với lão khách hãm tài đó.
Khách khứa xung quanh xúm lại xem, không biết ai đã báo cảnh sát nhưng lát sau có người đến hòa giải.
Và kết quả là tôi bị đuổi việc.
"Dù sao thì vì có ký ức đau buồn đó, tôi sẽ chọn phương án bên phải."
- Ha ha ha, chủ phòng tự mình đóng phim hài à.
- Tự đặt mình vào hoàn cảnh đó mà nghe thôi đã thấy nổi da gà rồi. Đúng là mấy lão già cổ hủ lúc nào cũng gây chuyện.
- Nhưng nhìn mấy đứa con nít ranh với lũ học sinh cấp hai, cấp ba vô ý thức thì thấy bọn chúng còn hãm hơn nhiều.
- Bắt quả tang một lão già cổ hủ ở đây nhé!
"Tiếp tục nào."
Lần này thì đơn giản hơn. Đồng nghiệp ca sau đã đến chờ bàn giao ca nhưng khách cứ đứng lề mề ở quầy VS Khách hàng hạch sách nhân viên vì giá cả đắt đỏ.
"Thực ra trường hợp đầu tiên còn chẳng đáng gọi là kẻ gây rối. Người ta đâu có biết giờ giao ca của nhân viên đâu."
Tôi chọn bên phải.
Trận đấu tiếp theo!
"Trận này tôi chọn bên trái nhé. Tôi có ký ức không mấy tốt đẹp với mấy gã say xỉn..."
- Ký ức đau buồn thì hoàn toàn đồng ý rồi.
- Đúng là nghề nguy hiểm, phiên bản làm thêm ở cửa hàng tiện lợi.
- Lần này không đóng phim hài nữa à? Ha ha.
Sau đó mọi chuyện diễn ra khá đơn giản.
Tôi lần lượt lựa chọn giữa những kẻ ăn uống xong bày bừa như bãi chiến trường, kẻ kiếm chuyện khi được hỏi có cần túi nilon không, hay kẻ mang cả đống tiền lẻ đến thanh toán.
- Thực ra có một lượng tiền lẻ vừa phải thì đáng quý chứ, vì đôi khi cửa hàng cũng thiếu tiền thối. Nhưng mang cả một bọc lớn đến thì đúng là chịu thua.
- Cả một bọc lớn luôn á?
- Hay là ông cũng thế? Ha ha.
"Mọi người hạn chế nhắc đến streamer khác nhé."
Sau khi vòng mười sáu đội kết thúc, vòng tứ kết và bán kết diễn ra nhanh đến mức tẻ nhạt.
Ký ức về lão già hãm tài vào ngày đông năm ấy quá mãnh liệt, vô thức dẫn dắt sự lựa chọn của tôi.
Cuối cùng cũng đến trận chung kết.
"Nhìn thế này đúng là nhức đầu thật đấy."
- Đại chiến ký ức rồi ha ha.
- Hơn ai hết, cô gái này cực kỳ nghiêm túc với ký ức của mình ha ha.
- Ư... Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy bực mình cả hai rồi.
- Trận chung kết này làm tôi choáng váng quá.
Kẻ ném tiền hoặc hàng hóa lên quầy thu ngân VS Kẻ say xỉn gây đủ trò đồi bại trong cửa hàng.
Cả hai trường hợp tôi đều từng trải qua nên rất khó đưa ra lựa chọn.
Hình ảnh lão già ngày đông năm ấy và gã say xỉn đập vỡ chai rượu soju rồi ngồi bệt xuống trước quầy khóc tu tu cứ thế chồng chéo lên nhau.
Cảnh sát đã đến áp giải gã đi, thế mà gã không chịu về nhà mà mười phút sau lại mò quay lại tiếp tục quậy phá!
"Hửm. Vậy lựa chọn của tôi là..."
- Có thế thôi mà sao cũng thấy hồi hộp thế nhỉ ha ha.
- Tôi bỏ một phiếu cho gã say xỉn. Lão già nói trống không ném tiền thì dẫu có bực mình vẫn có thể nhắm mắt bỏ qua trong chốc lát, chứ thử làm việc ở cửa hàng tiện lợi gần khu ăn chơi xem. Gặp phải kẻ nôn mửa ngay trong cửa hàng thì đúng là vô phương cứu chữa.
- Ha ha ha, đang định phản bác mà nghe đến từ nôn mửa là tôi xin rút lui ngay. Đầu hàng!
- Nôn trong cửa hàng thì dẫu có thông gió cả buổi cũng không hết mùi nổi đâu ha ha.
- Xong rồi. Trận này chọn gã say xỉn đi thôi.
Lời bình luận đầy sức thuyết phục của một người xem khiến phán đoán của tôi bắt đầu lung lay.
Nghĩ đến cảnh phải tự tay dọn dẹp bãi chiến trường của một gã say xỉn, tôi thấy việc bị một lão già nói trống không vẫn còn dễ chịu chán.
Ngay khoảnh khắc tôi định chọn phương án sau!
[GhetNoiTrongKhong đã ủng hộ 500 bóng nước.] - Ghét. Nói. Trống. Không.
"... Quả nhiên con người ta sống là phải coi trọng lễ nghĩa. Gặp mặt lần đầu mà cậy mình lớn tuổi rồi nói trống không với người nhỏ tuổi hơn thì sao chấp nhận được chứ? Tôi chọn phương án bên trái."
Cạch!
Lựa chọn cuối cùng đã được đưa ra. Ngay lập tức, làn sóng la ó của người xem ùa tới.
- Kẻ cuồng tiền lại chọn cái này à?
- Có một BJ vừa bán rẻ lương tâm lấy năm trăm bóng nước kìa?
- Tạo kịch tính cho đã đời rồi quay xe khét lẹt thế này là thật đấy à? Ha ha.
"Không, mọi người thử nghĩ mà xem. Lý do chúng ta vẫn kiên trì làm việc dẫu phải đối mặt với những kẻ hãm tài này là gì?"
- Tôi chẳng hiểu chủ phòng đang luyên thuyên cái gì, nhưng tôi biết chắc chắn là lương tâm của chủ phòng đã bay màu rồi.
- "Cô gái" phản bội lại ký ức. Tôi đã đặt trọn niềm tin, thế mà cuối cùng lại chỉ có mình tôi bị phản bội.
"Đừng có nói nhảm nữa mà hãy nghe tôi giải thích đi. Chẳng phải tất cả chúng ta đều nhẫn nhịn làm việc là để kiếm tiền sao? Nhưng đây tận năm trăm bóng nước đấy. Số tiền đó tương đương với năm giờ đồng hồ làm việc cật lực ở cửa hàng tiện lợi đấy."
- Rồi sao nữa?
- Ha ha ha, các bạn đang được chứng kiến một BJ đang cố gắng hợp lý hóa hành vi cuồng tiền của bản thân.
"Tôi của ngày đông năm ấy... và cả tôi của những ngày khốn khổ vì lũ say xỉn, nếu biết có năm trăm bóng nước thì cũng sẽ vui vẻ nhường lại chức vô địch thôi. Thế nên, tôi hoàn toàn tự tin với quyết định của mình."
- Đáng sợ thật sự;; - Tôi bị thuyết phục bởi "logic" của cô gái này rồi.
- Ha ha ha, bán rẻ lương tâm một chút mà đổi lại được năm giờ làm việc thì quá hời rồi còn gì.
- Quá hời! Hoàn toàn đồng ý.
Mọi chuyện đã được giải quyết như thế.
Dẫu kết thúc nhanh hơn dự kiến nhưng bầu không khí ngập trạng tiếng cười đùa vui vẻ nên cũng không tệ.
Thời gian còn lại, tôi định dùng để tán gẫu về tình hình gần đây hoặc bàn luận về mấy chủ đề nóng hổi xoay quanh Liên Minh Huyền Thoại.
Đúng lúc đó, một người xem bất ngờ gửi tin nhắn báo cáo.
- Nhưng chủ phòng có biết mình cũng xuất hiện trong World Cup Hình Mẫu Lý Tưởng không? Mà không chỉ có một cái đâu nhé.
- Tôi cũng thấy rồi ha ha. Mới phát sóng được một tháng mà đã phát triển đến mức này rồi cơ đấy.
- Ừm... Nhưng có một cái trông hơi...
"Ồ! Thật sao? Tên của nó là gì thế?"
- Là World Cup Giọng Nói Nữ BJ đấy. Tên của chị nằm trong phiên bản mới nhất luôn.
- Ha ha ha, nhưng cú lừa ở chỗ giọng nói đại diện của chủ phòng lại là giọng "Gonan". BJ duy nhất bị mất giọng gốc.
- Mà giọng gốc của Hani bay đi đâu mất rồi ha ha.
- Hãy quỳ gối trước Gonan đi!
Trước phản ứng đầy phấn khích của người xem, tôi tò mò tìm kiếm giải đấu World Cup đó để xem thử.
Cảm giác thật kỳ lạ. Thời còn làm người xem, tôi chỉ biết vừa coi vừa cười, không ngờ giờ đây chính mình lại trở thành một ứng cử viên trong đó.
Dẫu có chút tiếc nuối vì đó là giọng nhái nhân vật "Gonan" chứ không phải giọng thật của mình, nhưng dẫu sao thì cảm giác được mọi người công nhận thế này vẫn rất tuyệt.
- Thật ra cái thực sự "hot" lại là một cái khác cơ.
- Hắng giọng! Cái đó không phải là bí mật sao?
- Giải World Cup ma mị không dành cho những người xem trong sáng đâu;;
"... Thái độ của mọi người nghi ngờ lắm nhé?"
Lũ người xem chột dạ bắt đầu giả vờ ngây ngô, nhưng ở đâu mà chẳng có kẻ thích lanh chanh.
- Cái đó... gọi là World Cup Sức Mạnh Gánh Đội Đường Giữa ấy, chị có tên trong đó đấy.
- Tôi không biết gì hết, tôi không biết gì hết!
- Chạy mau anh em ơi!
- Báo động Defcon cấp độ hai! Tất cả chuẩn bị rút lui!
"Hả? Tên của nó đúng là thế sao?"
Tôi vốn là người đi rừng cơ mà, có nhầm lẫn gì không đây?
Dẫu nghiêng đầu thắc mắc nhưng những ngón tay của tôi vẫn rất thành thật gõ tìm kiếm cái tên đó.
"..."
- Chủ phòng ơi, tôi thề là tôi chưa từng chơi cái World Cup đó đâu nhé. Chắc là con mèo nhà tôi vô tình ấn nhầm mấy phát thôi.
- AskIfSeeACup: Rút quân mau!
- Ôi trời đất ơi!
- Buổi phát sóng hôm nay quý giá thật đấy. Chị sẽ giữ lại video xem lại đúng không?
Tôi vừa mới nhìn thấy cái gì thế này?
Nhìn phản ứng của người xem, tôi biết đây hoàn toàn không phải là sự hiểu lầm.
World Cup Sức Mạnh Gánh Đội Đường Giữa.
Hóa ra đó không phải là giải đấu dành cho những người đi đường giữa thực thụ, mà chỉ là một trò chơi chữ đầy tinh quái dựa trên thuật ngữ của Liên Minh Huyền Thoại.
Ngay từ đầu đã là ảnh chụp hai nữ streamer trong những bộ trang phục vô cùng nóng bỏng.
Nhìn vào đó, tôi bỗng cảm thấy lồng ngực mình trở nên vô cùng vĩ đại.
Tôi lẳng lặng lướt qua từng lượt đấu, cho đến khi bức ảnh của chính mình xuất hiện.
- Thần Hani! Thần Hani! Thần Hani!
- Dẫu không lộ mặt nhưng vòng một của chị nhà thì không hề kém cạnh ai nhé!
- Hãy đưa Thần Hani lên ngôi vô địch nào!
- Chủ phòng ơi, tôi chụp màn hình tấm đó làm hình nền điện thoại được không?
"Ư... Lũ biến thái này."
Bị tôi mắng mỏ nhưng lũ người xem lại coi đó là phần thưởng rồi tiếp tục chí chóe trêu chọc.
Sau đó, buổi phát sóng cũng đi đến hồi kết.
"Ngượng ngùng thật đấy."
Nhìn ngắm bản thân trong bộ dạng một người phụ nữ qua những bức ảnh chứ không phải trong gương mang lại một cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Dẫu bức ảnh đó không lộ mặt mà chỉ tập trung làm nổi bật vòng một... nhưng dẫu sao thì nó vẫn khác hẳn ngày thường.
[Rất tốt. Hãy chấp nhận bản thân là một người phụ nữ và nỗ lực hơn nữa để hoàn thành sứ mệnh cao cả mà Nữ Thần đã ban tặng.]
"Câm miệng đi!"
Một ngày nữa lại trôi qua như thế.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn