Chương 12: Chương 7 - Thực hành đối luyện
Tôi đã Tự s*t trước khi Tiêu Diệt Trùm Cuối · tho299 · 180 chương · ~34 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Chính Truyện Thực hành đối luyện Cuộc ẩu đả đã kết thúc nhanh đến mức hư vô.
Bởi lẽ, đám sinh viên cùng khoa khi nghe tin giáo sư phụ trách đang đến đã vội vàng tách cả hai ra.
"… Hẹn gặp ở giờ đối luyện."
Cái đầu óc vốn đang sục sôi vì bạo lực của hắn, dường như vì không thể kết thúc trận đấu mà trở nên phẫn nộ.
Hắn tuyên bố sẽ tiếp tục chuyện này vào lần sau.
Jung-hyun không trả lời, chỉ giơ ngón giữa lên để đáp lại lời thách thức đó.
"Đồ khốn nạn này …"
Thấy phản ứng khá tốt khi mình giơ ngón giữa lên, cậu khẽ bật cười.
Dù là về mặt vật lý hay tinh thần, tên này đúng là có tư chất để bị "đấm".
'Hơn nữa, lại còn là một con heo vạn năng giúp mình tăng chỉ số nữa chứ.'
Hắn đúng là một món quà tuyệt vời dành cho cậu.
Chỉ thấy buồn cười nên cậu cười một lúc lâu.
Sắp đến giờ giáo sư phụ trách tới nơi, cậu nhanh chóng trở về chỗ ngồi để kiểm tra các chỉ số.
- [Chỉ số] Sức mạnh: 17 Nhanh nhẹn: 15 Thể lực: 13 Ma lực: 6 Thần thánh lực:???
- Một tốc độ tăng trưởng chóng mặt đến mức nếu người khác nhìn thấy sẽ bảo là phi thực tế.
Thế nhưng, với một kẻ không biết khi nào mình sẽ phải đối mặt với lũ người đó như cậu.
Chỉ tăng trưởng nhanh thôi là chưa đủ để khiến cậu yên tâm.
'Với mức này thì chạy trốn cũng không xong.'
Ngay lúc cậu đang nghĩ rằng mình cần phải phát triển nhanh hơn nữa.
Giáo sư phụ trách khoa kiếm thuật mở cửa lớp học bước vào và cất tiếng.
"Vậy, chúng ta bắt đầu thôi."
Với chất giọng trầm hùng báo hiệu sự khởi đầu.
Tiết học khoa kiếm thuật chính thức bắt đầu.
* Vì ngoại trừ giờ học buổi sáng, tất cả các tiết học của khoa kiếm thuật đều được cấu thành từ "huấn luyện".
Phần lớn thời gian được đầu tư vào rèn luyện thể lực cơ bản, kỹ thuật sử dụng vũ khí và thực hành đối luyện.
Trong đó, điều quan trọng nhất cần phải chú ý chính là "thực hành đối luyện".
'Vì thực hành đối luyện được phản ánh vào kết quả thi cử mà.'
Do có thể đạt được điểm số thông qua việc xếp hạng dựa trên kết quả đối luyện.
Nên các sinh viên khoa kiếm thuật buộc phải giành chiến thắng càng nhiều càng tốt.
Để leo lên thứ hạng cao và giữ vững vị trí đó.
'Cho nên thường thì ngày nào chúng nó cũng đánh nhau.'
Hiện tại đã là cuối học kỳ 1.
Vì đây là thời điểm được gọi là giai đoạn trầm lắng sau khi đã đánh nhau chán chê.
Có thể nghe thấy thông tin rằng số lượng người thực hành đối luyện đã giảm đi.
'Đúng là như vậy thật.'
Jung-hyun nhìn vào bảng xếp hạng đối luyện đang được cập nhật thời gian thực bằng đá ma lực, gật đầu.
Rõ ràng là với số lượng lên tới 300 người.
Vậy mà không một ai thay đổi thứ hạng, có thể thấy rõ tình trạng trầm lắng nghiêm trọng đang bao trùm.
'Cơ mà đối với mình thì lại là may mắn.'
Thứ hạng không thay đổi.
Đối với một người chỉ còn đường tiến lên như cậu thì đó chỉ là một dòng chảy tốt.
Cậu lặng lẽ lướt nhìn từ trên xuống dưới.
[Hạng 300: Lee Jung-hyun] Thấy cái tên của mình nằm chễm chệ ngay cuối cùng, cậu không khỏi bật cười khẩy.
Dù thế nào thì cũng là hạng 300.
Cậu chỉ còn biết thở dài khi nhìn vào thứ hạng bét bảng của mình.
* Tiết đối luyện của khoa kiếm thuật, dưới triết lý của trưởng khoa rằng đối luyện luôn phải có khán giả và biến số.
Được tiến hành dưới hình thức công khai cho tất cả các khoa cùng xem.
Vì vậy, dù từng nghe nói đôi khi các khoa khác có ghé qua xem …
"Đông người đến xem thế này thì đúng là lần đầu."
Nghe thấy một tiền bối đến xem nói rằng đây là lần đầu tiên tiết đối luyện đông người đến vậy, Jung-hyun không khỏi thở dài.
Sự quan tâm vừa phải thì không sao, nhưng bị dồn sự chú ý quá mức đến mức tràn trề thì cũng chẳng hay ho gì.
'Chắc chắn là bọn chúng đã lan truyền tin đồn rồi.'
Ví dụ như: Một tên vô danh tiểu tốt nào đó đã vô cớ ném đá trúng Ellie.
Và con heo cơ bắp đang phẫn nộ vì chuyện đó đang rất nóng lòng muốn giẫm nát mình trong buổi thực hành đối luyện.
'Nhìn kiểu gì mình cũng giống như phản diện vậy.'
Thực tế là lỗi của lũ người đã bắt nạt Lucia, nhưng.
'Chẳng sao cả.'
Dù sao thì sự quan tâm này rồi cũng sẽ nhanh chóng biến mất.
Và đó chỉ là một câu chuyện đơn giản về việc cậu giành chiến thắng trong buổi đối luyện.
'Lũ ngu.'
Jung-hyun không thể không cười khi nhìn thấy Ellie và nhóm của cô ta đang ngồi ở hàng đầu khán đài.
Vì tất cả bọn chúng như thể đã bàn bạc từ trước, đứa thì trừng mắt, đứa thì cười nhạo cậu.
'Mười mấy đứa làm cái trò đó trông buồn cười thật.'
Không biết chúng có nhận ra mình đang hành xử ngu ngốc đến mức nào không.
Cậu tự nhủ rằng nhất định phải làm cho những biểu cảm đó méo mó đi.
Thế nhưng, nhìn vào Ellie và con heo cơ bắp ngồi hàng đầu đang có biểu cảm hoàn toàn trái ngược với nhóm của chúng, cậu tỏ ra ngạc nhiên.
'Bất ngờ thay lại im lặng nhỉ.'
Trái với suy nghĩ rằng chúng sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt đầy giễu cợt hoặc phẫn nộ.
Ellie lại có vẻ mặt đầy căng thẳng, còn con heo cơ bắp thì trông rất nghiêm túc.
'Dù là gì đi nữa thì cũng chẳng quan trọng.'
Dù bọn chúng có làm nét mặt gì hay nói năng ra sao.
Vì nó vẫn chưa thấm thía gì so với những nhục nhã mà cậu từng trải qua trong quá khứ, nên cậu chỉ cần mỉm cười cho qua là được.
'Mà nhắc mới nhớ, kiếm nhỉ.'
Ở thực tại thì đương nhiên là chẳng có dịp để dùng.
Kể cả khi đến nơi này, do toàn bị lôi kéo đi nên cậu cũng chưa có dịp sử dụng, nhìn thanh kiếm, cậu lộ vẻ mặt phức tạp.
Vì rõ ràng là dù có bảo dùng ngay bây giờ thì cậu cũng không biết cách.
'Dẫu vậy, không dùng thì chỉ mình mình chịu thiệt.'
Cậu cầm nó lên với ý định dùng để kiềm chế, nhưng.
Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ chạy dọc theo bàn tay.
Nhờ cảm giác đó, Jung-hyun nhớ lại đặc tính mà mình đã tạm quên.
'Thiên tài phi thực tế.'
Tài năng vượt trội đạt mức 5 sao, thứ mà ngay cả Kiếm Thánh cũng không có, được kích hoạt.
Cảm giác về kiếm chảy tràn vào từng đầu ngón tay.
Với cảm giác đó, Jung-hyun ngơ ngác vung kiếm, để mặc cho tài năng dẫn dắt.
Một đường cong tuyệt đẹp.
Dù bản thân cảm nhận rõ tư thế cầm kiếm của mình vẫn còn vụng về hết chỗ nói.
Nhưng đường kiếm mà cậu vẽ ra lại đẹp đẽ vô cùng.
Đang tự hỏi tại sao điều này lại có thể xảy ra và cười khẩy, thì đột nhiên có tiếng ồn ào truyền đến từ phía sau.
Vì tiếng động đó, cậu quay lại nhìn thử xem đó là ai.
Và cậu nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc mà mình không hề muốn gặp.
'Đệ nhất Vương nữ.'
Nếu xét kỹ thì cậu không hề có ác cảm với Đệ nhất Vương nữ.
Nhưng vì cô ta cùng huyết thống với "Đệ nhị Vương nữ" mà cậu căm ghét, nên cậu không khỏi cảm thấy khó chịu.
'Hơn nữa.'
Cô ta cũng từng vài lần nhìn thấy cậu trước khi cậu tự sát.
Chính vì thế, khi cậu đang không thể che giấu sự khó chịu mà nhìn cô ấy, thì tình cờ lại chạm mắt với cô ta.
"……"
Nếu ai đó vẩy nước bùn lên một tờ giấy trắng tinh khôi đã được giữ gìn suốt trăm năm, thì liệu gương mặt đó có giống thế này không?
Đệ nhất Vương nữ vừa nhìn thấy cậu liền tái mặt, hai mắt mở tròn xoe.
Vì dáng vẻ đó giống như vừa nhìn thấy quỷ, cậu nhanh chóng quay mặt đi để tránh ánh nhìn.
'Thế mà cũng nhận ra được à.'
Thành thật mà nói, bọn họ đâu có đi cùng nhau.
Cậu cứ nghĩ vì chỉ gặp vài lần trong hoàng cung nên cô ta sẽ không nhận ra, vậy mà xem ra cô ta đã nhận ra rồi.
Vì không ngờ tới việc bị Đệ nhất Vương nữ phát hiện nên cậu đã suýt dấy lên tâm trạng lo lắng, nhưng.
'Nghĩ lại thì cũng chẳng sao nhỉ?'
Nhận ra tình cảnh của Đệ nhất Vương nữ, cậu liền hiểu rằng mình không cần phải bận tâm.
'Đệ nhất Vương nữ vốn là kẻ đào tẩu vì đã quá thất vọng với cuộc chiến giành ngôi vị.'
Dù giờ đây cô ta có biết về sự tồn tại của cậu thì chắc cũng chẳng làm gì đâu.
Ngay khoảnh khắc cô ta cố gắng làm gì đó hoặc định tiết lộ.
Cô ta sẽ lại phải tham gia vào cuộc chiến giành ngôi vị mà cô ta từng cố gắng thoát ra.
'Xét theo vị thế thì Đệ nhất Vương nữ tuyệt đối không thể nói ra sự tồn tại của mình.'
Thực sự nếu vạn nhất cô ta định tiết lộ.
Cũng chẳng có bằng chứng nào cho thấy cô ta có thể khẳng định cậu chính là "Dũng sĩ" khi nhìn thấy cậu.
Nên dù cô ta có phát hiện ra cậu thì cũng chẳng làm được gì cả.
'Dù vậy cũng phải cẩn thận mới được.'
Cậu không ngờ lại xảy ra biến số ngoài dự kiến này.
Vì không thể ngờ rằng sẽ chạm mặt Đệ nhất Vương nữ ở cái học viện rộng lớn này.
Nghĩ rằng nên cẩn thận thì tốt hơn … nhưng rồi cậu lắc đầu vì nảy ra một ý hay.
'Không, nghĩ kỹ lại thì cái này có thể tận dụng được.'
Nếu sử dụng tốt điều này, có vẻ sẽ vẽ ra được một kịch bản có thể tiêu diệt hoàn toàn Đệ nhị Vương nữ, nên cậu đang suy nghĩ về điều đó.
Thì con heo cơ bắp đã xuống khỏi khán đài từ lúc nào, tiến lại gần giáo viên kiếm thuật và mở lời.
"Thưa giáo viên. Tôi muốn đối luyện với tên đó."
Giáo viên nhìn chằm chằm vào cậu, kẻ mà tên heo kia chỉ tay vào.
Sau khi xác nhận tên, ông lộ vẻ hoang mang.
"… Hạng 7 mà lại đối luyện với hạng 300? Tại sao?"
Không phải là chênh lệch vừa phải.
Vì chênh lệch gần như là trời với đất, không hiểu tại sao lại khăng khăng đòi đối luyện nên giáo viên yêu cầu giải thích.
Tên heo nghe vậy liền đáp lại một cách thản nhiên.
"Vì tôi muốn thử đấu một trận ạ."
Quả là một câu trả lời vừa ngu ngốc lại vừa lộ liễu.
Thông thường thì sẽ bị từ chối. Nhưng người đang giám sát ở đây là "giáo viên kiếm thuật".
Vì việc cấm một học trò tràn đầy tinh thần chiến đấu đối luyện cũng là một điều nực cười nên ông không thể đáp lại gì và im lặng.
'Có vẻ là bảo cũng khó, mà không bảo cũng khó nhỉ.'
Dù không có lý do gì để từ chối, nhưng nhìn vẻ mặt của giáo viên như thể không muốn cho phép, Jung-hyun từ từ tiến lại gần để giải vây cho ông.
"Tôi thì ổn ạ."
Cậu cố tình dùng từ "ổn".
Như vậy có thể tạo ra một món nợ với giáo viên.
Trước lời nói đó, giáo viên thở dài, nhìn qua lại giữa tên heo và cậu rồi sau đó đồng ý.
"Ta cho phép. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc thắng bại được phân định, ta sẽ cho dừng trận đấu ngay, nhớ lấy."
Với câu nói đó, Jung-hyun cầm lấy thanh kiếm gỗ ở gần đó rồi gật đầu.
* Zerr xoa bóp đôi vai cơ bắp rồi cầm lấy thanh kiếm gỗ.
Đáng lẽ ra thì với lũ hạng dưới, hắn thậm chí còn thấy phí phạm khi cầm kiếm gỗ nên thường đối luyện bằng tay không.
'Tên đó thì.'
Vì có gì đó khác biệt nên hắn không thể không tập trung hết sức.
Zerr lặng lẽ hít thở sâu rồi nhìn Jung-hyun, còn Jung-hyun nhìn thấy ánh mắt đó của Zerr liền giơ ngón giữa lên lần nữa để đáp trả ánh nhìn của hắn.
'Thằng khốn này thật là.'
Dù là hành động chẳng có gì nhưng không hiểu sao lại khiến hắn tức giận đến thế.
Hắn nghiến răng kèn kẹt rồi sau đó bình tĩnh lại, hít một hơi thật dài.
'Bình tĩnh nào.'
Dù đối phương trông có vẻ vụng về và tầm thường đến mức không hiểu sao lại đậu được vào học viện.
Nhưng đòn đánh mà cậu cắm vào hông hắn lúc trước còn tàn bạo và sắc bén hơn cả đòn tấn công của hạng 1 nên không thể lơ là.
'Nếu lỡ bị trúng đòn thì.'
Có lẽ hắn sẽ không thể chịu đựng được nỗi đau và buộc phải thua cuộc trong trận đối luyện.
Hắn đè nén sự chủ quan đang không ngừng nhen nhóm, đẩy sự căng thẳng lên mức tối đa.
'… Không biết tên hạng bét 300 này đã dùng chiêu trò gì.'
Nếu bỏ qua đòn đánh đó, thì khoảng cách giữa hắn và tên đó là áp đảo.
Hắn tin chắc rằng nếu chỉ cần cẩn thận điều đó là có thể áp đảo tên này.
Chính vì vậy, hắn đã vung kiếm dồn ép cậu ngay khi trận đấu bắt đầu để cậu không thể sử dụng đòn đánh đó, nhưng.
Chỉ có tiếng gió rít qua là vang lên.
Dù có vung thế nào thì thanh kiếm gỗ của hắn cũng không thể chạm vào dù chỉ là vạt áo của cậu.
'…?'
Thực ra chuyện hắn không đánh trúng cậu cũng không phải vấn đề quá lớn.
Vốn dĩ mục tiêu trọng tâm là vung kiếm nhanh để đẩy cậu lùi lại nhằm không cho cậu sử dụng đòn đánh đó.
Vì dự đoán trước độ chính xác sẽ giảm nên việc không trúng cũng không sao.
Vấn đề thực sự nằm ở chính "phán đoán" của hắn, thứ mà hắn tưởng rằng rõ ràng đã đánh trúng nhưng nhìn lại thì chẳng trúng thứ gì cả.
'… Không thể nào.'
Sau biết bao nỗ lực, trực giác của hắn đã phát triển, nên ít nhất những gì hắn nghĩ là trúng thì đều trúng.
Thế mà với tên này, có vẻ như thứ đó hoàn toàn không có tác dụng.
Dù hắn có vung kiếm nhiều đến đâu và nghĩ rằng "đã trúng" đi nữa, thì nhìn lại vẫn chưa từng có lần nào đánh trúng.
Chỉ là phán đoán, chỉ là phán đoán sai lệch mà thôi.
Nhưng cảm giác nổi da gà đến kỳ lạ đang rung lên hồi chuông cảnh báo trong đầu hắn.
Rằng có gì đó đang đi chệch hướng.
Chính vì vậy, hắn muốn dừng thân thể lại ngay lập tức và hủy bỏ trận đối luyện này.
Nhưng ánh mắt dồn vào hắn và những gì hắn đã tích lũy đã thúc ép hắn, buộc hắn phải tiến lại gần Jung-hyun.
Zerr không còn cách nào khác, bị đẩy vào tình thế đó và điên cuồng vung thanh kiếm gỗ.
"Chết đi!"
Như thể muốn khẳng định rằng những nỗ lực trong suốt thời gian qua là không hề vô ích.
Tiếng gió xé đặc trưng của những đòn kiếm mạnh liên tiếp vang lên.
Thế nhưng, thanh kiếm gỗ của hắn vẫn không một lần chạm được vào người cậu.
"Khốn kiếp!"
Để che giấu cảm giác khác biệt và rùng rợn đang dần dâng trào trong tâm trí, hắn cố tình chửi thề và dồn ép dữ dội hơn nữa.
Nhưng càng vung kiếm gỗ, cảm giác sợ hãi đó lại càng lớn dần lên.
Cuối cùng, hắn không nhịn được nữa mà phát xuất ra kiếm khí.
Kiếm khí màu xanh lam bao phủ lên thanh kiếm gỗ.
Ngay khi kiếm khí – minh chứng cho việc có thể hoàn thành tốt vai trò – được phát xuất ra.
Những tiếng cảm thán kinh ngạc vang lên từ xung quanh.
"Không, điên thật! Kiếm khí ư?"
"Tao biết thằng đó mạnh nhưng điên thật rồi."
"Oa, mới năm nhất mà đã có kiếm khí … tài năng điên rồ thật."
Có vẻ như sự việc một kẻ chỉ mới năm nhất lại có thể sử dụng kiếm khí – thứ mà phải lên năm 3, thậm chí là thuộc hàng top mới có thể sử dụng – đã tạo nên một cú sốc.
Nhưng điều này không quan trọng.
Điều quan trọng lúc này là phải rũ bỏ cảm giác sợ hãi này.
Chính vì vậy, hắn dồn toàn bộ ma lực mình có, tỏa ra ma lực một cách dữ dội rồi áp sát Jung-hyun.
Ngay khi dồn được Jung-hyun vào góc sân đối luyện không còn đường thoát.
Hắn tung ra một nhát kiếm dồn hết tâm huyết.
"Chết điiii!"
Đến mức có thể gọi đó là nhát kiếm hoàn hảo nhất trong tất cả các nhát kiếm mà hắn từng vung ra.
Tận dụng tư thế hoàn hảo và kiếm khí tuôn trào bùng nổ, hắn vung kiếm gỗ về phía cậu.
Thế nhưng, chỉ với một chiêu kiếm đánh bật ra như dòng nước của Jung-hyun.
Toàn bộ ma lực hắn dồn vào trong phút chốc biến mất, và thanh kiếm gỗ bị bật văng ra ngoài.
"……"
Thanh kiếm gỗ bay nhanh về phía sau và cắm phập xuống sàn.
Zerr nhìn vào đôi tay không còn gì của mình, lộ vẻ mặt bàng hoàng rồi ngồi bệt xuống sàn.
Chuyện này … thật sự là không thể nào giải thích nổi.
"… Khốn kiếp, không thể nào. Khốn kiếppp!"
Không biết có phải do di chứng của việc sử dụng ma lực quá mức hay không, nhưng tay Zerr đang run rẩy không kiểm soát.
Hắn cố gắng nắm chặt tay để kìm nén điều đó như thể muốn phủ nhận nó.
Thế nhưng, sự run rẩy của cơ thể dù có nỗ lực thế nào cũng không biến mất.
'Không thể nào.'
Không thể có chuyện đó. Chỉ mình mình thua một thằng ngu như thế ư?
Không thể nào. Ngay lúc hắn đang nghĩ rằng có gì đó sai sai.
Jung-hyun, người đang loay hoay với cổ tay trước mắt hắn, lạnh lùng nói với hắn.
"Thằng khốn. Mày run rẩy cái gì đấy? Không đứng dậy à?"
"Cái … cái gì?"
"Tao còn chưa kịp cày chỉ số mà, đứng dậy nhanh lên, khốn nạn!"
Nói đoạn, cậu nói những lời khó hiểu rồi chĩa thanh kiếm gỗ vào cổ hắn.
Zerr run rẩy trước dáng vẻ đó của cậu, dùng tay lùi về phía sau như thể muốn chạy trốn.
"Không, điên thật đấy? Chỉ mình mày tấn công rồi định kết thúc thế này à? Có đứng dậy ngay không?"
Như thể quyết không tha thứ, cậu vừa đi theo hắn vừa bắt đầu khởi động vai.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn