Chương 383: Chương 391: Con Đường Nhanh Hơn Cả Lối Tắt
Tôi Đã Trở Thành Con Gái Của Trùm Cuối Học Viện · Calibus · 1323 chương · ~26 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Toàn chương <391 - Con đường nhanh hơn cả lối tắt> Vượt qua bản thân thời còn là <Geunryeok-All-In> ở tuyến kết cục tồi tệ (Bad Ending) quả thực không hề dễ dàng.
Đó là một tuyến cốt truyện mà thế giới thực chất đã bị hủy diệt.
Một thế giới tuyến chệch khỏi quỹ đạo phát triển bình thường, tự ý đi sai đường và lớn mạnh một cách hỗn loạn.
Ngay cả những yếu tố cần thiết để thế giới tồn tại đúng nghĩa cũng bị đem ra làm nguyên liệu thăng tiến, lợi dụng sự hỗn loạn để phạm vào đủ loại cấm kỵ một cách thản nhiên nhằm bơm thổi chỉ số.
Sức mạnh đạt được ở điểm cuối chắc chắn phải vượt xa cả tuyến kết cục bình thường (Normal Ending).
"Ý là nếu cứ phát triển bình thường thì tôi không thể đánh bại chính mình ở tuyến kết cục tồi tệ sao! Tôi đúng là siêu phàm thật!"
Cảm giác tự hào về bản thân vừa dâng lên chưa được bao lâu.
Tôi đã lập tức nhận ra việc lấy chính mình trong quá khứ làm kẻ thù kiêm mục tiêu là một thử thách gian nan đến nhường nào.
"Ưm."
Tôi không thể bẻ gãy một nhánh của Cây Thế Giới để chế tạo kiếm Mithril, hay đào quặng dưới đáy Đại Khoáng Sạn để rèn nên giáp bất tử.
Việc chạm vào thần khí hay thần vật của các chủng tộc á nhân như Elf hay Dwarf sẽ khiến mối quan hệ với chủng tộc đó hoàn toàn đổ vỡ.
Chủng tộc bị dồn vào đường cùng sẽ tự động đẩy nhanh tiến trình nhiệm vụ chủng tộc, và những sự kiện dẫn đến diệt vong sẽ âm thầm đếm ngược sau lưng người chơi.
Đến một ngày, khi thời khắc điểm?
Nó sẽ biến thành một cơn ác mộng mang tên tai họa từ trên trời rơi xuống rồi nổ tung đoàng một cái.
"Bởi vậy mới nói làm người xấu thì dễ, làm người tốt mới khó sao? Để trở thành Đứa Trẻ Ngoan quả thực không dễ dàng chút nào!"
Tôi đã đối xử tốt với Dobby như thế, vậy mà chỉ số Đứa Trẻ Đáng Sợ lại tăng vọt lên.
Hứ, thật là.
"Ưưm."
Vậy thì Đứa Trẻ Ngoan Oknodi không có cách nào để đánh bại Đứa Trẻ Hư Geunryeok-All-In sao?
Thực ra cũng không hẳn là không có cách.
Vẫn có một con đường.
Dù đó là một lối đi vô cùng gian khổ, khó khăn và mệt mỏi, nhưng giới hạn cực hạn của nó chắc chắn cao hơn hẳn bên kia.
Geunryeok-All-In chỉ dùng đủ trò gian lận để bơm chỉ số sức mạnh lên mức kinh hoàng và đạt được những kỹ năng ảnh hưởng đến hệ số tấn công, chứ không phải mọi chỉ số đều phát triển đồng đều.
Không phải tất cả các thuộc tính của hắn đều phát triển toàn diện.
Vì vậy, dù sở hữu sức mạnh thể chất đáng sợ, hắn vẫn buộc phải trung thành với lối xây dựng nhân vật (build) đánh cược mạng sống vào một đòn duy nhất.
"Chỉ cần tôi tích lũy đủ chỉ số phòng ngự để không bị kết liễu trong một đòn, điểm kinh nghiệm sức mạnh của hắn sẽ bị giảm một nửa, và hắn sẽ phải hứng chịu đòn phản công của tôi!"
Nhưng tôi cũng không thể trở thành một kẻ dồn hết điểm vào phòng ngự tuyệt đối.
Bởi vì trong cuộc đối đầu giữa ngọn thương đâm thủng mọi thứ và chiếc khiên đỡ mọi đòn, chiếc khiên không thể nào chống đỡ nổi ngọn thương đã được gia tăng sức mạnh bằng những phương pháp phi pháp.
Những lúc thế này, thứ cần thiết chính là vương đạo.
Đôi khi lối tắt trông có vẻ nhanh chóng, nhưng việc đi đường vòng theo đúng bài bản mới là câu trả lời cho con đường ngắn nhất.
Quy tắc bài bản trong trò chơi này là gì?
Chính là bảng chỉ số lục giác toàn diện!
Nhờ cơ thể dẻo dai, tôi có thể bộc phát sức mạnh lớn hơn nhiều lần, và nhờ sự nhanh nhẹn vượt trội, hiệu suất của sức mạnh cũng được nâng cao.
"Quản nhiên, muốn nâng cao toàn bộ chỉ số thì phải hoàn thành thu thập đồ giám!"
Tôi bật dậy, siết chặt nắm đấm, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Zuang đang ngồi vắt vẻo trên bậu cửa sổ.
"Chào cậu."
"Ừ, chào cậu!"
"Hôm nay Oknodi cũng có nhiều điều phải suy nghĩ quá nhỉ."
"Suy nghĩ á? Giải quyết xong rồi!"
"Thế à? Tốt quá. Vậy cậu có thể lắng nghe nỗi lòng của người bạn phòng bên cạnh không?"
"Phòng bên cạnh?"
"Hestia."
"Hestia bị làm sao à?"
"Cậu ấy bảo vì không nói chuyện được với bạn mũ của cậu nên đang rất u sầu. Vì người thân thiết nhất với cậu là tớ, nên cậu ấy mới đặc biệt nhờ vả tớ đấy. Thân thiết nhất? Bạn thân? Tớ cũng không rõ lắm, nhưng cậu ấy gọi thế nên tớ mới đến giúp. Mà thực tế thì sao nhỉ?"
"Hử?"
"Người bạn thân nhất của Oknodi là tớ hay là Titosoga?"
Hộc.
Đột nhiên lại đưa ra câu hỏi có độ khó ngang ngửa mức "cậu thích bố hay thích mẹ hơn" thế này sao!?
"Tất nhiên là Zuang thân nhất rồi!"
"Tớ biết ngay mà."
Zuang mỉm cười xinh đẹp như một búp bê.
Tôi nghe thấy tiếng cô ấy âm thầm cất món ám khí sau lưng đi.
Vậy thì lần thu thập đồ giám này, đi cùng Hestia là hợp lý nhất rồi!
"Đúng là một tiểu thư có thần kinh thép mà."
Mũ-ssi đời thứ hai tặc lưỡi lẩm bẩm đầy ngán ngẩm.
Hestia, người từng nghiêm túc cân nhắc việc rời khỏi câu lạc bộ [Paper Dungeon Expedition Club] vì nghi ngờ các tiền bối chỉ muốn lợi dụng sức mạnh của mình chứ không hề muốn xây dựng một mối quan hệ chân thành.
Nhìn thấy Oknodi, người mạnh hơn mình, đồng hành trong các chuyến phiêu lưu, cô đã nghĩ rằng một người như Oknodi chắc chắn sẽ không đánh giá người khác chỉ dựa trên năng lực thực dụng.
"Nếu có Oknodi bên cạnh, mình tin mình có thể hoạt động tốt hơn ở câu lạc bộ này. Mình đã nghĩ như thế, vậy mà..."
Cô đã phải chịu một cú sốc không hề nhỏ khi biết rằng người bạn thực vật có linh hồn của Oknodi thực chất chỉ là một bé Mandragora Unga, còn đối tượng trò chuyện thâu đêm suốt sáng lại là Mũ-ssi đời thứ hai.
Giờ đây, cô thậm chí còn chẳng thể tin nổi liệu ông già Noel có thực sự tồn tại trên đời hay không!
"Liệu sau này mình còn có thể hòa hợp với Oknodi được không đây...?"
Dù niềm tin có kiên định đến đâu, suy nghĩ rằng Oknodi là một Đứa Trẻ Ngoan trong lòng cô cũng bắt đầu lung lay.
Cô muốn bấu víu vào bất cứ điều gì để giữ vững niềm tin ấy.
"Hestia ơi Tuần này chúng ta cúp câu lạc bộ đi!"
Oknodi đưa ra một lời đề nghị táo bào ngay trước cửa phòng sinh hoạt câu lạc bộ.
"Như vậy có ổn không? Quy định của câu lạc bộ là nếu tự ý vắng mặt thì sẽ bị phạt tiền đấy."
"Thì cứ hỏi trưởng câu lạc bộ là được mà!"
Cạch!
Khi Oknodi mạnh dạn đẩy cửa bước vào, các tiền bối đang tụ tập ghé tai sát cửa lập tức tản ra, vờ vịt như những học sinh đang giả vờ chăm học trước mặt mẹ.
"Trưởng câu lạc bộ Paper Company có ở đây không?"
"Trưởng câu lạc bộ không có ở đây."
"Dạ? Làm sao có chuyện đó được. Một người học hành thì kém, thăng cấp cũng từ bỏ, chỉ biết bấu víu vào điểm tích lũy của câu lạc bộ để chơi bời lêu lổng như anh ấy mà lại không đến sinh hoạt sao!"
Trước những lời vạch trần tàn nhẫn mang giọng điệu trẻ thơ của Oknodi, vài tiền bối khẽ giật mình rồi cúi gằm mặt xuống.
"Thật mà. Hôm nay trưởng câu lạc bộ lại phải đến phòng thí nghiệm của giáo sư rồi, vẫn chưa về đâu."
"Đến làm vật thí nghiệm sao?"
"... Ít nhất thì cũng phải gọi là trợ lý nghiên cứu chứ? Chậc. Cái gã ngốc nghếch đó không biết sao tự dưng như bị thần nhập, tự nhiên đạt điểm tối đa rồi bị giáo sư tóm cổ đi mất."
"Vậy lát nữa phiền các anh nhắn lại là chúng em đi chơi rồi nhé!"
"À, ừ. Được rồi. Đi chơi vui vẻ nhé."
Một tiền bối thỉnh thoảng mới ghé câu lạc bộ tặc lưỡi, lững thững bước ra ngoài.
"Đúng là đời lắm chuyện nực cười. Một đứa năm nhất đòi cúp học công khai mà các cậu cũng để nó đi dễ dàng thế à? Các cậu không xứng đáng mang huy hiệu năm hai đâu, ặc..."
Thấy vậy, một tiền bối năm hai lập tức tung một cú đá bay thẳng vào hông gã kia. Cả đám liền lao vào giẫm đạp túi bụi lên người gã đang nằm đo ván và hét lớn:
"Thằng điên này, ngậm cái miệng thối của mày lại!!"
"Mày thì biết cái quái gì mà sủa! Bản thân mày cũng cả đời mới vác mặt đến câu lạc bộ được một lần chứ tử tế gì!"
"Ý kiến của tên này hoàn toàn không đại diện cho tập thể năm hai chúng anh, mong đàn em đừng hiểu lầm."
"Đến cả Mandela còn dặn là không được đụng vào đứa năm nhất này, thế mà nó dám chọc vào chứ. Đúng là thằng điên."
Đây chính là tầm ảnh hưởng từ lời cảnh báo trước đó của tiền bối Mandela Castella, thủ khoa khối năm hai.
Nghĩ đến việc thỉnh thoảng được ra tay dạy dỗ mấy tên năm hai yếu ớt cũng là một thú vui không tồi, Oknodi chỉ biết thở dài tiếc nuối.
"Thế rốt cuộc cậu định làm gì mà lại cúp sinh hoạt câu lạc bộ? Một người vốn nổi tiếng chăm chỉ nhất học viện như cậu."
"Tớ định đi hoàn thành đồ giám, những thứ bình thường không dễ thu thập được!"
"Đồ ăn hả?"
Hestia liếm môi thèm thuồng.
"Không phải!"
Đáng tiếc là đồ ăn của Oknodi đã chất đầy trong ba lô rồi.
Tương lai của đồ giám thực phẩm vô cùng xán lạn.
"Bắt côn trùng à?"
"Không phải!"
Thời tiết dạo này cũng chẳng phải lúc để côn trùng bay nhảy ngoài đường.
"Thế thì định làm gì?"
"Thu thập dược thảo!"
"... Giữa mùa đông thế này á?"
"Chúng ta có nhà kính và nhà màng mà!"
"À, nếu là những nơi đó thì dược thảo chắc chắn vẫn phát triển tốt."
Hestia gật đầu đồng tình, nhưng rồi chợt nhận ra điều gì đó bất thường liền khựng lại.
"Nhà kính? Nhà màng? Như vậy nghĩa là có người đang gieo trồng dược thảo ở đó chứ."
"Tất nhiên rồi. Dược thảo nếu không được chăm sóc thường xuyên sẽ bị héo hoặc giảm dược tính mà."
"Thế thì là ăn trộm rồi còn gì!"
Lời chất vấn của Hestia hoàn toàn chính đáng.
Cô vốn đã lo lắng đứa trẻ này sẽ đi chệch hướng mà trở thành một Đứa Trẻ Hư, thế mà giờ nó lại rủ rê đi ăn trộm một cách công khai thế này!
Dù trước đây cô từng nghe phong phanh chuyện Oknodi hay táy máy tay chân sau lưng mình, nhưng bản thân Hestia vốn là một Berserker từng phải chịu nhiều định kiến bất công từ nhỏ.
Cô luôn bỏ ngoài tai những lời đồn thổi hay đánh giá của người khác, chỉ tin vào những gì chính mắt mình thấy, chính tai mình nghe.
"Oknodi. Tớ đã tin tưởng cậu thế mà, sao cậu lại có thể rủ tớ làm chuyện xấu xa như vậy chứ!"
"Ơ...? Tớ chỉ rủ đi thu thập thôi mà, sao tự dưng lại bị mắng thế này...?"
"Đừng có dùng cái giọng ngây ngô đó để lấp liếm. Mười một tuổi là đã lớn lắm rồi đấy. Ăn trộm mà bị bắt là bị chặt tay như chơi!"
Oknodi ấm ức ra mặt, phụng phịu nói:
"Nhưng mà."
"Không biện hộ gì hết. Cậu nghĩ làm thế là đúng sao? Nếu bị đưa ra tòa, cậu có dám nói thế trước mặt thẩm phán không? Gặp phải kẻ xấu thì chưa kịp ra tòa cậu đã bị tóm ngay giữa đường và phải chịu những hình phạt tàn nhẫn hơn nhiều rồi!"
Nhận ra đối phương đang thực lòng lo lắng và dạy dỗ mình, Oknodi tỏ vẻ rụt rè, cúi gằm mặt xuống và bứt rứt đan hai ngón tay vào nhau.
Nhìn điệu bộ đó, Hestia không khỏi mềm lòng, đành đưa ra một phương án thỏa hiệp:
"Tớ biết cậu bái giáo sư Bronze làm sư phụ. Nhưng dẫu sao cô ấy cũng là một nghĩa tặc. Cho dù là hành hiệp trượng nghĩa đi chăng nữa, thì những người trồng dược thảo đã bỏ bao công sức ra chăm sóc có tội tình gì chứ. Nghĩ đến công lao của họ, cậu không được làm thế."
"Hức..."
"Trả lời cho người lớn chút đi."
"Hức chứ bộ."
Nhìn cái miệng chu ra đầy hờn dỗi của Oknodi, Hestia chợt nhận ra điều gì đó.
"Không lẽ chủ nhân của vườn dược thảo đó là một kẻ xấu xa sao?"
"Đúng thế! Là một kẻ cực kỳ xấu xa luôn!"
"Là ai mà ghê gớm vậy?"
"Là một vị giáo sư tồi tệ, hứa hẹn sẽ ban thưởng nếu trồng dược thảo tốt, nhưng cuối cùng chỉ ném cho vài đồng điểm tích lũy bố thí rồi tự mình cuỗm sạch số dược thảo đó để ăn mảnh!"
"Đúng là một tên khốn nạn. Khoảng chừng là... giáo sư sao?"
"Chính là giáo sư Red Mountain, người giảng dạy môn <Thử thách trồng dược thảo> của khoa Sản xuất năm hai!"
"Cậu định đi trộm đồ của giáo sư sao?"
"Chính xác thì là bài tập cuối kỳ mà các học viên chuẩn bị nộp!"
"... Thế thì tội nghiệp các học viên quá."
"Nếu tất cả mọi người đều bị trộm một cách công bằng, lỗi quản lý yếu kém của giáo sư sẽ bị quy trách nhiệm, biết đâu họ lại được nâng điểm cao hơn đấy chứ?"
Ơ... Nếu lập luận thế này thì cũng khó mà kết luận đây là hành vi của một Đứa Trẻ Hư nhỉ?
Bị thuyết phục rằng hành động này mấp mé ranh giới của một Đứa Trẻ Ngoan, Hestia cuối cùng cũng quyết định tham gia vào phi vụ trộm cắp này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn