Chương 477: Chương 487: Freynita
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
"Ta chẳng có mệnh lệnh gì cả."
Freynita chống cằm: "Chỉ là đến lượn vài vòng cho vui thôi, cơ mà nếu đã cất công đến đây rồi~"
"Trận chiến lần này, ta sẽ dẫn theo thuộc hạ tham chiến, coi như phần thưởng cho sự trung thành của ngươi." Freynita liếm khóe môi, sau đó vươn đôi tay trắng ngần mềm mại tự ôm lấy chính mình, "Cứ nghĩ đến việc được thỏa sức chém giết, ta lại hưng phấn đến mức mất ngủ."
"Nhưng Sinh vật Hủ Bại đâu cần ngủ ạ." Tên đàn em bên cạnh ngu ngơ chêm vào một câu.
"Nói hay lắm, phạt ngươi bị mười con chó sói Hủ Bại 'hành hạ'." Freynita chán nản xua tay, "Đi đi, một tiếng đồng hồ."
"Hả?"
Tên đàn em nhỏ bé bị hai tên tử thi tộc Orc lôi xềnh xệch đi. Rất nhanh, từ căn phòng bên cạnh đã vọng lại những tiếng gào thét thảm thiết.
"Ta cũng muốn được thỏa sức chém giết." Con quái vật bạch tuộc cười quái gở, "Thật không hiểu nổi tại sao các ngài bề trên lại đưa ra quyết định từ bỏ ba vùng lãnh địa."
Freynita ngáp một cái, cuộn tròn những ngón chân trong suốt như ngọc: "Vì lời đề nghị của Tai Ương Hỗn Độn. Một Người Được Chọn hệ Hỗn Độn đã đến thành phố Golden Lion, cho các ngài bề trên thấy được tương lai, đồng thời nhắn nhủ rằng, cần phải nhẫn nhịn."
"Các ngài bề trên đã nhìn thấy gì cơ? Lại đi tin lời một kẻ ngoại lai." Đám Người Được Chọn hệ Hủ Bại tò mò hỏi.
"Thủ đô của Đế quốc, Đế thành Golden Griffin, bị nhấn chìm trong biển tử thi Hủ Bại." Freynita nhe hàm răng trắng bóc, trong mắt lóe lên tia sáng phấn khích, "Cảnh tượng đó đẹp đẽ đến tột cùng. Vì thế các ngài bề trên mới từ bỏ việc tấn công, chuyển sang âm thầm tích lũy lực lượng."
"Chẳng cần cái lời tiên tri chết tiệt nào, chúng ta vẫn dư sức nhấn chìm thế giới này! Đây là thời đại của chúng ta, chúng ta không việc gì phải nghe lời những sinh vật hèn nhát của thời đại cũ."
Một tên Orc Hủ Bại bên cạnh gầm lên, nước bọt văng tung tóe: "Chém giết, tiến hóa, đó mới là đạo sinh tồn của chúng ta!"
"Thì ta đã đến đây rồi còn gì." Freynita vươn vai một cái. Vì động tác quá lớn, "hai chú thỏ trắng" suýt chút nữa thì nhảy xổ ra khỏi bộ lễ phục xẻ sâu. Ả xòe tay ra, say sưa ngắm nghía bộ móng tay yêu dị của mình: "Phải cho nhân loại kiến thức sức mạnh của Thiên tai, gõ đầu bọn chúng một trận cho tỉnh ra."
"Tiểu thư Freynita, sức quyến rũ của ngài tựa như viên ngọc minh châu nơi đáy biển sâu, khiến ta say đắm."
Từ trên đỉnh đầu con quái vật bạch tuộc chui ra một cái xác chết hình người tởm lợm. Nếu nhìn kỹ, có thể nhận ra gã đang mặc một bộ trang phục quý tộc rách rưới: "Xin hãy cho phép ta thực hiện nghi thức hôn tay, ta sẽ mãi mãi là kỵ sĩ của ngài."
"Cút."
Freynita chỉ vung nhẹ móng tay, lập tức chém đứt đôi cái xúc tu đang vươn tới.
"Thứ rận rệp bẩn thỉu, ngươi cũng xứng sao? Đi điều động quân đội đi, ta muốn đích thân san bằng lãnh địa Nightfall."
"Ồ ồ ồ! Tuyệt vời quá, ta thích nhất là được tiểu thư Freynita chửi mắng đấy."
Con quái vật bạch tuộc cười đầy biến thái, từ từ lặn xuống vũng nước giữa đống đổ nát.
Ở một diễn biến khác, Field liên tiếp hạ gục một ngôi làng Hủ Bại và một trạm dịch, nhưng lại vấp phải một bài toán khó, không thể tiếp tục tiến quân.
Trong trạm dịch xập xệ, Field nhíu mày, đưa mắt nhìn quanh. Các Người Được Chọn đứng hai bên, im lặng chờ đợi.
Xung quanh là một vùng ngập nước trắng xóa, nước thậm chí dâng cao đến bắp chân. Mỗi bước chân đạp xuống toàn là bùn nhão và vũng nước, khiến quân đoàn Tử thi vô cùng chật vật để tiến lên.
"Sao chỗ quái nào cũng toàn nước bẩn thế này?" Field bực bội ra mặt, "Rõ ràng là qua mùa mưa rồi cơ mà."
"Nếu vậy thì chỉ còn cách điều khiển tử thi thủy sinh thôi." Ophelia bất lực nói, "Ta đã quan sát đặc tính của lũ tử thi ở đây rồi. Bọn chúng mọc ra các cơ quan thủy sinh, rất hợp để thủy chiến, nhưng sức lực lại cực kỳ yếu. Nếu đổi loại tử thi đột ngột thế này, lực chiến sẽ giảm sút nghiêm trọng."
Ba con tử thi thủy sinh gộp lại cũng chẳng đánh lại nổi một con tử thi trên cạn.
Đang mải suy nghĩ thì Ashina đi trinh sát trở về.
"Tình hình bên thành phố Blue Water thế nào rồi?"
"Tạm thời chưa thấy có đợt di chuyển quy mô lớn nào của thi triều." Ashina lắc đầu, giũ mạnh người làm bọt nước bắn tung tóe, "Còn về địa hình xung quanh thì toàn là vùng ngập nước. Địa hình này hạn chế nghiêm trọng khả năng trinh sát của tôi, mấy lần suýt lọt thỏm xuống vùng nước sâu rồi."
"Chỉ đành để Ophelia điều khiển tử thi thủy sinh chiến đấu thôi."
Field cáu kỉnh đấm mạnh một cú lên bức tường đổ nát, chấn động làm một mảng rêu xanh rơi lả tả.
"Đại nhân, chiến đấu dưới nước em cũng làm được mà, em là Nhân Ngư cơ mà." Icarlishia xung phong nhận việc.
"Chiến tranh đâu phải chuyện một người là giải quyết được." Field đè nén sự bực dọc, mỉm cười dịu dàng với cô bé.
Môi trường ngập nước cũng làm giảm nghiêm trọng lực chiến của Rosaria và Ashina. Chỉ cần bị kẻ thù chớp được sơ hở, rất có thể sẽ dẫn đến thương vong.
"Ể? Violet đến kìa." Đúng lúc này, Ashina khịt khịt mũi.
"Lâu lắm rồi mới ngửi thấy mùi của cô ta, không ngờ lại mò đến tận lãnh địa Dawnveil này."
"Đi, chúng ta ra xem sao."
Field gạt phăng những suy nghĩ rối rắm trong đầu, sải bước đi ra ngoài.
"Gào!"
Hành tung của Violet đã bị quân đoàn Tử thi phát hiện. Hơn hai mươi tên tử thi bọc thép hạng nặng đang bao vây cô nàng kín mít.
"Bình tĩnh, tôi không phải kẻ thù của các người."
Violet mặc một chiếc váy ngắn giản dị và rách rưới, khuôn mặt lộ rõ vẻ căng thẳng. Hiện tại cô vẫn chỉ ở bậc 1, nếu phải đối đầu với ngần ấy tử thi bọc thép, rất có khả năng sẽ bị thương.
"Ngươi chưa chết à, cái đồ Hủ gian!" Rồng Béo Ophelia vừa nhìn thấy Violet là máu nóng dồn lên não, "Hồi trước tại ngươi mà ta mới bị tên lãnh chúa tép riu này tóm cổ đấy, đánh chết cái đồ phản bội nhà ngươi!"
"E hèm." Field ho khan hai tiếng, "Tiểu Rồng Béo, thế bây giờ cô sống thế nào? Đừng bảo là muốn nhảy việc đấy nhé."
"Sống rất tốt nha." Ophelia vắt chéo hai chân, hai tay chống hông, vẻ mặt vênh váo cực kỳ trâu bò nói, "Nhưng điều đó không cản trở việc ta muốn vả vỡ mồm con ả phản bội này."
"Tôi đến đây để cung cấp tình báo."
Violet nhìn Field một cái thật sâu: "Mau rời khỏi đây đi. Freynita đã dẫn theo tận hai Người Được Chọn bậc 3, cộng thêm Lãnh chúa Tử thi ở đây nữa, các người tương đương với việc phải đối mặt cùng lúc với bốn chiến lực Người Được Chọn bậc 3 đấy."
"Freynita? Ả là ai?" Field ngớ người. Đứa quái nào đây, hắn hoàn toàn chưa từng nghe tên.
"Thú cưng của Nữ thần Sắc Đẹp, anh từng nghe qua chưa? Cũng có người gọi ả là Mèo Ba Tư. Nghe đồn ả là đệ nhị mỹ nhân của Hành tỉnh Phương Bắc, còn đệ nhất là con gái ruột của Đại công tước Golden Lion."
Field lập tức nổi hứng thú: "Thế thì ả là đệ nhất mỹ nhân rồi."
Dù sao thì con gái của Đại công tước, ai dám bảo cô ta đứng thứ hai chứ. Phải biết rằng lãnh thổ và thế lực trước kia của Đại công tước Golden Lion còn khủng bố hơn cả gia tộc Golden Griffin.
Có lẽ sẽ có người thắc mắc, lãnh thổ của Đại công tước mà lại lớn hơn cả Nữ hoàng sao?
Cứ tham khảo chế độ phân phong thời Thương Chu là hiểu, đất đai của Thiên tử chưa chắc đã rộng lớn bằng các chư hầu. [note95219][note95220]
"Ể? Là cái con ả hãm tài đó à." Rosaria nãy giờ vẫn đứng ngây ra đó, đột nhiên tỏ vẻ ghét bỏ ra mặt, hai tay khoanh trước ngực, "Con mụ đó thế mà chưa chết, ta còn tưởng ả bị bọn Orc đâm lòi phèo rồi chứ."
"Hai người quen nhau à?" Field kinh ngạc.
"Ừ, bọn ta quen nhau ở tu viện, hồi nhỏ ả được các sơ nhận nuôi." Rosaria từng bị gia đình ép đi làm sơ, nhưng cô nàng đã bỏ trốn.
"Con mụ đê tiện đó chẳng thèm để tâm chút nào đến công ơn nuôi dưỡng của các sơ. Sau khi ả bám váy được Đại công tước Golden Lion, ngài đoán xem chuyện bệnh hoạn đầu tiên ả làm là gì?"
Field tò mò vội vàng hối thúc: "Không biết, kể mau nghe xem nào."
"Ả ta biến phòng xưng tội của tu viện đó thành... ờm, một nơi kiểu như đài hành hình ấy. Ả kẹp chặt các sơ vào trong bức tường gỗ, rồi để cho đám nam tín đồ đến đó..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn