Chương 436: Chương 446: Thái Dương Oanh Tạc!
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~17 phút đọc · Tạo 30/07/2026
"Nguy hiểm quá." Tishifa sợ đến mức mặt mày tái mét, "May mà có cô Rosaria."
"Mọi người chúng ta vốn là người một nhà, không cần nói mấy lời này." Field nheo mắt lại, "Cũng may là em lấy được một món Thần khí bậc ba, tôi phải tìm cơ hội, tặng cho vị Nữ hoàng này một vố thật lớn mới được."
"Trụ vững vào, chỉ cần Field ngất đi là có thể trực tiếp điều khiển U Minh rồi." Nữ hoàng Aurelunis dốc sức thúc đẩy ma trận, ác quỷ lít nhít không ngừng tuôn ra, "Xem ra, chỉ dựa vào ác quỷ cấp thấp thì căn bản không thể đánh bại bọn chúng, đành phải dùng đến bài tẩy thôi."
"Tại sao ngài không dùng sức mạnh từ bậc bốn trở lên?" Liman vô cùng thắc mắc.
Nữ hoàng Aurelunis cười khẩy: "Ta có thể sử dụng sức mạnh cũng là nhờ hấp thụ linh hồn lực của Field, mượn sức mạnh đó xé rách ma trận để giải phóng ác quỷ. Bản thân hắn còn chẳng có Người Được Chọn bậc bốn, ta đương nhiên không thể triệu hồi ra quái vật bậc bốn được."
Nếu hấp thụ linh hồn lực bậc ba mà có thể triệu hồi ra Người Được Chọn bậc chín, thì đúng là vứt cmn định luật bảo toàn năng lượng đi cho rồi.
Thấy Field vẫn đứng sừng sững không ngã, Nữ hoàng Aurelunis thầm kinh ngạc.
Tốc độ hút linh hồn lực từ đại trận của bà ta cực kỳ khủng khiếp, thế mà đối phương lại có thể trụ được lâu như vậy mà chưa ngất xỉu, thật sự quá khó tin. Đáng sợ hơn là, tên này cực kỳ bình tĩnh, không hề có ý định mạo hiểm lao lên, khiến người ta chẳng thể tìm ra sơ hở nào.
"Chết tiệt, nếu Field mở thêm một cái rương báu nữa, hoặc tiến gần khu vực cốt lõi thêm chút nữa, thì ta đã chẳng chật vật thế này."
"Vậy... vậy phải làm sao đây? Mọi người sắp không trụ nổi nữa rồi!" Liman vô cùng sốt ruột.
Đám thủy binh và kỵ sĩ đoàn gần như đã bị Rồng Hủ Bại giết sạch. Lũ ác quỷ vừa được dịch chuyển ra cũng bị Rồng Hủ Bại kìm chân gắt gao.
Sanfaro và tên Người Được Chọn dùng nỏ kia đều đã giải phóng Thần khí, đang lao vào trận tử chiến cuối cùng với Rosaria.
Thật khó tin, rõ ràng có ác quỷ trợ giúp mà chiến cục vẫn rơi vào thế hạ phong. Liman hít sâu một hơi, run rẩy nói: "Đây là đối thủ đáng sợ nhất mà tôi từng thấy, dù sao thì đối phương cũng đang bị Tai Ương thao túng."
"Phù~ Dù rất không cam lòng khi phải bơm linh hồn lực và sức mạnh ma trận quý giá vào Người Được Chọn hệ Ác quỷ, nhưng đành vậy thôi." Nữ hoàng Aurelunis vung tay lên, "Thức tỉnh đi, Ác quỷ thuần chủng —— Christie!"
Bên cạnh Nữ hoàng Aurelunis, một nữ ác quỷ đột ngột hiện ra từ hư không. Cặp sừng dê nhỏ nhắn, thân hình đỏ rực như máu, kết hợp với đôi cánh ác quỷ cực ngầu, tất cả đều tôn lên sự cao quý của một ác quỷ thuần chủng.
"Hừ hừ, cuối cùng cũng chịu lật bài tẩy rồi sao?" Field được Tishifa dìu, mượn Rồng Hủ Bại để chắn đòn của kẻ địch, đồng thời quan sát động tĩnh của đối phương. Thấy bà ta lại gọi ra một con ác quỷ, Field bật cười, hét lớn: "Bà còn giống phản diện hơn cả tôi đấy, Nữ hoàng bệ hạ thân mến ạ."
"Đừng có đắc ý, ả ta chỉ là một Người Được Chọn hệ Ác quỷ bị phong ấn, chiến lợi phẩm của ta mà thôi."
Nữ hoàng Aurelunis tỏ vẻ không vui: "Chỉ có U Minh mới xứng làm vật chứa của ta. Đáng tiếc, nếu không ra tay bây giờ thì hỏng bét mất."
Bất đắc dĩ thở dài một hơi, Nữ hoàng Aurelunis vung tay: "Đại trận Thanh Tẩy, Chú Hồn!"
Nữ hoàng hóa thành một luồng sáng, chui tọt vào cơ thể ác quỷ. Thần lực của Christie tăng vọt, chạm ngưỡng Người Được Chọn bậc ba.
Nếu lúc này Minimap của Field vẫn còn hoạt động, chắc chắn hắn sẽ thấy biểu tượng của một Người Được Chọn mới vừa xuất hiện trên bản đồ.
Đôi đồng tử dọc đỏ ngầu như rắn độc mở bừng ra. Nữ hoàng Aurelunis, hay chính xác hơn là Christie, dang rộng hai tay đang khoanh trước ngực, nhếch mép cười: "Field, nếu mày không chịu tự sát, thì tao đành 'giúp' mày một tay vậy."
Dứt lời, Christie lao đến như một viên đạn, kéo theo một chuỗi tiếng nổ đinh tai nhức óc như sấm sét, vung đôi vuốt sắc nhọn vồ thẳng về phía Field.
Tishifa cắn răng, chắn ngay trước mặt Field.
"Lùi ra sau tôi đi, bị thương rồi thì ngoan ngoãn nghỉ ngơi." Field kéo tuột cô nàng ra sau lưng, "Chỉ là dăm ba cái trò mèo, tôi đây đéo ngán đâu."
"Ngài..."
Tishifa suýt bật khóc. Bình thường cô toàn gọi thẳng tên hắn, đó là vì cô luôn coi Field như một cậu nhóc mới lớn. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự bá đạo của vị Lãnh chúa này.
"Rosaria, dùng Rồng Hủ Bại chặn Sanfaro và đám kia lại, con Đại ác quỷ này giao cho cô đấy."
"Rõ!"
Không chút do dự, Rosaria vung mạnh thanh đại kiếm chém ngang, đẩy lùi đám Sanfaro, rồi nhanh chóng đáp xuống, dùng kiếm đỡ lấy đòn tấn công của Christie. Christie cũng chẳng phải dạng tép riu, dưới sự buff kép từ đại trận và tàn hồn của Nữ hoàng, thần lực của ả vô cùng dồi dào, kinh nghiệm chiến đấu lại càng đáng sợ tột cùng.
Hai người vừa chạm trán đã như châm ngòi thùng thuốc súng, điên cuồng lao vào đập nhau ầm ầm.
"Hahaha, mất đi sự bảo vệ của Tai Ương, mày lấy cái thá gì để đấu với tao!" Christie vừa kìm chân Rosaria vừa cười lớn, "Ngoan ngoãn chịu chết đi, coi như là cống hiến lớn nhất của mày cho thế giới này rồi đấy."
Rồng Hủ Bại đang bận rộn chống đỡ đòn tấn công của Sanfaro, còn Tishifa thì đã mất khả năng chiến đấu.
Từng bầy ác quỷ tuôn ra như thủy triều, tràn đến rợp trời rợp đất, tình thế dường như đã đi vào ngõ cụt.
Tishifa sắp sốt ruột đến chết rồi.
"Hít~ Phù~ Đời người thật tịch mịch như... khụ khụ." Field đút hai tay vào túi quần cực ngầu, định ra vẻ "cool boy" một chút, nhưng suýt nữa thì vấp ngã vì cơ thể suy nhược.
"Ai nói với mày là bên cạnh tao chỉ có một Tai Ương hả?"
Màn thể hiện quá đỗi áp đảo của Rosaria luôn khiến người khác hiểu lầm rằng hắn đã tung hết vốn liếng ra rồi.
"Philomena, Hình Thái Ánh Sáng! Đem mấy thứ rác rưởi này, tiễn hết về chầu ông bà cho ta!"
Philomena - người nãy giờ vẫn trốn sau lưng Field với vẻ mặt đáng thương - đôi đồng tử đột nhiên bùng lên ngọn lửa vàng rực rỡ, cháy hừng hực.
Ánh sáng vàng cuộn trào mãnh liệt, một bóng hình uy nghiêm tựa thần linh nhẹ nhàng đáp xuống, cao quý đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
"Hả? Con nhãi đó là Tai Ương á?" Christie ngớ người ra một chốc, nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh, "Bớt thùng rỗng kêu to đi, chẳng qua chỉ là bậc một..."
Lời còn chưa dứt.
"Ở đâu ra lắm ruồi muỗi thế này? Thế giới, lại vấy bẩn rồi."
Philomena nói với giọng điệu hơi ghét bỏ, sau đó lật ngửa lòng bàn tay, Hạt Giống Hủy Diệt nhẹ nhàng bay ra.
"Thần kỹ bậc 1: Thái Dương Oanh Tạc!"
Hạt Giống Hủy Diệt bay ra một cách nhẹ bẫng, trông chẳng có chút sức răn đe nào, nhưng chỉ trong chớp mắt đã lơ lửng trên đỉnh đầu mọi người. Ngay khoảnh khắc đó, mái vòm bị xé toạc bởi một tia sáng vàng mỏng manh.
Dải ngân hà vàng rực trút ngược từ trên trời xuống.
Christie, bao gồm cả vị Nữ hoàng đang thao túng ả bên trong, ngay lập tức trải nghiệm cảm giác lạnh toát sống lưng, sởn gai ốc.
Giây tiếp theo, một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên.
"BÙM!"
Cột sáng vàng to như cái đình giáng thẳng xuống, nện thẳng vào giữa bầy ác quỷ đông nghịt. Một mảng lớn ác quỷ xung quanh chớp mắt đã bị nhấn chìm trong biển ánh sáng vàng, cơ thể nổ tung thành cặn bã. Chỉ trong tích tắc, toàn bộ ác quỷ xung quanh đều bị cuốn phăng.
Kéo theo đó là mặt đất của cung điện ngầm cũng nứt toác từng mảng lớn. Gợn sóng thần lực hủy diệt lan tỏa ra xung quanh, một vùng đất rộng cỡ phòng học bị nghiền nát thành tro than.
Sanfaro né được đòn tấn công của Rồng Hủ Bại, phì cười: "Chỉ thế này thôi á?"
"Làm ta sợ chết khiếp." Cảm nhận được luồng hơi nóng hầm hập phả vào mặt, nhân ngư Ốc Anh Vũ chợt thấy khó chịu, "May quá, không trúng chỗ ta..."
"Chỉ cần số lượng đủ nhiều, kiểu gì cũng trúng thôi." Philomena nhếch mép cười, "Đi chết hết cho ta!"
Như một tín hiệu được phát ra.
Những tia sáng vàng trút xuống như mưa sa bão táp từ trên mái vòm, xối xả không ngừng, bao trùm lấy mọi thứ trong tầm mắt của cô nàng!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn