Chương 408: Chương 418: Tôm Khổng Lồ Hủ Bại
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~19 phút đọc · Tạo 30/07/2026
"Aooo!"
Sói Huyết Long bước thấp bước cao tiến tới, đám người cẩn thận bám theo phía sau.
Mới đi được mười mấy bước, Ashina đã chỉ tay về phía xa, kinh ngạc nói: "Ngài xem kìa đại nhân, có người sống!"
"Ể? Chẳng lẽ lãnh địa Dawnveil cũng có người đang khai hoang sao?" Allison nhón chân lên nhìn.
Nơi tận cùng tầm mắt của mọi người, hai chiếc xuồng nhỏ chở theo sáu gã ăn mặc như thủy thủ đang tiến về phía đội thám hiểm. Bọn này gan to tày trời, chẳng sợ bị phục kích, cứ thế phóng đi vun vút.
"Đúng thật này. Bọn chúng định làm gì đây, giết người hay cứu người?"
Field nhíu mày, vội đưa tay lên che nắng để nhìn cho rõ. Trang phục của đám người lạ mặt kia không giống người của Đế quốc Griffin. Tiếc là cái ống nhòm Thần khí đã bị Rosaria nhai rộp rộp mất rồi, Field đành phải mở Minimap lên để check xem đối phương có chính xác bao nhiêu mạng.
Thế nhưng trên Minimap, một mảng lớn các biểu tượng đầu lâu đỏ chót đột ngột hiện ra như thể vừa xài skill dịch chuyển.
Đồng tử co rụt lại, Field lập tức gầm lên cảnh báo: "Chú ý, có địch tập kích!"
Lời vừa dứt, từ xa đến gần, những tiếng nước nổ tung ầm ầm vang lên chói tai.
"Ào ào ào~" Những con "bọ" khổng lồ bọc giáp xác màu xám tím trồi lên từ lớp bùn lầy, phát ra những tiếng kêu quái dị như tiếng cua nhả bọt. Hai chiếc xuồng nhỏ kia lập tức đứng mũi chịu sào, hứng trọn đợt tấn công của lũ quái vật.
Nhóm của Field cũng không ngoại lệ, vô số con bọ khổng lồ màu tím thi nhau ngoi lên từ đống bùn nhão nhoét.
"Tôm... tôm hùm đất! Không đúng, là Tôm Khổng Lồ Hủ Bại màu tím, to chà bá vậy!" Field lập tức liên tưởng đến lũ tôm đột biến phóng xạ trong con game Metro 2077[note94341][note94342].
"Đờ mờ, Sinh vật Hủ Bại ở mỗi khu vực lại còn đa dạng sinh học thế cơ à."
Toàn thân bọc giáp xác, cặp càng khổng lồ to như hai tấm phản, kết hợp với cái thân hình thon dài, rõ ràng là giao diện của tôm hùm đất, có điều size của nó còn to hơn cả con người, trông gớm ghiếc vô cùng.
"Trời ơi, thủy quái!"
"Mau rút lui, chèo về thuyền lớn đi!"
Đám người trên xuồng gào thét bằng một thứ ngôn ngữ lạ hoắc để cảnh báo đồng bọn.
Thế nhưng, khi bọn chúng ngoảnh nhìn xung quanh, đập vào mắt chỉ là hàng đàn Tôm Khổng Lồ Hủ Bại đang bủa vây tứ phía.
"Phụt~" Một con Tôm Khổng Lồ Hủ Bại phun ra một bãi axit màu vàng xanh to tướng, ụp thẳng lên đầu một gã thủy thủ.
Giây tiếp theo, khuôn mặt của gã thủy thủ đó sôi sùng sục như cái đầu cừu bị dội dầu sôi. Gã hét lên thảm thiết, ngã lăn tòm xuống nước, giãy giụa được vài cái rồi nhanh chóng tắt thở.
"Nước sốt linh hồn, rưới lên nào~" Trong đầu Field bỗng vang lên những lời thì thầm của ác quỷ mang tên Lão Mã. [note94343]
"Đại nhân cẩn thận, lũ Tôm Khổng Lồ Hủ Bại lao về phía chúng ta rồi!"
Bốn, năm chục con tôm khổng lồ trồi lên từ mặt nước, rầm rập lao thẳng về phía Field.
"Phụt! Phụt! Phụt!" Những bãi axit tởm lợm bị phun ra xối xả như tạt nước.
Sói Huyết Long gầm lên dữ tợn, ngọn lửa rồng sôi sục trong mõm nó cuộn trào quét tới, chớp mắt đã thiêu rụi và làm bốc hơi toàn bộ đống axit, tiện thể nướng chín luôn một mảng tôm khổng lồ.
"Ashina, không cần lo cho ta, đi xem có tóm sống được hai tên thủy thủ nào về không. Philomena, kích hoạt hình thái Ánh Sáng Mặt Trời!" Field phản ứng cực nhanh, dứt khoát ra lệnh: "Những người còn lại, dọn dẹp đám quái vật này đi!"
Dứt lời, Field lập tức xông lên dẫn đầu.
Thanh Thần khí Rapier trong tay đâm thẳng tới. Kể từ khi cầm thanh Kiếm Chỉ Huy Của Người Gọi Gió này, Field có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng gió đang cuộn trào xung quanh. Nguồn năng lượng ẩn hiện lưu chuyển giúp mọi hành động của cậu trở nên nhẹ tựa lông hồng, chẳng tốn chút sức lực nào.
Nhanh nhẹn né đòn kẹp từ cặp càng của con Tôm Khổng Lồ Hủ Bại, Field vung thanh Rapier đâm xuyên qua đầu nó với một góc độ cực kỳ hiểm hóc, lại còn tàn nhẫn ngoáy thêm hai vòng.
Con tôm khổng lồ rít lên quái dị, cặp càng vung vẩy như hai nắm đấm khổng lồ nện ầm ầm sang hai bên.
"Bảo vệ ngài ấy!" Hai gã lính phụ trách dẫn đường cũng không đứng chơi xơi nước, lập tức giương trường kích lên đâm chém kịch liệt.
Mũi kích va chạm với lớp vỏ càng cứng ngắc, xẹt ra một chuỗi tia lửa lớn, miễn cưỡng cản lại được đòn tấn công của con quái vật. Dù là hai gã lính thanh niên trai tráng, cũng bị sức mạnh của con tôm kéo cho lảo đảo, ngã trái ngã phải.
"Khỏe gớm nhỉ, Sinh vật Hủ Bại đúng là trâu bò khó nhằn."
Chớp lấy thời cơ, Field tung kiếm chớp nhoáng, nhắm thẳng vào phần bụng và khoang miệng - những điểm yếu chí mạng của con tôm - mà đâm liên tiếp mấy nhát. Phải đến khi lục phủ ngũ tạng bị khuấy nát bét, con quái vật mới chịu ngã gục xuống bùn tắt thở.
Field còn chưa kịp nhìn kỹ cái xác của con quái vật, một con tôm khổng lồ khác đã từ bên sườn lao tới tập kích.
"Chết đi, đồ quái vật!"
Một gã lính dũng hãn xông lên nghênh địch, dùng trường kích chặn đứng chiếc càng khổng lồ. Gã gồng mình, dồn sức vào hông định hất ngã con tôm. Thế nhưng, thứ mà Sinh vật Hủ Bại dư thừa nhất chính là sức mạnh. Nó chỉ rít lên một tiếng, gạt phăng cây trường kích bay đi mất, chiếc càng khổng lồ không chút do dự nện thẳng xuống.
Có thể đoán trước được, nếu ăn trọn cú nện từ cái càng khổng lồ này, không chết thì cũng tàn phế.
"Chiến Kỹ: Trăm Lớp Sóng Cuộn!"
Field đương nhiên không thể trơ mắt nhìn lính của mình bỏ mạng. Chiến Khí trên người cậu bùng nổ dữ dội. Luồng Chiến Khí bàng bạc cuộn trào, xé rách không khí tạo ra những tiếng rít chói tai, giáng một đòn tàn nhẫn thẳng vào đầu con tôm khổng lồ.
"Phụt!"
Nửa thân trên của con tôm nổ tung thành đống thịt băm, thứ dịch nhầy tởm lợm văng tung tóe khắp nơi.
"Cảm tạ ngài!" Gã lính ngã bệt xuống nước, mặt mày trắng bệch, tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ hãi.
"Đừng phân tâm, địch vẫn còn đông lắm."
"Ào ào ào~" Càng lúc càng có nhiều Tôm Khổng Lồ Hủ Bại trồi lên từ bãi lầy, ít nhất cũng phải một hai trăm con đang vặn vẹo thân hình lao tới. Tiếng rít gào đồng thanh của lũ côn trùng này ồn ào đến mức khiến người ta nhức cả óc.
Field nhổ toẹt một bãi nước bọt, đang xắn tay áo chuẩn bị lao vào khô máu với đám tôm còn lại.
"Lũ sâu bọ bẩn thỉu ở đâu chui ra thế này, chết hết cho ta! Chết! Chết! Chết!" Philomena điều khiển Hạt Giống Diệt Thế, khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo nhưng miệng lại thốt ra những lời điên cuồng nhất.
Một chuỗi ánh sáng hình thập tự giá vàng rực trút xuống thế gian hệt như một trận mưa sao băng.
Cùng lúc đó, Allison cũng tung ra vô số Bướm Lửa để trợ chiến.
Chỉ thấy hoa mắt một cái, khung cảnh xung quanh chớp mắt đã biến thành bãi chiến trường đổ bộ Normandy[note94344], nổ tung mù mịt. Những vụ nổ liên hoàn tạo thành các cột nước bắn thẳng lên trời cao, ngọn lửa thậm chí còn bốc cháy hừng hực ngay trên mặt nước. Năng lượng cuồng bạo càn quét tứ tung, thổi bay vô số mảnh giáp xác và chân cẳng đứt lìa bay lả tả.
Tôm Khổng Lồ Hủ Bại cứ ló mặt ra con nào là bay màu con đó. Chỉ cần không có loại quái vật đột kích áp sát mạnh mẽ nào xuất hiện, hai cô nàng này dư sức spam skill dọn map cho đến khi cạn sạch Thần lực mới thôi.
"Vãi cả nồi... Hóa ra bấy lâu nay mình quên cày cấp cho Pháp sư..."
Các chấm đỏ đánh dấu quái vật trên Minimap đang bốc hơi từng mảng lớn.
Chỉ trong chốc lát, xung quanh chỉ còn trơ lại một đống xác chết cháy đen thui bốc mùi khét lẹt.
Field nhìn mà há hốc mồm thán phục: "Nếu Philomena không bị dính debuff, để cô nàng cày lên Bậc 9 thì khéo dư sức hủy diệt thế giới thêm lần nữa ấy chứ. Năng lực của Allison cũng bá đạo phết, biết thế mình đã mạnh tay bóc lột từ sớm rồi. Cái quái gì mà dân chủ với chả tự do, vô dụng vãi nồi! Ở cái thế giới chết tiệt này, cứ phải chơi hệ tư bản máu lạnh một chút mới xong."
Nghĩ lại thấy bản thân mình hiền quá, tự dưng vứt hai con Pháp sư sát thương khủng ở nhà đóng bụi.
Field tức anh ách, hận không thể đè hai cô nàng ra biến thành thỏ trắng nhỏ rồi "hành quyết" ngay tại trận.
Động tĩnh từ những vụ nổ đã đánh thức đội thám hiểm trên hòn đảo giữa hồ. Bọn họ đẩy những tấm ván gỗ ngụy trang ra, thi nhau thò đầu lên nhìn. Khi thấy người đến là Field, ai nấy đều kích động đến mức nước mắt lưng tròng.
"Đại nhân đến cứu chúng ta rồi!" Một tên nô lệ phụ trách khuân vác hàng hóa quỳ rạp xuống đất, nức nở: "Tạ ơn Nữ thần, cuối cùng cũng được cứu rồi!"
"Đại nhân..." Newt lảo đảo đứng dậy. Mấy ngày nay liên tục phải chiến đấu với lũ tôm khổng lồ đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của anh ta. Newt ủ rũ nói: "Chúng tôi vô dụng quá, lại còn bắt ngài phải bận tâm lặn lội tới đây."
"Đừng nói mấy lời này nữa, mọi người mau thu dọn đồ đạc, chuẩn bị nghênh đón đại nhân đi!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn