Chương 461: Chương 471: Nhân ngư (1)
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
"Đờ mờ, lại có Người Được Chọn mới!"
Field dụi dụi mắt mấy lần, chắc chắn mình không nhìn nhầm mới thở phào nhẹ nhõm. Lãnh địa của hắn dạo này đang thiếu nhân lực trầm trọng.
Phóng to bản đồ lên quan sát kỹ, một cảm giác quen thuộc đến lạ ùa tới.
"Đây chẳng phải là địa điểm tổ chức dạ hội ngầm sao?"
Field đập tay lên trán cái bốp, thầm kêu toang rồi: "Đừng bảo là người của tổ chức Cú Đêm nhé, hoặc giả là mục tiêu nào đó bị Simon bắt cóc chuẩn bị giết. Thế thì phiền phức to rồi. Tên Simon này hên vãi chưởng, suốt ngày bắt được Người Được Chọn."
Bởi Simon chuyên thu thập những mỹ nữ xinh đẹp trong Đế quốc nên thi thoảng gã lại vớt được vài hạt giống tiềm năng. Cơ mà gã không biết cách lập khế ước, chỉ dùng họ để thỏa mãn thú vui tiêu khiển mà thôi.
Vừa tới lãnh địa Maple Leaf, Simon đã chực sẵn chờ đợi.
"Kia là... Vệ binh Thanh Trừng!"
Field vừa định tiến lên chào hỏi Simon thì giật mình bắt gặp hai bóng dáng vô cùng quen thuộc.
"Chào cô, tiểu thư Shirley. Cuối cùng cũng đợi được mọi người rồi." Biska vác cây cưa máy trên vai bước tới, nhếch miệng cười nhe nanh múa vuốt, "Tôi đã ngứa ngáy chân tay lắm rồi, chỉ muốn đi lùng giết đám rác rưởi bẩn thỉu kia ngay lập tức."
"Rất cảm ơn sự hỗ trợ của Vệ binh Thanh Trừng và Nam tước Simon."
"Tiểu thư Shirley khách sáo quá, chúng ta đều là những kẻ bề tôi trung thành của Đế quốc mà." Simon cười toe toét đáp lời. Có cơ hội tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với một gia tộc lớn, gã tất nhiên là mừng ra mặt, đặc biệt lại còn là cánh tay đắc lực bên cạnh Nữ hoàng.
"Tôi cũng phải cảm ơn đội săn lùng của các cô nữa đấy." Ánh mắt quét qua đội ngũ, Biska cũng nhận ra Field. Ánh mắt ả bỗng chốc trở nên kỳ lạ, "Đây chẳng phải là Nam tước Field sao? Đã lâu không gặp."
"Lâu rồi không gặp."
Field khẽ gật đầu, trong lòng thầm kêu không ổn.
Biska, một trong hai Vệ binh Thanh Trừng của Nữ hoàng từng đụng độ phe Field hồi Rosaria mới thăng lên bậc ba. Khi đó, Biska đã bị Rosaria đập nát bét đôi tay. Ấy vậy mà điều bất ngờ là hai cánh tay của ả hiện tại lại phục hồi nguyên vẹn như chưa từng sứt mẻ.
Cánh tay thon thả, làn da trắng nõn nà, nhìn vào chẳng có vẻ gì là mang sức mạnh cả, ngược lại trông giống hệt đôi bàn tay được nuông chiều từ bé. Nó hoàn toàn lệch pha với màu da trên cổ của ả, trông cứ như được cấy ghép vào vậy.
Khả năng tự chữa lành của Người Được Chọn vốn rất biến thái, nhưng để mọc lại cả đôi tay hoàn chỉnh thì trừ khi là Người Được Chọn sở hữu năng lực đặc biệt, nếu không thì vô phương.
"Tôi nhớ lần trước chúng ta gặp nhau cũng ở lãnh địa Maple Leaf thì phải."
Field vừa câu giờ trò chuyện, vừa vô thức dán mắt vào đôi tay của đối phương. Một luồng ác ý nhanh chóng lan tỏa.
"Lần chúng tôi bị tập kích đó, ngài đang ở đâu?"
Đồng bọn của Biska - Maladicta - nhạy bén nhận ra ánh mắt của Field, bất thình lình cất tiếng hỏi cung.
"Tập kích cái gì cơ? Khi nào cơ?" Field mặt không đổi sắc, tim không đập lỡ nhịp, cũng chẳng thèm bịa cớ mà ra vẻ ngơ ngác như nai tơ, "Kẻ nào to gan lớn mật dám tấn công cả đội vệ binh của Nữ hoàng bệ hạ thế?"
"Tốt nhất là ngài không biết thật, bằng không ngài sẽ chết thảm lắm đấy."
Biska nhớ lại cái vụ bị ăn hành ngập mồm suýt thì toi mạng, lại tức sôi máu: "Hồi đó chỉ có ngài là xảy ra xích mích với chúng tôi. Gia tộc chúng tôi chỉ mới cướp có chút xíu chiến công của ngài thôi, ngài không ghim thù trong lòng đấy chứ."
Chẳng có ai là kẻ ngốc cả. Sau vụ tập kích, Biska liên tục xâu chuỗi lại các tình tiết, luôn cảm thấy có gì đó mờ ám.
"Cô đang đe dọa một vị quý tộc đấy." Field cũng thu lại nụ cười, giọng lạnh băng, "Ta hiện tại là chỉ huy do đích thân Nữ hoàng bệ hạ chỉ định. Cô bị ăn hành là do cô phế vật thôi. Nếu đổi lại là ta bị tập kích, ta tuyệt đối sẽ không sủa nhặng lên như một con chó hoang què quặt đâu."
"Ngài!" Biska nổi trận lôi đình, giơ cưa máy lên định xẻ thịt Field.
Field vội vàng nấp sau lưng Shirley.
"Shirley, cô xem ả ta định giết quý tộc kìa. Tôi là người của Nữ hoàng, còn phải gánh vác việc quân cho Đế quốc đấy. Cô phải bảo vệ tôi, nếu không Đế quốc sẽ phải chịu tổn thất to lớn."
Vừa nghe thấy mấy chữ "Đế quốc tổn thất", công tắc trong người Shirley như được bật tung, cô nàng lập tức ra tay ngăn cản. Shirley dang rộng hai tay: "Cô Biska, xin hãy bình tĩnh lại. Nam tước Field không phải là người như vậy đâu. Tuy tính tình ngài ấy hơi thích chôm chỉa vặt vãnh, nhưng bản chất rất tốt bụng, ngài ấy còn từng cứu mạng tôi nữa. Tôi xin lấy danh dự ra bảo đảm."
"Hừ, cái đồ phế vật chỉ biết núp váy đàn bà."
Biska không đôi co thêm, nhưng sự ngờ vực trong ánh mắt ả thì chẳng buồn giấu giếm.
"Thôi bỏ qua chuyện này đi."
Shirley day day trán: "Nam tước Simon, ngài hãy tóm tắt lại tình hình hiện tại đi."
"Nguồn tin tình báo của chúng tôi cho biết tổ chức Cú Đêm định nhắm vào buổi dạ hội ngầm. Lũ điên đó muốn tóm gọn toàn bộ quý tộc tham gia sự kiện."
Khách mời của buổi dạ hội ngầm đa phần là quý tộc và thương nhân máu mặt, nếu xảy ra biến cố thì tổn thất là không thể đong đếm được.
"May là chúng ta đã cài cắm gián điệp, mua chuộc được một tên phản đồ nên mới nắm được tin tức từ trước." Simon cười khoái trá đầy ác ý, "Chúng ta đã giăng sẵn thiên la địa võng, chỉ chờ chúng tự chui đầu vào rọ. Tối mai bọn Cú Đêm sẽ mò đến dự dạ hội."
"Tốt!"
Shirley phấn khích ra mặt: "Chúng ta sẽ cùng nhau mai phục, tóm gọn chúng trong một mẻ lưới."
"Gián điệp sao? Trò này có vẻ hữu dụng đấy." Field xoa xoa cằm. Hắn nhớ ra Simon cũng từng cài gián điệp vào lãnh địa của mình, "Xem ra lãnh địa Nightfall cũng đến lúc phải xây dựng mạng lưới tình báo riêng rồi."
Thông qua cổng dịch chuyển, nhóm của Field đặt chân tới địa điểm tổ chức dạ hội ngầm.
Khác với lần đầu tiên hắn tới, địa cung hiện giờ chẳng có lấy một món đồ vật nào chướng mắt. Xích sắt, cùm gông hay các loại dụng cụ tra tấn đều bị dọn sạch bách. Thay vào đó là đủ loại đồ trang trí xa hoa và nhạc cụ cao cấp, trông cực kỳ thanh lịch trang nhã.
Chỉ có trên vách đá của đấu trường ngầm mới lờ mờ vương lại những vệt máu tanh tưởi.
"Simon đứng trước Vệ binh Thanh Trừng và Shirley vẫn biết điều thu liễm lại."
Field mở Minimap, vị trí của chấm xanh lục nằm ở căn phòng tận cùng bên phải của địa cung.
"Mấy cái bẫy các người chuẩn bị đâu rồi?" Shirley cũng tò mò dáo dác nhìn quanh, "Là cơ quan hay rối cấm ma thế?"
"Không phải mấy thứ đó. Dạ hội của tôi là nơi riêng tư và an toàn tuyệt đối, không có cạm bẫy cơ quan gì đâu. Tôi sẽ cho binh lính giả trang thành quý tộc, ngoài ra cũng bố trí một lượng lớn Vệ binh Được Chọn ở đây. Đợi bọn Cú Đêm xuất hiện, chúng ta sẽ quây giết chúng tại trận, lúc đó phải nhờ mọi người dốc sức cùng nhau phối hợp rồi."
Shirley hoàn toàn tự tin: "Không thành vấn đề, đã đến lúc đội săn lùng phô diễn thực lực rồi."
"Mọi người cứ tự nhiên đi dạo quanh địa cung để quen với địa hình, ở đây chẳng có gì phải giấu giếm cả." Simon ưỡn cái bụng phệ, cười hề hề với mọi người, "Đừng bận tâm đến mấy lời đồn đại nhảm nhí bên ngoài, dạ hội ngầm luôn dang rộng vòng tay chào đón các quý tộc."
"Ok luôn."
Field cho đám binh lính của mình tự kiếm một xó nào đó mà lười biếng. Hắn đời nào lại đem mấy cậu lính quý giá của mình đi cống nạp bắt bọn Cú Đêm cơ chứ.
Bản thân hắn dẫn theo Ashina và Philomena đi dạo mấy vòng.
Sau đó giả bộ như đang tham quan, hắn rảo bước đến vị trí có chấm xanh lục.
Khác với những nơi chẳng có mống nào canh gác, ở đây có đến sáu gã Người Thằn Lằn túc trực.
"Tôi có thể vào trong xem một lát được không?"
"Xì xì~ Được chứ thưa ngài. Đây là ao cá, cẩn thận kẻo trượt chân."
Gã Người Thằn Lằn màu xám canh cửa lóng ngóng mở khóa, một mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, gã vô thức liếm mép.
Ao cá? Chẳng lẽ là Người Được Chọn hệ nuôi cá?
Field tò mò bước vào phòng.
"Á!"
Trong căn phòng tối om om lập tức vang lên hàng loạt tiếng hét thất thanh của phụ nữ.
"Câm cái mõm chó của tụi mày lại đi, lũ nhân ngư yếu ớt!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn