Chương 462: Chương 472: Nhân ngư (2)
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Gã Người Thằn Lằn rống lên một tiếng khàn đặc, đè bẹp những tiếng la hét chói tai.
Lắng nghe tiếng nức nở vang lên thoang thoảng, gã liếm khóe miệng với vẻ thỏa mãn, sau đó rót Chiến Khí vào viên ngọc trai phát sáng đặt bên cạnh.
"Xì xì~ Người Thằn Lằn thích ăn cá nhất. Lũ yếu đuối thảm hại, ngoan ngoãn nằm im cho tao."
Bóng tối trong phòng bị xua tan.
Một bầy nhân ngư tội nghiệp tụm lại thành một đống, run rẩy bần bật.
Mái tóc dài màu xanh lam nhạt, đôi môi phớt mờ như màu nước, cô nào cô nấy đều xinh tươi mọng nước. Chẳng biết ăn cái gì lớn lên mà "hai con thỏ" lại bự chảng đến vậy, cặp vỏ sò mỏng manh che chắn hờ hững để lộ ra cả tảng thịt trắng ngần. Dưới ánh sáng lấp loáng của mặt nước, trông cực kỳ hấp dẫn.
Điều thú vị hơn cả là vẻ mặt mong manh yếu đuối của các cô nàng này, rất dễ đánh thức ham muốn chinh phục của đàn ông.
"Đệch mợ, gã Simon này đúng là biết hưởng thụ, chỗ này quả là một thánh địa để xả stress, xoa dịu tâm hồn."
Field cảm thấy cả người nóng ran.
"Đây là chỗ nguyên liệu cao cấp mà ngài Simon mới mua cách đây hai ngày." Gã Người Thằn Lằn đính chính, "Chỗ này là ao cá dùng để nhốt tạm nguyên liệu."
"Hả? Thảo nào trong không khí lại nồng nặc mùi sợ hãi và máu tanh đến vậy." Ashina cụp tai xuống.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, lộ rõ vẻ kinh tởm trên khuôn mặt.
Dẫu biết Simon vốn biến thái, nhưng nghe đến chuyện này vẫn thấy ghê tởm.
"Đi đi đi, ra canh cửa tiếp đi, ở đây không có chuyện của ngươi nữa đâu."
Simon cười hì hì đuổi gã Người Thằn Lằn đi: "Thấy sao hả Field? Mớ hàng cao cấp này tôi phải tốn bao nhiêu công sức và tiền của, nhờ vả quan hệ khắp nơi mới mua được từ các Hành tỉnh ven biển đấy. Toàn là Nhân ngư Biển Xanh Hoàng gia cực kỳ quý hiếm, cô nào cũng là cực phẩm cả."
"Tuyệt vời, đúng là toàn mỹ nhân. Xét về gu thẩm mỹ thì chúng ta khá hợp nhau đấy."
"Tất nhiên rồi. Nghe đồn bọn họ được vận chuyển tới đây từ tận vùng Biển Bão Tố xa xôi. Đám nhân ngư này thuộc tầng lớp quý tộc của nhân ngư Inner Sea đấy."
Simon đắc ý ra mặt: "Nhưng đối với loài người chúng ta, bọn họ cũng chỉ là đám đồ chơi thấp hèn để thỏa mãn thú vui tiêu khiển mà thôi. Quản gì chúng là quý tộc hay nữ hoàng nhân ngư, chẳng cần phải lo lắng chuyện bị trả thù."
Ngoại trừ Siren[note95144] hay Naga[note95145] ra, phần lớn các chủng tộc nhân ngư đều có sức chiến đấu rất yếu ớt. Dù có thức tỉnh thành Người Được Chọn thì cũng chỉ thuộc hệ hỗ trợ.
Field chớp chớp mắt, cười híp mí xích lại gần, choàng vai bá cổ Simon như thể anh em ruột thịt: "Tôi thú nhận là tôi cũng hơi thèm thuồng rồi đấy, hay ông tặng cho tôi vài con đi."
"Khụ khụ." Simon nghẹn nước bọt ở cổ, suýt thì sặc chết, "Field, cái đồ khốn nạn bị ác quỷ nhổ nước bọt nhà cậu. Bọn họ đắt đỏ lắm đấy, mỗi con giá đến năm ngàn đồng vàng, thế mà cậu dám bắt tôi tặng cho cậu á!"
"Ông đùa nhạt thế." Field đếch thèm tin nửa chữ, "Nếu một con mà có giá tận năm ngàn, thì bữa cơm của ông tốn bao nhiêu tiền cho cam."
"Chỉ dùng để thiết đãi khách quý thôi, chứ tôi đâu nỡ lãng phí thế."
Để duy trì mạng lưới quan hệ khổng lồ, số tiền Simon phải chi ra mỗi ngày là một con số khổng lồ.
"Cậu định mua về ăn à?" Đôi mắt hí của Simon ánh lên sự tăm tối, như thể gã vừa bắt được sóng của đồng loại, "Từ lúc biết cậu có sở thích sưu tập Á nhân, tôi đã lờ mờ đoán được cậu là một tên biến thái hạng nặng giống hệt tôi rồi."
Ashina đứng bên cạnh chỉ biết cạn lời.
Á nhân bọn tôi ăn hết của nhà ông à.
"Tôi mua vài con về nuôi làm cảnh, không phải để ăn." Field hơi nhức đầu rồi đấy.
"Hóa ra khẩu vị của cậu là vậy, cũng được thôi." Simon nở nụ cười tà ác, xoa xoa hai tay vào nhau, "Giao công thức làm Đậu Vui Vẻ cho tôi, đám nhân ngư này tôi cho cậu hết."
"Ông cứ ra giá thẳng luôn đi, tôi trả bằng đồng vàng. Nếu giá rổ hợp lý thì tôi sẽ mua thêm." Field cạn lời, lườm gã cháy mặt.
"Chỗ anh em thân tình, tôi phải chịu lỗ nhượng lại cho cậu rồi, hai ngàn đồng vàng một con."
Simon tính toán nhẩm một lúc. Trừ chi phí vận chuyển và giá gốc đi thì gã vẫn đút túi hơn 500 đồng vàng mỗi con, đúng là lợi nhuận kếch xù.
"Ông nói thách nó vừa thôi."
Field toát mồ hôi hột, cáu kỉnh mắng: "Một nô lệ loài người giá còn chưa đến một đồng vàng. Cá của ông bộ vảy làm bằng vàng hay da làm bằng vàng hả."
"Đây là hàng xa xỉ phẩm, hơn nữa sắp tuyệt chủng đến nơi rồi, tất nhiên là phải đắt hơn. Nhưng vẫn có thể thương lượng mà."
"Tôi muốn tự tay lựa chọn!" Field bồi thêm một câu.
"Không thành vấn đề."
Sau một hồi trả giá cò kè bớt một thêm hai, cuối cùng Field chốt đơn mua mười một con nhân ngư với giá hai vạn đồng vàng.
Lại còn được khuyến mãi thêm nước biển và cá tươi để nuôi chúng.
Nếu chỉ mua một con, lỡ mai này bị phát hiện là Người Được Chọn, chắc chắn sẽ bị nghi ngờ. Chi bằng mua nhiều một chút, coi như đa dạng hóa hệ sinh thái của lãnh địa. Còn mua thêm nữa thì chịu chết, lãnh địa Nightfall sắp tới phải rầm rộ xây dựng, chỗ nào cũng cần tiền.
"Chốt." Hai bên ăn nhịp với nhau.
Ai cũng hoan hỉ, đều nghĩ mình vớ bở.
Đám nhân ngư trừng mắt nhìn hai tên ác ôn mặc cả giá, cứ như thể đang thấy hai con sói đói đang chia nhau con mồi. Cảnh tượng nhơ nhuốc này biến thành nỗi bi phẫn và uất ức đè nặng trong lồng ngực, khó lòng tan biến.
Quê hương bị loài người giày xéo, bạn bè bị loài người bắt bớ. Họ bị mua bán tùy ý như những con thú cưng hèn mọn, thậm chí còn sắp bị đem lên bàn nhậu.
"Hu hu hu~" Icarlishia nức nở, ôm chặt lấy người bạn bên cạnh, những tiếng khóc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng khô khốc.
Họ chẳng có khả năng phản kháng. Những ngày này, chỉ có tiếng khóc mới giúp họ vơi đi phần nào nỗi đau.
"Cố nhịn một chút là qua thôi, đừng sợ."
Một người chị nhân ngư lớn tuổi hơn dịu dàng xoa đầu cô: "Đây là thế giới chiến tranh loạn lạc, có lẽ ra đi sớm lại là một sự giải thoát. Điều duy nhất khiến chị nuối tiếc là không thể để thân xác này hòa vào vòng tay của mẹ biển cả xinh đẹp."
"Vâng, Icarlishia không sợ đâu, em sẽ mạnh mẽ lên."
Cô vẫn còn nhớ vị Thánh nữ của tộc mình, vì muốn tìm lại báu vật của Hải tộc nên đã kiên quyết dấn thân vào đại dương vô tận để tìm kiếm sự hợp tác của loài người.
Thế nhưng, họ đi mãi không về. Đổi lại là một hạm đội loài người hùng hậu che rợp bầu trời đã ồ ạt kéo đến xâm lược quê hương họ.
Chiến hạm của loài người đã san phẳng những rạn san hô - nơi họ cất cao tiếng hát. Lực lượng hải quân và Người Được Chọn cường hãn của loài người đã đè bẹp vương đô của họ chỉ trong một hơi thở. Cha cô đã kiệt sức mà chết trên chiến trường, mẹ cô vì muốn tạo đường máu cho cô chạy trốn nên đã chủ động dùng mỹ nhân kế dụ dỗ lũ ác quỷ đó.
Nực cười thay, cuối cùng cô vẫn bị bắt sống.
Lưới đánh cá của loài người ập xuống, cô hoàn toàn chẳng có đường lùi.
"Cô, cô, cô."
Đầu tiên là nhanh chóng chọn vài cô nàng xinh xắn, sau đó Field dựa vào Minimap để nhanh chóng xác định mục tiêu lần này.
"Và cô nữa."
Field cúi người xuống, chọc chọc vào đầu Icarlishia.
"Hu hu hu..."
Mặc dù đã hứa với người chị lớn là sẽ mạnh mẽ, nhưng khoảnh khắc bị chọn trúng, Icarlishia vẫn không kìm được nỗi đau buồn, những giọt nước mắt to tròn lăn dài trên má.
"Cứ thút thít khóc lóc hoài, ồn ào quá đấy."
Gã Người Thằn Lằn làm nhiệm vụ vớt cá bực bội vung chiếc vợt lưới chụp lấy thiếu nữ, sau đó thuần thục quăng luôn vào bồn chứa nước bên cạnh.
"Người Thằn Lằn rất giỏi thủy chiến, bọn chúng là những sát thủ điêu luyện trong việc đồ sát tộc Ngư Nhân (Naga)[note95148] hay tộc Nhân Ngư (Mỹ nhân ngư)[note95147]." Simon cười híp mắt nói, "Chúng là những chiến binh máu lạnh xuất sắc đấy, tôi cũng có thể bán cho cậu. Hơn nữa, dạo này phong trào dùng nữ bộc Người Thằn Lằn cũng đang thịnh hành lắm."
"Thôi xin kiếu, tôi không có hứng thú làm người Ấn Độ đâu."[note95149] Field gượng cười sượng trân. Vụ mua nhân ngư này khéo làm danh tiếng của hắn nát bét thêm, đến mức Simon còn bắt đầu gạ gẫm bán cả Người Thằn Lằn cho hắn cơ mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn