Chương 40: Chương 2.30 - Lời mời ăn tối
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~17 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 2: Con Quỷ Làng Ella 30 - Lời mời ăn tối
"Hửm? Chuyện gì thế?"
Banning cũng dừng bước. Vẻ mặt anh rất điềm tĩnh, trái ngược hoàn toàn với Velle lúc này đã căng thẳng đến mức hít thở không thông.
"Đó là... cái kia... Tôi... tôi..."
Lời đã ra đến tận cửa miệng, nhưng Velle vẫn không tài nào thốt ra nổi ba chữ mấu chốt nhất.
Cô cũng chẳng biết mình đang sợ hãi điều gì, bây giờ trong đầu cô đã trống rỗng hoàn toàn rồi.
"Sao vậy? Cô sao thế?"
"Tôi..."
Nếu có thuốc hối hận, Velle hận không thể nuốt trọn cả tấn ngay lúc này. Đáng tiếc trên đời làm gì có chỗ bán thuốc hối hận cơ chứ, Velle ngoài việc lấy hết can đảm đối mặt với chính mình ra thì chẳng còn cách nào khác.
"Tôi..."
"Ừm ừm cô nói đi, tôi đang nghe đây."
"Tôi... tôi..."
"Sao thế?"
"Tôi... tôi cảm ơn anh!"
"Hả?"
Banning ngẩn người, Velle cũng ngẩn tò te luôn.
Cứ ấp a ấp úng nửa ngày trời, cuối cùng cô thốt ra cái khỉ khô gì thế này?
Tuy nhiên, cái đầu nhỏ của Velle lập tức nảy số xoay chuyển tình thế.
"Lúc, lúc trước có lần cây cột ngã sập xuống ấy... Lần đó là Banning cứu tôi, tôi... tôi vẫn chưa đàng hoàng cảm tạ anh... đâu..."
"Ngoài, ngoài ra, còn phải cảm ơn xiên thịt nướng anh cho tôi trong bữa tiệc nướng... và sau đó còn tặng tôi rất nhiều thịt tươi nữa... Những chuyện đó tôi đều vô cùng biết ơn, cho nên, cảm ơn anh nhé... Banning."
Velle nói năng hơi lộn xộn, nhưng tóm lại vẫn lấp liếm thành công sự việc. Lúc này cô thật sự giận chính bản thân mình không chịu thua kém ai, mấy lời cần thiết thì chẳng nặn ra nổi chữ nào, ngược lại mấy câu cảm ơn thì lại nói trơn tru mượt mà.
"Ha ha ha tôi còn tưởng chuyện gì to tát cơ chứ, mấy chuyện vặt vãnh này thôi mà, không cần để bụng đâu."
Tiếng cười sảng khoái của Banning ít nhiều cũng giúp Velle bớt căng thẳng. Tuy chưa thể tỏ tình, nhưng ít ra bộc bạch được lòng biết ơn trước đây cũng là một bước tiến lớn rồi.
"Đúng rồi Velle, ban nãy cô ăn no chưa? Giới hạn ba miếng khoai tây sốt ngọt một người thì hơi ít đối với tôi, hay là đến nhà tôi ăn thêm chút gì đó nhé?"
"Ơ ơ ơ, thế, thế sao được, muốn, muốn ăn thì..."
Lời mời bất thình lình của Banning khiến Velle trở tay không kịp. Hơn nữa nhắc đến chuyện ăn cơm ở nhà, thật ra Velle...
"Muốn ăn cơm thì, thì cũng phải để tôi mời anh ăn... mới đúng chứ... coi như là quà cảm ơn... chẳng hạn..."
Giọng Velle càng nói càng nhỏ, đến cuối cùng gần như nghe không thấy gì nữa.
Thực ra về chuyện mời Banning đến nhà dùng bữa, không phải Velle chỉ nảy ra ý định nhất thời, mà cô đã chuẩn bị từ lâu rồi, chỉ là chưa có can đảm mở miệng mà thôi. Hiện tại vì Banning vừa khéo nhắc tới, cô thuận nước đẩy thuyền theo bản năng, và rồi lại bắt đầu lo lắng không biết Banning có đồng ý hay không.
Thế nhưng, Velle đang chìm trong sự căng thẳng lại chẳng hề hay biết, cái sự "vừa khéo" trong mắt cô, thực chất lại là sự toan tính thấu đáo của Banning.
Thông qua thuật đọc tâm, Banning biết Velle suýt nữa đã tỏ tình, nên anh quyết định mượn không khí của Lễ hội Cầu Mưa đêm nay để tiếp tục tạo đà cho Velle. Nếu ở Lễ hội Cầu Mưa không thành công, vậy thì tung ra quân bài ăn tối cùng nhau để kéo dài thời gian hai người ở riêng.
Không khí khi cả hai ở riêng trong nhà chắc chắn sẽ mang lại cho Velle nhiều cảm giác an toàn hơn là chốn công cộng đông người dưới tháp hoa hỏa tế này. Con người một khi cảm nhận được môi trường an toàn cũng sẽ có thêm nhiều dũng khí hơn.
"Đến nhà Velle ăn cơm sao? Thế cũng được thôi, nhưng mà cô phải hứa với tôi một chuyện thì tôi mới đến nhà cô ăn."
Nằm ngoài dự đoán của Velle, Banning nhận lời rất sảng khoái. Nhưng 『muốn tới nhà ăn cơm còn phải hứa trước một điều kiện? 』, rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ? Velle chưa từng nghe nói nhận lời đến nhà người khác dùng bữa mà còn ra điều kiện cả.
"Chuyện gì vậy?", Velle có chút bất an lên tiếng hỏi.
Banning mỉm cười đầy bí hiểm, đoạn đáp lời: "Ăn xong tôi phải là người rửa bát dọn dẹp cơ, bằng không tôi không đi đâu."
"... Hả? Ơ ơ ơ??"
Velle có nghĩ ngợi trăm ngàn lần cũng chẳng ngờ được Banning lại đưa ra yêu cầu kiểu này. Đây rõ ràng là chủ động giúp đỡ, sao lại bị tính là yêu cầu được chứ?
"Thế nào, đồng ý không? Không đồng ý là tôi không đi đâu nhé."
Banning vờ vịt làm bộ làm tịch làm nũng như một đứa trẻ, thành công chọc Velle bật cười.
"Ừm ừm, được, tôi hứa với anh."
"Ha ha~ Vậy chúng ta đi thôi~! Bụng sắp xẹp lép đến nơi rồi."
Ngay khoảnh khắc này, Velle cảm thấy bầu không khí giữa cô và Banning đã trở nên vô cùng hòa hợp, cảm giác căng thẳng lúc trước đã bay biến chẳng còn sót lại dấu vết nào.
Banning quả thực vừa có bản lĩnh, vừa dễ gần, lại còn rất thú vị.
——【Mình... quả nhiên là thích anh ấy, Banning... 】 ——【Hy vọng sau này... có thể... có dũng khí để thổ lộ tấm lòng này... 】 · Đêm nay là lần thứ hai Giang Nhiên đến nhà Velle, còn nếu tính cả lần anh lén lút đột nhập nữa thì đây đã là lần thứ ba.
Sau khi vào nhà, mặc dù Velle vẫn còn chút câu nệ, nhưng trông đã tự nhiên hơn lúc trước rất nhiều.
Giang Nhiên thu hết những sự biến chuyển này vào tầm mắt. Đây đều là do anh đang cố tình dẫn dắt mà ra.
Lúc trước, để Velle bị mình thu hút, Giang Nhiên đã cố ý tạo ra một thứ 『khoảng cách』 giữa hai người. Nhưng giờ đây, đối với một cô bé hướng nội và hay xấu hổ như Velle, loại 『khoảng cách』 này đã trở thành chướng ngại lớn ngăn cản cô tỏ tình. Do đó, Giang Nhiên bắt đầu thu hẹp cự ly giữa hai người lại từng chút một, khiến Velle chìm vào trạng thái thư thái hơn mà chẳng mảy may hay biết.
"Tôi phụ một tay với nhé Velle."
"Không, không cần đâu, tôi... tôi làm nhanh lắm."
Ngoài miệng thì Velle bảo mình làm thoăn thoắt, thực chất là vì rau cỏ đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi. Cô không hề muốn Banning phát hiện ra chuyện này. Mời Banning cùng ăn tối vốn là việc Velle đã có mưu đồ... à nhầm, đã có sự chuẩn bị từ trước. Bây giờ cô chỉ việc nhóm bếp củi nấu nướng là xong ngay.
Velle thoăn thoắt thành thạo nơi góc bếp, Banning đứng cạnh dăm ba câu chuyện phiếm cùng cô. Chẳng mấy chốc, bữa tối đã được dọn lên bàn.
"Tôi giúp dọn thức ăn ra nhé."
Sự tháo vát của Banning cũng chẳng hề kém cạnh Velle. Chỉ ba chân bốn cẳng là anh đã bày biện xong xuôi bàn ăn.
Bàn ăn nhà Velle là một chiếc bàn vuông nhỏ xíu, bên trên trải một tấm khăn trải bàn màu be. Đêm nay trên bàn cắm hai ngọn nến. Chẳng phải Banning bày vẽ tạo không khí lãng mạn cho bữa tối dưới ánh nến gì cả, đơn giản là vì buổi tối trong làng mọi người đều thắp nến lấy ánh sáng thôi. Mấy thứ hàng xa xỉ như ma thạch phát sáng chỉ có người trên thành phố mới dùng nổi.
"Đều là mấy món ăn đơn giản thôi, không biết... có hợp khẩu vị của anh không nữa..."
Hai người ngồi đối diện nhau. Dưới ánh nến bập bùng, hiện diện một cảm giác ấm áp đặc trưng của mái ấm gia đình.
"Velle đã nêm vào loại gia vị tuyệt hảo nhất thế giới rồi, sao có thể không hợp khẩu vị được chứ."
"Gia vị tuyệt hảo nhất thế giới...? Tôi, tôi đâu có nêm thứ gì đặc biệt thế đâu, chỉ là một ít loại thông thường thôi..."
"Có đấy, loại gia vị tuyệt hảo nhất thế giới ấy, chính là tấm lòng của Velle đó."
Câu nói này nếu dùng giữa hai nam nữ mới quen biết nhau chưa được bao lâu, thì đúng chuẩn là sách giáo khoa ngược đời dạy cách tán tỉnh thả thính quê mùa sến súa. Thế nhưng hiện tại bầu không khí giữa Banning và Velle đang rất hoàn hảo, câu nói ấy thành công khơi dậy cảm xúc của Velle, đưa bầu không khí từ sự 『ấm áp hệt như người một nhà』 đẩy vút lên thành sự 『mập mờ ái muội giữa thiếu nam thiếu nữ』.
Velle vốn dĩ đã thả lỏng, lúc này nhịp tim lại bắt đầu tăng tốc mãnh liệt.
——【Tấm lòng của mình, tấm lòng của mình ám chỉ cái gì cơ? Là lòng biết ơn? Hay là...? 】 ——【Chẳng lẽ, anh ấy... đã nhận ra rồi?... Không, không phải chứ?! 】 Bàn ăn đêm nay, chắc chắn là chiến trường quyết định cuối cùng của chiến dịch mà Banning nhắm tới.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn