Chương 39: Chương 2.29 - Lễ hội Cầu Mưa
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~20 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 2: Con Quỷ Làng Ella 29 - Lễ hội Cầu Mưa
"Cầu xin Thiện Thần từ bi, ban cho chúng con cơn mưa ân trạch!"
"Cầu xin Thiện Thần xót thương, mang đến cho chúng con vụ mùa bội thu!"
Ngay dưới tháp hoa hỏa tế, trưởng làng Woodell giương cao ngọn đuốc hô lớn, dân làng đứng vòng quanh cũng rống họng lên phụ họa theo.
Giang Nhiên cũng bắt chước làm theo, có điều một việc khiến anh hơi xấu hổ. Ấy là giữa đám đông lúc này, duy nhất chỉ có mình anh chịu cảnh tay không cầm đuốc —— Lần đầu tham gia Lễ hội Cầu Mưa, Giang Nhiên cứ tưởng đuốc do trong làng phát tập trung cơ, chẳng ngờ bà Kana cũng có lúc quên bẵng đi chi tiết quan trọng này.
"Và bây giờ! Chúng ta hãy cùng dâng hiến hoa cỏ mùa hè lên cho Thiện Thần! Nguyện cho sức sống của mùa hè luôn song hành cùng Thiện Thần!!"
Sau khi lời cầu nguyện thành kính khép lại, trưởng làng dẫn đầu ném ngọn đuốc trong tay lên tháp hoa hỏa tế. Đi kèm với tiếng "Xèo!" xé rách không gian, ngọn lửa nhanh chóng bùng cháy dữ dội trên tháp hoa hỏa tế. Tiếp đó, những người dân khác cũng vừa lớn tiếng cầu phúc vừa đồng loạt ném đuốc ra ngoài. Những đốm lửa sáng rực bay múa giữa bầu trời đêm, nháy mắt đã biến tháp hoa hỏa tế thành một ngọn tháp cao hừng hực lửa, hệt như một gốc cây hỏa diễm đang nở rộ hoa sáng rực cả màn đêm.
"Banning..."
Trong tay Giang Nhiên không có ngọn đuốc nào. Anh lẳng lặng thưởng thức cảnh tượng ngoạn mục trước mắt. Phong tục tập quán kiểu này, quả thật anh chưa từng được trải nghiệm ở thế giới Trái Đất.
Bất kể là ở thế giới nào, con người đều có lúc cảm thấy bất lực, vậy nên mới có sự tồn tại hư cấu mang tên 『Thần』 được tạo ra để gánh vác hy vọng của người dân.
"Banning..."
Tuy nhiên, vị 『Thiện Thần』 mà người làng Ella nhắc tới này rốt cuộc có liên quan gì đến vật thể phát sáng hình người trong không gian xám xịt kia hay không thì Giang Nhiên vẫn phải cần tiến hành điều tra thêm một bước nữa.
"Banning!"
Lúc này, Giang Nhiên nghe thấy hình như có người đang gọi tên mình.
Tiếng người ồn ào tại Lễ hội Cầu Mưa khiến Giang Nhiên không nghe rõ. Anh quay người nhìn lại, phát hiện hóa ra là Velle đang đứng bên ngoài đám đông vẫy vẫy tay gọi mình. Mọi người vây quanh tháp hoa hỏa tế đứng chật cứng quá nên Velle căn bản không lách vào được, hơn nữa cô còn đang bị xô đẩy lùi mãi ra phía sau, xa đến mức sắp không còn nhìn thấy bóng dáng nữa rồi.
Giang Nhiên mỉm cười đầy ẩn ý, Velle xuất hiện cực kỳ đúng lúc, Giang Nhiên cũng đang định đi tìm cô nàng.
Xen qua tầng tầng lớp lớp đám đông, Giang Nhiên vất vả lắm mới lách được đến trước mặt Velle. Thế nhưng không hiểu tại sao, một tay của cô luôn giấu nhẹm ra sau lưng, tư thế trông có phần hơi kỳ quặc.
"Tại giọng tôi bé quá... Cứ tưởng anh không nghe thấy cơ..." Velle bày ra vẻ mặt vô cùng tủi thân, hệt như một đứa bé đi lạc người nhà trong lễ hội chùa chiền vậy.
"Không phải do cô đâu, là vì chỗ này ồn ào quá đấy... Đúng rồi Velle, cô muốn đi ném đuốc hả, tôi dẫn cô vào trong nhé?"
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn đáng thương của Velle, Giang Nhiên đưa tay định xoa đầu cô, nhưng đến lưng chừng không trung lại thu về.
"Ném đuốc ấy hả? Ờm, thế Banning... anh đã ném, ném chưa?"
Velle thoáng vui mừng, sau đó lập tức trở nên lúng túng bất an.
"Ha ha, tôi còn chưa kịp ném. Tôi quên khuấy mất việc chuẩn bị đuốc rồi."
"Thật, thật á?! Vậy thì tốt quá!"
"Tốt quá á?"
Velle không nén nổi niềm hân hoan nên trót lỡ miệng tuôn ra sự thật. Chẳng qua là cô vốn hy vọng Banning quên bẵng việc chuẩn bị đuốc mà thôi.
"Á, xin lỗi, tôi... ý của tôi là... tôi có chuẩn bị đuốc... cho anh."
Velle ngại ngùng lôi bàn tay nãy giờ giấu sau lưng ra. Kết quả, thứ cô chìa ra không phải đuốc mà là một con dao đốn củi. Lưỡi dao sắc bén còn phản chiếu ánh lửa sáng loáng xung quanh.
"Á, lấy, lấy nhầm rồi lấy nhầm rồi, là cái này mới đúng."
Velle luống cuống tay chân sờ soạng một hồi, lần này thứ lôi ra khỏi lưng đích thị là ngọn đuốc rồi. Lúc nãy gấp gáp quá, cô mang theo cả con dao phay ngoài vườn đi luôn.
【Velle lợi hại thật đấy, có thể giấu được bao nhiêu thứ sau lưng. 】 Chớp mắt nhìn thấy con dao chẻ củi ban nãy, Giang Nhiên đổ mồ hôi hột sau lưng. Chắc có lẽ do mang tâm lý tội lỗi với Velle nên mới thành ra thế này.
"Cảm ơn cô nhé Velle, vậy chúng ta cùng đi ném đuốc thôi."
"Vâng!"
Giang Nhiên và Velle mượn lửa của dân làng để châm đuốc, sau đó cùng nhau chen qua đám đông tiến tới trước tháp hoa hỏa tế.
Ngước nhìn "gốc cây lửa" đang rừng rực cháy, hai người cùng đồng thanh hô to lời cầu nguyện, ngay tiếp đó cùng ném những ngọn đuốc ra xa.
Về vụ ném đuốc, theo như ngụ ý mà Giang Nhiên biết thì đuốc được quăng càng cao, vụ mùa thu hoạch càng khấm khá. Nhưng trên thực tế, vẫn còn một ý nghĩa ẩn giấu khác mà bà Kana chưa nói cho Giang Nhiên hay: Nghe đồn rằng, hễ là nam thanh nữ tú đến tuổi cập kê cùng nhau ném đuốc, thì vào Lễ hội Cầu Mưa năm sau bọn họ sẽ được kết duyên thành vợ chồng.
Velle vốn biết cái ngụ ý này, đó cũng là lý do vì sao cô lại cất công chuẩn bị đuốc mang đến tìm Banning. Bây giờ mọi bề ném đuốc đã êm xuôi trót lọt, trái tim của Velle đập thình thịch liên hồi! Cô nàng vừa mừng rỡ lại vừa băn khoăn, chỉ lo có tên lắm điều nào đó bất thình lình nhảy xổ ra la hét: "Ôi dào, hai người vậy mà dám cùng nhau ném đuốc cơ đấy!", "Sang năm thành vợ thành chồng rồi!".
Nếu chuyện ấy thực sự xảy ra, Velle chắc chắn sẽ thẹn thùng đến chết mất.
Hiện giờ trong đầu Velle chỉ canh cánh suy nghĩ duy nhất một chuyện, không biết Banning có biết cái ý nghĩa cùng ném đuốc sẽ kết thành vợ chồng hay không. Nhỡ đâu anh ấy biết thì sao, vậy chẳng phải tương đương với việc anh cũng nảy sinh tình cảm với cô à?
Velle tò mò đến ngứa ngáy trong lòng, ngặt nỗi lại không thể cất lời đi hỏi. Nếu hỏi không khéo tự bê đá đập chân mình à.
"Velle, chúng ta cùng đi ăn chút 『Khoai tây sốt ngọt』 nhé?"
"Hả? Ưm, dạ... Được ạ."
Đúng lúc này, những người lớn tuổi trong làng bê đĩa 『Khoai tây sốt ngọt』 đã chuẩn bị từ trước ra ngoài. Đây là tiết mục khép lại Lễ hội Cầu Mưa theo thông lệ hàng năm.
Khoai tây xắt miếng nướng chín chấm cùng mứt trái cây thơm ngọt, ấy là một món ăn xa xỉ mà cả làng Ella mỗi năm chỉ được thưởng thức một lần. Không chỉ bọn trẻ yêu thích, đến cả người lớn cũng ghiền.
Dẫu vậy, vì năng lực sản xuất của làng Ella còn non kém, nên bất luận già trẻ lớn bé, mỗi người đều chỉ được giới hạn thưởng thức đúng ba miếng khoai. Điều này làm lũ trẻ mới đó đã bắt đầu đếm ngược thời gian ngóng trông Lễ hội Cầu Mưa năm tới mất rồi.
Giang Nhiên cũng nếm thử một miếng khoai tây sốt ngọt. Vị ngọt lịm của mứt trái cây và hương thơm đậm đà của khoai tây kết hợp hòa quyện với nhau, quả thực là rất ngon miệng. Đây cũng chính là món ăn được đánh giá là ngon đầu tiên mà Giang Nhiên từng ăn từ lúc đi đến thế giới Ngục Tinh này.
"Velle này, mứt trái cây do cô làm đấy à?"
"Đâu có, mọi người phụ nhau làm đó, tôi chỉ chủ yếu đảm nhận khâu hái quả thôi."
"Ra là vậy... Loại mứt trái cây này ngon hơn chỗ làng Luka bọn tôi làm nhiều lắm, chắc chắn là nhờ có Velle nhọc công vun trồng nên mứt trái cây mới ngon thế này đấy."
"Cũng, cũng đâu phải món gì ghê gớm lắm đâu..."
Velle ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt khi được Giang Nhiên khen ngợi. Có điều cô xấu hổ không chỉ vì lời khen ấy, mà bởi trong lòng hiện tại đang nung nấu một ý tưởng định đem ra thực hiện, ngặt nỗi cô lại thiếu mất một chút lòng can đảm...
· Vầng trăng khuyết nhẹ lặng lẽ lướt ngang nền trời đêm, Lễ hội Cầu Mưa đã sắp tàn. Đám đông người thì nhảy múa xoay vòng quanh tháp hoa hỏa tế, kẻ thì ngồi lê la ngoài lề rôm rả chuyện trò.
Velle cùng Banning chậm rãi sóng bước dạo quanh ngọn tháp rực lửa, thi thoảng lại có vài người tiến tới chào hỏi Banning.
Velle trầm ngâm lặng lẽ đứng nhìn. Cô thầm nghĩ, Banning lợi hại quá, anh mới dọn tới làng được dăm ba ngày mà nay đã có máu mặt, được xóm làng nhìn nhận rồi... Ánh mắt mọi người nhìn anh giống y chang như lúc bọn họ ngước nhìn trưởng làng vậy.
——【Một người có bản lĩnh cường hãn như Banning, sớm muộn gì cũng có ngày sẽ rời khỏi làng Ella này thôi... Chốn này chẳng phải mảnh đất để anh tự do tung hoành phát triển. 】 Hễ nghĩ đến chuyện Banning sẽ dứt áo ra đi, Velle lại cảm thấy nghẹn ngào khó chịu đến thắt lồng ngực.
Vài hôm trước, màn tỏ tình của Rod đã đả thông tư tưởng cho Velle, giúp cô ngộ ra một điều rằng, hễ thích ai thì nhất định phải thổ lộ cho bằng hết. Nếu không nói ra lời, người kia vĩnh viễn chẳng có cách nào biết được tấm lòng mình.
Khoảng cách xa xăm dở gần dở xa mà Banning đang giữ kẽ khiến Velle luôn mang nỗi thấp thỏm bất an trong lòng. Tấm chân tình này của cô nếu còn không chịu bộc bạch ra cho bằng hết, rất có thể cô sẽ vuột mất cơ hội cho sau này.
Ngọn lửa dập dìu lay lắt nơi tháp hoa tựa như chiếc đồng hồ đếm ngược đang thôi thúc Velle hành động. Ngay lúc vừa đi quanh tháp lửa thêm một vòng nữa, Velle chợt tăng tốc tiến lên cản đường Banning.
"Ban... Banning... Tôi..."
Hai tay Velle siết chặt lấy vạt áo, người từ nãy đến giờ chỉ dám nhìn chằm chằm xuống đất cuối cùng cũng gom đủ dũng khí ngước mắt lên đối diện với Banning.
"Tôi có chuyện này... muốn nói với anh..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn