Chương 183: Louise vs Lieselotte (2)
Cả Gia Đình Tôi Xuyên Vào Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo · Cybertronlk1234 · 187 chương · ~20 phút đọc · Tạo 24/07/2026
WN (3) Mật đạo của lãnh địa Evergarden được thiết kế với vô số thiết bị an ninh chôn vùi dọc theo những con đường quanh co uốn lượn.
Ngay cả Common, kẻ từng lợi dụng sơ hở để đào tẩu, cũng chỉ mới chạm đến bề nổi của tầng địa hạ này. Thực chất, nơi đây không đơn thuần là một lối đi bí mật.
Gia chủ đời đầu của gia tộc Evergarden, người từ thân phận nông dân đã leo lên đến chức tướng quân trong cuộc Chiến tranh Thiên niên kỷ, là một tồn tại sở hữu trí tuệ phi thường, trái ngược hoàn toàn với xuất thân của mình.
Dù ông đã lập công hiển hách và đạt được tước vị Bá tước, nhưng vẫn có những kẻ khinh miệt và ghê tởm dòng máu thường dân của ông, thay vì tôn trọng một huyết thống cao quý.
Chính vì lẽ đó, dù lúc bấy giờ Gia chủ hết lòng tin tưởng vào vị Hoàng đế tiên khởi – người vốn là chỗ dựa vững chắc của mình – nhưng ông vẫn không khỏi lo âu về tương lai sau khi Hoàng đế băng hà. Ông lo lắng cho gia tộc và những người thân cốt nhục của mình.
Để chuẩn bị cho những cuộc chiến lãnh địa có thể xảy ra, Gia chủ đã âm thầm tạo ra và huấn luyện một lực lượng quân đội vô hình. Đồng thời, ông cho xây dựng một không gian khổng lồ dưới lòng đất để dự phòng trường hợp lãnh địa thất thủ và kẻ thù tràn vào dinh thự.
Đến tận bây giờ, không gian ấy vốn đã bị lãng quên từ lâu, nhưng lại có một người đang tận dụng nó một cách triệt để nhất.
"Trời đất ơi."
Jin Bores không tài nào khép miệng lại được.
Sau khi bàn bạc chiến thuật đối phó kẻ địch với các thành viên gia tộc Evergarden, cuối cùng anh đã tìm đến nơi này để gặp một cô gái – người tuy không mang họ Evergarden nhưng cũng giống như anh, là một linh hồn từ thế giới hiện đại xuyên không vào đây.
Louise Gremore.
Kẻ thù mà cô phải đối mặt vô cùng hùng mạnh. Jin Bores từng nhận định rằng một Louise không có ma lực, không có sức mạnh tinh linh, chỉ biết dồn hết tâm sức vào việc chế tạo ma đạo cụ, sẽ gặp quá nhiều khó khăn để đối phó. Anh đến đây vì nghe tin dạo gần đây cô luôn vùi mình ở chỗ này, định bụng sẽ đề nghị cô rút lui về tuyến sau.
Thế nhưng, ngay khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng trước mặt, Jin Bores nhận ra mọi lo lắng của mình đều là thừa thãi.
"Thế nào? Thế này là đủ rồi chứ?"
"... Tôi không rành về mấy thứ này lắm, nhưng có một điều tôi chắc chắn."
Trước câu hỏi của Louise – người đang đứng cạnh khoanh tay, nhún vai đầy đắc ý – Jin Bores đã nói ra đúng cảm xúc của mình:
"Tại sao đàn ông lại phát cuồng vì những thứ này nhỉ?"
"Cái gì!?"
Rằng đàn ông là một sinh vật vừa khó hiểu, lại vừa vô cùng dễ đoán.
Lãng mạn (浪漫).
Đây là từ hán việt chuyển âm từ chữ "Roman", vốn dùng để chỉ dòng văn học hiệp sĩ thịnh hành ở châu Âu trung cổ thế kỷ 12-13.
Vậy "Roman" là gì, lãng mạn là gì?
Đó là hành việc theo đuổi những gì bản thân khao khát mà không bị trói buộc bởi tính hợp lý, thực tế, kết quả, lẽ thường, hiệu quả, năng suất, quy tắc hay lợi ích. Đó là hành động khai phá con đường mình muốn đi, bất chấp ánh nhìn của bất kỳ ai.
Vậy thì, sự lãng mạn của đàn ông, của một bậc nam nhi là gì?
Cạch – Chiếc vòng tay đang nhấp nháy ánh đỏ bỗng tách ra làm hai phần trên dưới, bao phủ lấy cánh tay cô.
Cùng lúc đó, chiếc túi xách của Louise phồng to lên, vô số vật thể kim loại bên trong xé toạc lớp vải, bay vút lên không trung.
"Tôi không biết dùng ma pháp. Cơ thể này không có phương thức để kiểm soát dòng chảy ma lực, cũng chẳng có đôi mắt để nhìn thấu nó. Tôi chẳng có gì cả."
Oàng – Đoàng – Oàng – Những vật thể kim loại đang lơ lửng trên đầu Louise đồng loạt cắm phập xuống đất, tạo thành một vòng tròn quanh cô.
"Thế nhưng, chỉ bấy nhiêu đó thôi thì không đủ để kìm hãm trái tim đang bắt đầu đập rộn ràng này đâu."
U u... U u...
"......"
'Luồng không khí đang thay đổi... Thứ này, nguy hiểm đây.'
Chứng kiến phản ứng của những vật thể kim loại đang rung lên như thể cộng hưởng với thứ gì đó, Lieselotte nheo mắt nhìn Louise.
Dù không biết chính xác Louise định làm gì, nhưng Lieselotte hiểu rõ rằng cứ đứng ngây người ra nhìn thì chẳng có gì tốt đẹp cả.
"Ta không phải hạng ác nhân ba xu ngồi yên đợi các ngươi biến hình xong đâu nhé...?"
Xoẹt – Gào ô ô ô ô ô!!!!
Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh—!
Ngay khi Lieselotte giơ tay chỉ về phía Louise, con quái vật với vô số con mắt đang chớp liên hồi liền gầm lên một tiếng kinh tởm. Thân hình đồ sộ của nó lao đi, giẫm nát mặt đất hướng thẳng về phía cô.
Con quái vật vung nắm đấm gớm ghiếc, to gấp 50 lần bắp tay người trưởng thành, định nghiền nát Louise ngay lập tức.
[Kích hoạt hệ thống trình tự phòng thủ tự động] Xẹt xẹt xẹt—!
U gô ô ô!!!
Tuy nhiên, trước khi nắm đấm của con quái vật chạm tới đầu Louise, nó đã bị chặn lại bởi một thứ gì đó vô hình, không thể gây ra bất kỳ sát thương thực tế nào.
Đó là nhờ việc chuyển hóa năng lượng ma lực thành điện năng, bao phủ xung quanh bằng các điện cực cao áp để tạo ra một bức màn từ trường và lực đẩy cực mạnh.
"Làm gì mà vội vàng thế? Còn chưa bắt đầu cơ mà."
Xoẹt— Dù nắm đấm của quái vật chỉ cách mình một gang tay, Louise vẫn nở nụ cười thong dong. Cô đưa một vật đang cầm trên tay ra phía trước và cất lời.
Đó là một khối lập phương (Cube) tỏa ra ánh sáng xanh lập lòe, mỗi cạnh dài khoảng một gang tay.
Rắc... Uỳnh—!
Cùng lúc đó, các linh kiện đang cắm dưới đất và cộng hưởng bỗng dừng lại. Một cái hố kích thước bằng lòng bàn tay hiện ra dưới chân Louise, và một cột trụ dài trồi lên cao đến ngang hông cô.
Đó là một cột trụ màu đen hình trụ tròn, có một khe cắm hình vuông vừa khít với khối lập phương trên tay Louise.
"Mau ngăn con nhỏ đó cắm khối lập phương vào cái cột kia ngay...!"
Lieselotte không phải kẻ ngu đến mức không đoán được hành động tiếp theo, cô ta vội vã ra lệnh cho con quái vật.
Thế nhưng.
"Sự lãng mạn của đàn ông, của một bậc nam nhi... giờ mới bắt đầu đây!!!"
Cạch— Louise không chút do dự cắm khối lập phương vào cột trụ.
Ngay lập tức.
[SYSTEM: Kiểm tra quyền truy cập...] [SYSTEM: Nhận diện Master Key. Xác nhận đăng ký ID chủ sở hữu...] [SYSTEM: Xác nhận quyền hạn... Chứng thực 'Master' hoàn tất.] [SYSTEM: Xác nhận ID hoàn tất. Kích hoạt trình tự chiến thuật.] [SYSTEM: Triệu hồi khung đơn vị (Unit Frame). Mở chế độ lắp ráp chiến trường.] Mặt đất rung chuyển.
Trong thoáng chốc, vùng đất xung quanh nứt toác với những tiếng động chói tai. Các linh kiện thép và Mô-đun chiến thuật đã đóng xuống trước đó lần lượt trồi lên.
"Xé toạc mặt đất, xuyên thấu bầu trời, cỗ máy ấy sẽ lộ diện."
Một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy toàn thân cô.
Cột trụ chứa khối lập phương mở toang bộ máy bên trong, vô số bảng mạch và dây dẫn bắt đầu bay lượn giữa không trung.
Khi những sợi dây kết nối vào các Mô-đun chiến thuật vốn nặng nề như những khối chì, chúng không còn là những cục sắt đơn thuần nữa, mà được tái lắp ráp thành một thứ gì đó mang hình dáng của tay và chân.
Vút— Louise khẽ nhún chân bay lên khỏi mặt đất. Như thể không còn chịu tác động của trọng lực, cô không rơi xuống mà bắt đầu trôi nổi về phía trung tâm của cỗ máy.
Không gian bên trong cỗ máy mở ra như một sinh thể đang hô hấp, căn chỉnh theo vị trí của cô.
Phần ngực của cỗ máy mở rộng, nuốt trọn Louise đang lơ lửng vào bên trong rồi đóng khít lại hoàn toàn.
[SYSTEM: Xác nhận phi công đã lên máy, tiến hành đồng bộ hóa Neural Link...]
"Phù..."
Cùng lúc đó, vô số dây dẫn kết nối vào chiếc mũ bảo hiểm Neural Link trên đầu cô, gây ra một cơn đau nhẹ.
Tầm nhìn rộng mở, cảm giác được khuếch đại.
Cảm tưởng như cơ thể và giác quan của cô đang lan tỏa ra khắp mọi ngóc ngách của cỗ máy này.
Không, không phải là cảm tưởng, mà chính là như vậy.
[SYSTEM: Neural Link... Kết nối hoàn tất. Tỷ lệ đồng bộ thần kinh 97. 6%] [SYSTEM: Phi công 'Callsign: Công đồ (Thợ máy)' — Dấu hiệu sinh tồn bình thường] Khi quá trình đồng bộ Neural Link diễn ra, luồng ma lực xanh mãnh liệt bắt đầu lập lòe giữa các khe hở của cỗ máy màu đen vô sắc.
Khối kim loại cao khoảng 25 mét rực lên ánh sáng xanh, dựng đứng thân hình đồ sộ dậy.
Con quái vật mà lúc nãy cô phải ngước nhìn, giờ đây trông chẳng khác nào một con chuột Hamster.
Phía xa, đôi môi của Lieselotte – kẻ đang che khuất khuôn mặt dưới chiếc mũ khổng lồ – khẽ run rẩy.
"Giấc mơ của con người, của đàn ông là gì?"
[SYSTEM: Kiểm tra năng lượng Energy Cube. Hoạt động bình thường.] [SYSTEM: Kiểm tra mã giới hạn (Limiter Code). Đang giới hạn công suất...] [SYSTEM: Giới hạn công suất hiện tại... 45%. Đang tăng đầu ra...]
"Cầm cưa máy xẻ xác thây ma? Anh hùng biến hình? Hay dùng pháo hạm khổng lồ biến quái vật thành đống thịt vụn?"
[SYSTEM: Đánh lửa Heart Core — Bắt đầu Giao thức Delta] Giữa vùng đất chết chóc, gã khổng lồ thép vừa tìm lại hơi ấm đã hiên ngang đứng vững trên mặt đất bằng hai chân.
Tay chân hắn là thép vô sắc, đầu hắn là những bảng mạch lạnh lẽo.
"Thế nhưng, lãng mạn của đàn ông thuộc về những kẻ dám mơ mộng."
Trái tim của cỗ máy lạnh lẽo ấy lúc này đây đang đập mạnh mẽ, nóng bỏng hơn cả một lò luyện kim có thể nung chảy mọi thứ.
[SYSTEM ONLINE] [SYSTEM: Tên máy: Goliath. Khởi động]
"Và sự lãng mạn của một người đàn ông biết mơ mộng!!! Chính là Robot khổng lồ (Mecha) chứ còn gì nữa!!!"
[SYSTEM: Chào mừng phi công. Hy vọng trái tim ngài đã sẵn sàng để chịu đựng sự vĩ đại này.] Ngay khoảnh khắc này. Dù mang thân xác nữ nhi nhưng tâm hồn lại là một bậc nam nhi, tiếng gào thét từ linh hồn cô vang vọng khắp vùng đất này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn