Chương 350: Đâu Chỉ Có Một Thứ Tìm Đến
Trở Về Rồi Làm Streamer · Calibus · 1157 chương · ~29 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Toàn chương Xoạt...
Sau khi Lily của quá khứ biến mất, không gian xung quanh lại biến đổi, đưa tôi trở về vị trí ban đầu tại di tích.
Lily của quá khứ tuy có gào thét bảo tôi đừng có bốc phét, nhưng cuối cùng cũng chẳng thể phản kháng gì thêm mà cứ thế tan biến đi.
Nghe thì có vẻ nhảm nhí thật, nhưng sự thật vốn dĩ là như thế mà.
Theo như tôi dự đoán, cô ta sẽ đầu thai thành một nhân vật nào đó trong Deoen rồi bắt đầu cuộc sống thứ hai của mình.
[Chừng nào mới chịu về thế] [Lily ơi Lily ơi Lily ơi Lily ơi Lily ơi Lily ơi] [Nữ thần ngoài hành tinh Lily ơi, mau xuất hiện đi mà] [Phải xem Chuyển chức lần 4 chứ] [Tôi sắp phát điên rồi tôi sắp phát điên rồi tôi sắp phát điên rồi] [Ủa chứ nói chuyện gì mà lâu thế] [Ồ] [Lên sóng lại rồi kìa?]
"Tôi về rồi đây. Có bắt mọi người phải đợi lâu không?"
[Nhiều là đằng khác ấy chứ?] [Đợi lâu đến mức tôi tưởng mình sắp héo úa luôn rồi] [Chuẩn luôn ㅋㅋ] [Ủa rồi hai người nói chuyện gì thế?]
"Cô ấy hỏi tôi vài chuyện riêng tư ấy mà. Vì là chuyện cá nhân nên tôi xin phép giữ bí mật nhé."
Dù đã thẳng sòng phẳng thừa nhận thân phận thật của mình, nhưng đây cũng không phải là chuyện cần thiết phải công khai cho tất cả mọi người cùng biết.
Tôi lướt qua những lời cằn nhằn của kênh chat đã hoạt động bình thường trở lại, rồi đưa mắt quan sát xung quanh.
Trước đó, tôi đã đi xuống tầng 10 của di tích dưới lòng đất, và ngay khi vừa đặt chân xuống liền lập tức bị dịch chuyển đến phó bản can thiệp.
Và giờ đây, khi phó bản can thiệp ấy đã biến mất.
Toàn cảnh tầng 10 của di tích dưới lòng đất mà tôi chưa từng được thấy trước đây đã hiện ra rõ mồn một trước mắt.
Không gian nơi này có diện tích tương đương với tầng 9.
Khắp nơi khắc đầy những bức bích họa ghi lại lịch sử thăng trầm, ở chính giữa là một tế đàn cao sừng sững, phía dưới chân tế đàn là ngọn lửa hoàng kim đang bập bùng cháy sáng.
"Là một tế đàn. Trên tế đàn có..."
Sùng sục.
[?] [????] [? Cái gì thế kia]
"... Một quán ăn vỉa hè sao?"
Có một quầy đồ ăn vỉa hè ở đó.
Tại sao một di tích cổ kính thế này lại xuất hiện thứ đó chứ?
"Có khách quý ghé thăm rồi."
[?] [Một con gấu trúc Mỹ á?] [Lại là một con raccoon nữa à] [Dễ thương thế] [Không phải là cái tên Hoàng Thanh gì đó sao] Thậm chí, chủ quán lại là một con raccoon.
Một con raccoon lông vàng đội chiếc mũ đầu bếp.
Chú raccoon đang ngồi trên một chiếc ghế có kích thước còn lớn hơn cả cơ thể mình để chế biến món ăn.
Phía bên trong chiếc mũ trắng muốt có đính một đồng xu hoàng kim, chính là đồng xu của Scorpio.
"Chào mừng quý khách. Dù thực ra đây chưa phải là lúc người chơi có thể đặt chân đến nơi này."
"Trước đây tôi cũng từng nghe câu này rồi."
"Thế sao? Quả là phi thường."
Chú raccoon khẽ mỉm cười, gõ nhẹ chiếc muôi hoàng kim vào thành nồi.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế trước quầy đồ ăn.
Tuy là loại ghế không có tựa lưng khá bất tiện, nhưng vì đây là quầy ăn vỉa hè nên tôi cũng chẳng buồn phànnan làm gì.
Xèo xèo... Phừng!
Chú raccoon không nói gì thêm khi thấy tôi ngồi xuống, chỉ lẳng lặng tiếp tục công việc nấu nướng của mình.
Tính cách của chú ta hoàn toàn khác biệt so với con raccoon ở cửa hàng danh dự hay tộc Raccoon trên đảo thái cổ.
Nếu như hai kẻ kia mang lại cảm giác trẻ trung, năng động thì chú raccoon trước mắt này lại toát ra phong thái của một kẻ đã trải qua biết bao thăng trầm của năm tháng.
"Trông cũng có vẻ khá mạnh đấy chứ."
"Ông là thương nhân đổi xu sao?"
"Vốn dĩ công việc này không phải của ta. Việc giao thương vốn thuộc về chủ nhân của nơi này."
Chú raccoon khẽ vỗ vỗ vào chiếc mũ của mình.
Ngón tay múp míp của chú ta khẽ ấn vào biểu tượng của Scorpio.
Có vẻ như theo đúng kế hoạch thì Scorpio hoặc một trong những thuộc hạ của nó phải là kẻ đảm nhận vai trò này.
"Nên ông đến đây để làm người thế vai sao."
"Đúng thế. Nhưng vậy cũng tốt, thỉnh thoảng được ra ngoài đổi gió thế này cũng là một thú vui."
"Ra là vậy."
"Hơn nữa đây còn là cơ hội để ta phô diễn tài nghệ nấu nướng của mình nữa chứ."
Những ngón tay múp míp nhanh thoăn thoắt thái nhỏ các nguyên liệu nấu ăn.
Động tác vô cùng điêu luyện.
Nhìn qua là biết đã có rất nhiều kinh nghiệm đứng bếp rồi.
[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Chú raccoon dễ thương vcl] [Mặt mũi thì cute xỉu mà giọng điệu nghe như ông cụ non ấy ㅋㅋ] [Ồ, lại sắp được nhận phần thưởng nữa hả?]
"Dù sao thì cũng chúc mừng cậu đã chinh phục thành công phó bản di tích này. Cậu có thể dùng số xu mình đã thu thập được để mua những món đồ mình muốn."
Chú raccoon vừa nói vừa gỡ bỏ tấm bảng đen đang che chắn phía trước ra.
"Ồ."
Rất nhiều món ăn trông vô cùng hấp dẫn được bày ra trước mắt.
Chúng được phân chia thành từng khu vực riêng biệt, phía trước mỗi món đều có ghi rõ mức giá tương ứng.
"Trước mắt, vì cậu chỉ có tổng cộng 8 đồng xu nên chỉ có thể mua được những món nằm trong phạm vi này thôi."
"Ủa? Thế còn phần thưởng của tầng 9 và tầng 10 thì sao?"
Rõ ràng phần thưởng nhiệm vụ tầng 9 là 5 đồng xu, còn tầng 10 chắc chắn phải nhiều hơn thế chứ.
Nghe tôi hỏi vậy, chú raccoon khẽ mỉm cười, vừa rắc một thứ bột trông giống như muối vào bát "chả cá" giá 5 xu vừa đáp:
"Cậu đâu có chinh phục tầng 9 mà đã đi thẳng xuống đây. Còn tầng 10 thì chẳng phải cậu đã nhận được phần thưởng rồi sao. Ta nhớ là phần thưởng đó vô cùng hậu hĩnh đấy chứ."
"... Ừm. Đúng là vậy thật."
Vì tôi đã nhận được cơ hội thức tỉnh Chuyển chức lần 4 từ phó bản can thiệp rồi.
Nhưng nếu chỉ có 8 đồng xu thì e là chẳng mua nổi món nào thực sự ra hồn cả.
[Tiếc ghê] [Hay là cứ ăn quỵt hết rồi chuồn lẹ đi bả ơi] [Ăn quỵt gogogo] [Đằng nào cũng lên Chuyển chức lần 4 rồi, đập chết chú ta luôn đi] [ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Chắc ít nhất cũng phải lấy cái bánh gạo tăng cấp chứ]
"À, vậy tôi đưa ông cái này nhé."
Tôi lấy ra vật phẩm Phước Lành Scorpio thu được sau khi tiêu diệt tướng quân của Scorpio để đưa cho chú ta.
Vật phẩm này có một dải ruy băng hoàng kim, ghi rõ có thể dùng để đổi lấy 1 đồng xu từ thương nhân đổi xu.
Chú raccoon nhận lấy vật phẩm Phước Lành Scorpio mà không có phản ứng gì quá đặc biệt.
"Có 3 cái nên ta sẽ đổi cho cậu 3 đồng xu. Vậy tổng cộng là 11 đồng."
"Ông giải thích công dụng của chúng cho tôi nghe được không?"
"Được chứ."
Chú raccoon chỉ vào món ăn đầu tiên.
Món đầu tiên là "đồ chiên" có giá 1 đồng xu.
"Đây là món ăn giúp gia tăng vĩnh viễn 5 điểm chỉ số ngẫu nhiên. Tiện thể nói luôn, nó cũng có thể tăng cả chỉ số độc quyền nữa, nên cậu càng trải qua nhiều lần thức tỉnh rồi mới ăn thì hiệu quả mang lại sẽ càng cao."
"Chỉ số sao."
Bản thân tôi vốn không mấy bận tâm đến các chỉ số nên không thấy quá hào hứng, nhưng đối với những người chơi thông thường thì đây quả thực là một con số vô cùng có giá trị.
Hiện tại tôi đang có 11 đồng xu.
Nếu dùng hết số xu này để mua đồ chiên, tôi sẽ được tăng tới 55 điểm chỉ số, tương đương với việc thăng thêm gần 20 cấp độ chứ chẳng chơi.
Tất nhiên, lợi ích của việc tăng cấp không chỉ nằm ở mỗi điểm chỉ số, nhưng dù sao thì đây chắc chắn là một món hời lớn.
[Ngon ăn vcl] [Tăng 55 điểm chỉ số thì ngọt nước quá rồi còn gì?] [Xem món tiếp theo đi bả ơi]
"Món tiếp theo là món ta đặc biệt khuyên dùng.
"Sủi cảo" có giá 3 đồng xu. Hiệu quả của nó là giúp gia tăng tạm thời khoảng 50% toàn bộ chỉ số."
"50% sao? Hiệu quả duy trì trong bao lâu?"
"Duy trì trong vòng 30 phút."
Món thứ hai là "sủi cảo" giá 3 đồng xu.
Khác với món đồ chiên trước đó, hiệu quả của món này không phải là vĩnh viễn, nhưng bù lại nó giúp người ăn có thể đột ngột gia tăng sức mạnh một cách kinh khủng trong thời gian ngắn.
Chắc là để dành dùng trong các trận săn trùm hoặc những trận chiến sinh tử quan trọng đây mà...
[Ừm] [Cũng không tệ...]
"Tôi thấy cũng không cần thiết phải mua món này lắm."
"Thế sao."
"Vâng."
Kể từ khi đạt đến Chuyển chức lần 4, khác với trước đây, dẫu tôi có sử dụng thần tính thì các chỉ số cũng không còn trở nên vô nghĩa nữa.
Bởi vì toàn bộ chỉ số và thần tính của tôi đều đã được chuyển đổi thành "Thần Tính Trị Liệu", nên dẫu có là những chỉ số vô dụng nhất thì giờ đây chúng vẫn sẽ mang lại lợi ích nhất định.
Thế nhưng.
"Đây không phải là trạng thái chuyên dùng để tấn công."
Ngay từ cái tên Thần Tính Trị Liệu đã cho thấy dường như việc thi triển các kỹ năng tấn công hay quyền năng "hủy diệt" sẽ bị áp đặt một số hạn chế nhất định.
Dù năng lực hồi sinh hay trị liệu chắc chắn sẽ vượt trội hơn hẳn so với trước đây, nhưng bù lại những chiêu thức như Thương Chi Gầm Thét hay Thương Diệt Tuyệt rất có thể sẽ bị suy giảm uy lực đáng kể.
Phía sau đó vẫn còn rất nhiều món ăn đa dạng khác.
"Chả cá" giá 5 đồng xu giúp gia tăng chính xác 15 điểm chỉ số mong muốn.
"Dồi lợn" giá 7 đồng xu giúp nhận được một lượng lớn điểm kinh nghiệm tương ứng với số tầng di tích đã chinh phục.
Các món ăn lần lượt được giới thiệu, nhưng chẳng có món nào thực sự khơi gợi được sự hứng thú của tôi cả.
Món duy nhất khiến tôi chú ý là "bánh gạo cay" có giá 15 đồng xu.
Nó giúp người ăn thăng thẳng lên 1 cấp độ bất kể đang ở cấp độ nào.
Đây là món ăn mà cấp độ của bạn càng cao thì hiệu quả mang lại sẽ càng trở nên kinh khủng.
"Chẳng có món nào thực sự hữu dụng cả."
"Cậu đã đổi phần thưởng tầng 10 lấy thứ khác rồi, đành chịu thôi chứ biết sao giờ."
Chú raccoon giải thích rằng phần thưởng của tầng 10 vốn là 15 đồng xu, nếu cộng gộp với số xu đã tích lũy từ trước thì hoàn toàn đủ để mua được những món ăn cực kỳ chất lượng.
Xét về mặt giá trị, đó đều là những món ăn có thể mang lại hiệu quả từ cấp Thần Thoại cho đến vượt cả cấp Thần Thoại.
Thế nhưng, vì đã nhận phần thưởng thức tỉnh Chuyển chức lần 4 nên tôi đã bị giới hạn quyền mua những món ăn cao cấp đó.
[Tiếc ghê] [Hay là cứ ăn quỵt hết rồi chuồn lẹ đi bả ơi] [Ăn quỵt gogogo] [Đằng nào cũng lên Chuyển chức lần 4 rồi, đập chết chú ta luôn đi] [ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Chắc ít nhất cũng phải lấy cái bánh gạo tăng cấp chứ]
"Vậy thì đành chịu thôi. Cho tôi một phần bánh gạo cay đi."
"Nhưng cậu đâu có đủ xu."
"Trả góp được không ông?"
"Cậu có khả năng trả nợ không đấy?"
Tất nhiên là không rồi.
Phó bản di tích này đâu phải là vô hạn, đã thế đây lại còn là phó bản ẩn, sau khi tôi rời đi thì kiểu gì nó cũng sẽ biến mất hoặc bị suy yếu đi rất nhiều cho xem.
Tiếc thật đấy, chẳng lẽ tôi đành phải chọn món dồi lợn tăng kinh nghiệm và 4 phần đồ chiên tăng chỉ số sao?
Ngay lúc đó.
Cạch.
Rào rào!
"?"
[?] [???] [Ủa] [Xu kìa?] Năm đồng xu bỗng rơi xuống ngay trước mặt tôi.
Những đồng xu hình bát giác có khắc ấn ký hình con bọ cạp vô cùng quen thuộc.
Cạch! Cánh cửa phía xa xa mở ra, và một bóng người đang chậm rãi sải bước tiến lại gần.
Một người đàn ông mang cơ thể bằng đá khổng lồ và đeo một chiếc mặt nạ hoàng kim.
[Ồ] [Lão "Này" đấy à?] [Kẻ si tình xuất hiện rồi]
"Pharaoh?"
Chính là Pharaoh.
Là Pharaoh thực sự chứ không phải Pharaoh của quá khứ hay Hoàng Đế Bị Lãng Quên.
Nhìn thấy dáng vẻ nguyên bản của chú ta, tôi bỗng có cảm giác như thể đã lâu lắm rồi hai bên chưa gặp lại nhau vậy.
"Xem ra mọi chuyện đã giải quyết xong xuôi rồi nhỉ. Ngươi đã lấy lại được thể xác cho ta chưa?"
"Coi như là đã tìm lại được gần như trọn vẹn rồi đấy. Cơ mà chú vượt qua tầng 9 rồi sao."
"Phải. Vì không có chút thông tin nào nên ta đã mất khá nhiều thời gian."
Nhưng trước mặt ta thì di tích nào cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chú ta khoác trên mình cơ thể bằng đá, khẽ gật gù cái đầu đeo mặt nạ hoàng kim tỏ vẻ đắc ý.
"Thế thì tốt quá. Tôi đang thiếu xu đây."
Tôi gom 11 đồng xu cũ cùng với 5 đồng xu mới nhận được rồi đưa hết cho chú raccoon.
Nhận lấy số xu, chú raccoon liền thoăn thoắt múc bánh gạo cay vào một chiếc hộp rỗng rồi đóng gói cẩn thận cho tôi.
"1 đồng dư này là tiền boa sao?"
"Vâng. Nên ông nhớ cho tôi nhiều bánh gạo một chút nhé."
Dù có thể dùng 1 đồng xu đó để mua thêm một phần đồ chiên, nhưng 5 điểm chỉ số lẻ tẻ kia cũng chẳng đáng là bao.
Ngược lại, nếu được cho nhiều bánh gạo cay hơn bình thường, biết đâu tôi có thể giữ lại một ít để tự mình nghiên cứu công thức chế biến thì sao.
Một lát sau, tôi nhận lấy hộp bánh gạo cay đã được đóng gói kỹ càng.
Trông vô cùng ngon mắt.
Món này cứ để dành sau này khi lên cấp độ cao rồi ăn thì mới phát huy tối đa hiệu quả.
"Cái này để sau hãy ăn... Trước mắt cứ mang thể xác này đi đã. Tôi chơi game lâu quá nên thấy hơi mệt rồi."
"Được thôi."
"Vì đã nhận tiền boa của cậu, ta sẽ tặng kèm một dịch vụ khuyến mãi vậy."
Ngay khi tôi vừa định rời đi, chú raccoon bỗng chống một bên khuỷu tay lên thớt, chăm chú nhìn tôi.
"Sắp có một thảm họa ập đến rồi đấy. Cậu nên chuẩn bị tâm lý cho thật tốt đi."
"Nếu là Kraken thì tôi biết rồi."
Chẳng phải vì thế nên tôi mới phải bận rộn chạy đôn chạy đáo khắp nơi rồi còn mở lớp giảng dạy cho mọi người sao.
Chú ta khẽ lắc đầu.
"Nếu chỉ có một thứ thì ta đã chẳng thèm cảnh báo cậu làm gì."
"... Chỉ có một thứ thôi sao?"
Nghĩa là...
"Bởi vì đâu chỉ có một thứ tìm đến đâu."
"Đại Biến Cố" sẽ mang lại một cơn chấn động đủ sức làm đảo lộn cả thế giới này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn