Chương 315: Chương 314: Cuối cùng cũng có thể cùng nhau ngắm chung một khung cảnh rồi!
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Cố Phong không nghe rõ vừa rồi Triệu Hiểu Tình đã nói gì với Tô Vũ.
Anh chỉ thấy chị Triệu cúi người xuống, ghé sát tai Tô Vũ nói nhỏ vài câu, rồi bưng khay rời đi.
Tô Vũ ngẩn người ngồi đó, ôm bát cháo trong tay, không nhúc nhích.
Ban đầu Cố Phong định hỏi xem có chuyện gì.
Nhưng nghĩ lại...
Chị Triệu là người làm việc rất có chừng mực, sẽ không vô duyên vô cớ làm khó một cô gái mới gặp lần đầu.
Đặc biệt là vừa rồi, lúc hai người nhìn nhau...
Anh không hề cảm nhận được chút địch ý nào.
Vì thế, anh quyết định không hỏi thêm.
Ngược lại, anh đưa tay đặt lên vai Tô Vũ, nhẹ nhàng xoa hai cái.
"Sao lại ngẩn người thế?"
Thân thể mềm mại của Tô Vũ khẽ run lên, lập tức hoàn hồn.
Cô nghiêng đầu nhìn Cố Phong, trong mắt vẫn còn chút ngơ ngác.
"Không... không có gì."
"Vậy ăn nốt đi."
Cố Phong dùng đũa gõ nhẹ vào miệng bát.
"Em mới uống có từng này thôi, vẫn còn nửa bát."
Tô Vũ cúi đầu nhìn bát cháo trắng.
Hơi nóng đã không còn nhiều như lúc nãy.
Trên mặt cháo cũng đã đóng một lớp màng mỏng.
Cô dùng thìa khuấy nhẹ, làm lớp màng ấy tan ra.
Rồi múc một thìa nhỏ đưa vào miệng.
Ăn được vài miếng, suy nghĩ của cô lại quay về câu nói ban nãy của Triệu Hiểu Tình.
Đại khái ý là...
Đối phương đã từ bỏ việc theo đuổi Phong ca rồi sao?
Nếu câu này là do một người phụ nữ khác đang theo đuổi Cố Phong nói...
Thì phần lớn chỉ là lời nói dối.
Nhưng biểu cảm và giọng điệu của Triệu Hiểu Tình khi nói câu ấy...
Lại hoàn toàn không giống.
Tô Vũ từ trước đến nay luôn rất giỏi nhìn người.
Đó là bản năng cô có được từ nhỏ.
Lớn lên bên cạnh mẹ...
Cô buộc phải học cách quan sát sắc mặt người khác.
Mỗi một thay đổi rất nhỏ trên nét mặt.
Mỗi một lần giọng nói lên xuống.
Cô đều có thể nắm bắt được.
Trong ánh mắt của Triệu Hiểu Tình lúc nãy...
Có một cảm giác khó diễn tả.
So với khiêu khích...
Thì lại giống như đã buông bỏ hơn.
Giống như thật sự đã đặt xuống được điều gì đó.
Hơn nữa...
Nếu thật sự thích Phong ca...
Thì đâu cần đặc biệt chạy đến nói với cô những lời như vậy.
Muốn làm gì thì cứ trực tiếp làm là được.
Làm gì có ai lại đi báo trước cho tình địch?
Trừ khi...
Những gì cô ấy nói đều là thật.
Tô Vũ lại uống thêm một ngụm cháo.
Cháo ấm chậm rãi trôi xuống dạ dày.
Tâm trạng cô cũng theo đó mà nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Cảm giác nặng nề đè ép nơi lồng ngực suốt từ nãy...
Cuối cùng cũng dịu đi phần nào.
"Tô Vũ."
Cố Phong đột nhiên lên tiếng.
Tô Vũ ngẩng đầu, chớp chớp mắt nhìn anh.
"Em đang nghĩ gì thế?"
Tô Vũ khựng lại.
Cô cụp mắt xuống, rồi đặt bát cháo lên bàn.
"Em đang nghĩ..."
"Chị Triệu đó..."
"... là người rất tốt."
Cố Phong hơi nhướng mày.
Anh không ngờ Tô Vũ lại đưa ra một đánh giá như vậy.
Dù sao hiện giờ...
Cô luôn rất đề phòng người lạ.
Để cô chủ động nói một câu "là người rất tốt"...
Đã là sự công nhận rất lớn rồi.
"Nhân phẩm của chị Triệu đúng là rất tốt."
Cố Phong gật đầu.
"Chị ấy là tiền bối đáng tin cậy trong công ty."
"Em yên tâm, chị ấy sẽ không làm gì em đâu."
Tô Vũ khẽ "ừm" một tiếng.
Cô cầm bát lên, từng ngụm từng ngụm uống hết phần cháo còn lại.
Chiếc màn thầu cuối cùng vẫn còn thừa gần nửa cái.
Cô thật sự không ăn nổi nữa.
Dạ dày đã căng đến cực hạn.
Chỉ cần ăn thêm một miếng thôi cũng sẽ rất khó chịu.
Cố Phong cũng không ép cô.
"No rồi?"
Tô Vũ ngoan ngoãn gật đầu.
Cố Phong đưa tay xoa đầu cô.
"Giỏi."
Tô Vũ nhẹ nhàng cọ đỉnh đầu vào lòng bàn tay anh.
Trông chẳng khác nào một chú mèo nhỏ.
Chỉ thiếu mỗi tiếng gừ gừ nữa thôi.
Khoảng gần mười giờ.
Mọi người trong nhà hàng nông gia lần lượt đứng dậy.
Lúc thì vang lên tiếng kéo ghế.
Lúc lại là tiếng rè rè phát ra từ bộ đàm.
Cả khu cắm trại lập tức trở nên nhộn nhịp.
Mọi người đều đã nghỉ ngơi gần đủ.
Chuẩn bị chính thức bắt đầu hoạt động của ngày hôm nay.
Cố Phong đứng dậy mang khay ăn của Tô Vũ đến khu thu dọn.
Lúc quay lại, anh lấy từ túi bên hông ba lô ra chiếc bình giữ nhiệt rồi đưa cho cô.
"Uống chút nước nóng cho ấm người."
Tô Vũ nhận lấy.
Vặn nắp rồi nhấp một ngụm.
Là nước kỷ tử và táo đỏ.
Mùi vị giống hệt cốc nước trước đây cô từng mang đến công ty cho Cố Phong.
Ngọt dịu.
Khóe môi Tô Vũ bỗng cong lên.
Trước đây Cố Phong vốn chẳng mấy khi uống mấy thứ này.
Xem ra...
Đã bị cô điều chỉnh thành thói quen rồi.
"Được rồi."
Cố Phong vắt ba lô lên vai.
Rồi đưa tay về phía cô.
"Đi thôi."
"Đi cùng anh."
Tô Vũ vặn chặt nắp bình giữ nhiệt, nhét lại vào túi bên hông ba lô của anh.
Sau đó đặt bàn tay mình lên tay anh.
Cố Phong lập tức khép tay lại.
Bao trọn bàn tay cô trong lòng bàn tay mình.
Bàn tay anh...
Vẫn ấm áp như mọi khi.
Tô Vũ để anh dắt tay mình.
Đi bên cạnh anh về phía nơi cả đoàn đang tập hợp.
Vì nghĩ đến việc bước chân của Tô Vũ nhỏ hơn mình rất nhiều.
Cố Phong bất giác chậm lại.
Hai người sánh vai đi trên con đường đá sỏi.
Sương sớm vẫn chưa tan hết.
Bóng núi phía xa thấp thoáng mờ ảo.
Thật ra Cố Phong có rất nhiều điều muốn hỏi.
Ví dụ như...
Trên đường cô có thấy khó chịu không?
Sao không báo cho anh trước?
Nhưng cuối cùng...
Tất cả những câu hỏi ấy đều bị anh nuốt trở lại.
Tô Vũ đã vượt cả quãng đường dài đến tìm anh.
Chắc chắn không phải chỉ vì nhất thời hứng lên.
Trong chuyện này...
Nhất định còn có điều gì anh chưa biết.
Nhưng anh cũng hiểu rõ.
Nếu bây giờ hỏi...
Với tính cách của Tô Vũ...
Cô chỉ lặng lẽ đè nén cảm xúc xuống.
Rồi đáp anh một câu...
"Em không sao."
Đợi sau khi trở về.
Lúc chỉ còn hai người ở riêng với nhau.
Rồi từ từ nói chuyện sau.
Còn bây giờ...
Điều quan trọng nhất là khiến Tô Vũ vui vẻ hơn một chút.
Cố Phong quay đầu nhìn cô.
Chỉ thấy cô đang cúi đầu nhìn con đường dưới chân.
Đôi bốt ngắn giẫm lên lối mòn phủ đầy lá rụng.
Phát ra những tiếng sột soạt khe khẽ.
Suốt hai ngày qua...
Cố Phong vẫn luôn nghĩ đến một chuyện.
Rừng thủy sam đỏ như màu gỉ sắt bên cạnh nhà hàng nông gia.
Hồ nước xanh ngọc lam nằm giữa thung lũng.
Cả con đường nhỏ xuyên rừng trúc mà hôm qua lúc chạng vạng họ đã đi qua.
Hai bên, lá trúc bị gió thổi xào xạc.
Ánh nắng len qua những khe lá.
Khung cảnh đẹp đến nao lòng.
Mỗi lần chụp một tấm ảnh...
Trong đầu anh đều chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Nếu Tô Vũ cũng ở đây thì tốt biết mấy...
Mà bây giờ...
Cô thật sự đã đến rồi!
Cuối cùng...
Hai người cũng có thể đứng cạnh nhau.
Cùng ngắm chung một khung cảnh tuyệt đẹp!
Cả đoàn men theo con đường đất, đi về phía thung lũng.
Càng đi sâu vào bên trong.
Cây cỏ phần lớn đã úa vàng.
Ven đường chỉ thỉnh thoảng còn vài bụi nhựa ruồi xanh biếc.
Không khí vẫn còn rất lạnh.
Mang theo mùi cỏ cây cùng hơi nước từ mặt hồ thổi tới.
Đi chừng hơn mười phút.
Cả đoàn rẽ lên một con đường ngắm cảnh lát đầy đá dăm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn