Chương 277: Chương 276: Một tia bệnh hoạn
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~12 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Tô Vũ lại bóp thêm một ít sữa tắm vào lòng bàn tay, bắt đầu kỳ cọ chân cho Cố Phong.
Lòng bàn tay cô phủ lên mặt ngoài đùi anh, đầu ngón tay chìm trong lớp bọt, men theo đường nét cơ bắp mà đẩy xuống dưới.
Đùi của Cố Phong hoàn toàn khác với Tô Vũ.
Đường nét cơ bắp rõ ràng, căng đầy sức lực. Cơ tứ đầu đùi phía trước hơi nổi lên dưới lòng bàn tay cô, sờ vào cứng rắn.
Ngón tay cô từ mặt ngoài trượt ra phía trước, có thể cảm nhận rõ ràng đường nét cơ bắp săn chắc dưới lớp da.
Rất có cảm giác sức mạnh.
Bàn tay Tô Vũ vô thức nán lại thêm vài giây.
Trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh Cố Phong dùng thân hình vạm vỡ che chắn những ác ý kia cho cô, điều đó mang đến cho cô cảm giác an toàn vô cùng lớn.
Nhưng rất nhanh Tô Vũ lấy lại tinh thần, tiếp tục kỳ cọ xuống dưới.
Đầu gối, bắp chân, mắt cá chân.
Cơ bắp chân của Cố Phong cũng rất săn chắc, nhưng làn da thô ráp hơn cô không ít. Lông chân tuy không rậm nhưng vẫn có thể cảm nhận được cảm giác hơi cấn tay.
Khi chà đến mắt cá chân, bàn tay Tô Vũ thuận thế đi xuống, định với tới bàn chân anh.
"Đợi một chút."
Cố Phong đột nhiên lên tiếng.
Anh hơi cúi người, gỡ tay Tô Vũ khỏi mắt cá chân mình.
"Cái này để anh tự rửa là được rồi."
Nói xong, anh nhanh chóng hứng chút nước dưới vòi sen, ba chân bốn cẳng chà qua hai bàn chân, sau đó đứng thẳng dậy.
"Chân anh bẩn lắm, em đừng đụng vào."
Tô Vũ ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu nhíu mày nhìn anh.
Rõ ràng là cô không vui.
Cố Phong chột dạ dời ánh mắt đi.
Chính anh cũng không biết mình đang bướng bỉnh chuyện gì.
Đại khái là...
Bản thân anh là một người đàn ông thô kệch, để bạn gái rửa chân cho mình.
Anh không nỡ, cũng không thể chấp nhận được.
Nhưng rõ ràng Tô Vũ không quá để tâm đến suy nghĩ trong lòng Cố Phong.
Cô im lặng, chậm rãi đứng lên.
Thấy cô đứng dậy, Cố Phong nghĩ bụng, chỉ cần rửa xong chỗ cuối cùng là có thể ra ngoài rồi!
Tay anh lại lần nữa đưa về phía vòi sen.
Vút.
Bên hông chợt lạnh.
Chiếc khăn bị ai đó giật phăng đi.
Cố Phong lập tức ngoảnh đầu lại.
Chỉ thấy tay trái Tô Vũ đang cầm chiếc khăn kia, còn tay phải đã dính đầy sữa tắm.
Sau đó, cô trực tiếp đưa tay ra.
"Tô Vũ!"
Cố Phong hoảng hốt kêu lên.
Nhưng phòng tắm quá nhỏ, anh căn bản không có chỗ để trốn.
"Không phải! Anh tự rửa là được rồi!"
Tô Vũ ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn anh.
"Em không giống Phong ca đâu."
"Nói rửa xong là rửa xong, sẽ không bỏ dở giữa chừng."
Cố Phong: "..."
Anh còn chưa kịp nghĩ ra cách nói khác thì Tô Vũ đã...
Cố Phong tựa gáy vào bức tường gạch men phía sau, hai mắt nhắm chặt, quai hàm siết cứng, hai tay bên người nắm thành nắm đấm.
Hai mươi phút sau.
Cố Phong khom người như con tôm, một phần nhỏ thắt lưng áp vào tường phòng tắm. Hai tay chống lên đầu gối, khẽ thở dốc.
Tô Vũ tháo vòi sen xuống, dòng nước ấm từ trên đỉnh đầu Cố Phong chảy xuống, cuốn sạch toàn bộ bọt còn sót lại trên người anh.
Quả thật toàn thân anh đã sạch sẽ không một hạt bụi.
Nhưng về mặt tinh thần thì chịu tổn thương cực lớn.
Dù sao, một người đàn ông hùng dũng oai phong lại một lần nữa bị một cô gái nhỏ nắm thóp.
Cố Phong lau nước trên mặt, mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Tô Vũ..."
Giọng anh hơi khàn.
"Tắm xong rồi, chúng ta ra ngoài thôi."
Anh khom người, ngẩng đầu nhìn cô.
Kết quả đối phương đột nhiên tiến lại gần, hai tay nâng mặt anh lên rồi dùng sức kéo một cái.
Cả khuôn mặt Cố Phong lập tức bị ép vào trước ngực Tô Vũ.
Cảm giác mềm mại áp lên gò má anh.
Hơi nước hòa cùng mùi hoa bạch lan quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.
Cằm Tô Vũ đặt trên đỉnh đầu anh, một tay giữ sau gáy anh, ngón tay luồn vào mái tóc ướt sũng.
"Phong ca."
"Còn nhớ lời em nói trước khi vào đây không?"
Mặt Cố Phong vùi trước ngực cô, hơi thở phả lên vùng da dưới xương quai xanh.
Cả người anh cứng đờ, không biết nên đặt tay ở đâu.
"Em muốn để trên người Phong ca nhiễm mùi hương của em."
Tô Vũ nhẹ nhàng vuốt ve sau đầu anh.
"Phong ca cũng phải nhớ mùi hương của em nhé."
"Không được quên."
"Cũng không được tìm người phụ nữ khác."
Cố Phong muốn biện giải một chút.
Ví dụ như anh vốn chưa từng nghĩ đến chuyện tìm người phụ nữ khác.
Nhưng mặt bị ép ở vị trí này, vừa mở miệng là chỉ cảm nhận được mùi sữa tắm trên làn da.
Hơn nữa, nói thật thì...
Quả thực rất dễ chịu.
Mềm mại, ấm áp, mang theo hương thơm cơ thể đặc trưng chỉ thuộc về Tô Vũ.
Cố Phong nhắm mắt lại.
Anh nhận thua rồi.
Thế là, ngài Cố Phong oai phong mạnh mẽ lại một lần nữa bị cô gái nhỏ Tô Vũ nắm thóp.
Năm phút sau.
Cánh cửa phòng tắm cuối cùng cũng mở ra.
Hơi nóng tranh nhau ùa ra ngoài, sương mù lượn lờ, trông như tiên cảnh.
Cố Phong quấn khăn tắm đi phía trước, bước chân lảo đảo, giống như vừa uống hai lạng rượu trắng.
Mặt anh đỏ từ má lan tới tận tai, ngay cả phía sau cổ cũng hiện lên màu đỏ bất thường.
Trông như vừa xông hơi xong.
Tô Vũ cũng quấn khăn tắm đi phía sau.
Cô dùng khăn bọc tóc lại, khuôn mặt nhỏ bị hơi nóng hun cho hồng hồng.
Đồng thời, trên tay còn cầm một chiếc khăn lớn, kích thước đủ để quấn trọn đầu Cố Phong.
Nhưng Cố Phong không phát hiện ra điều này, bởi vì sau khi ra khỏi phòng tắm, Tô Vũ đã lén cầm nó lên.
Tô Vũ cầm chiếc khăn đó, suốt dọc đường đều nhìn chằm chằm vào lưng Cố Phong.
Trong ánh mắt ấy thấp thoáng có thể nhìn thấy một tia sáng mang vẻ bệnh hoạn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn